Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Giờ nghe nói nó không bệnh tật gì, còn sắp kết hôn với người khác.”
“Anh định xách cái giỏ trái cây này đến để xin lỗi đấy à?”
Mẹ tôi đẩy cửa ra.
“Mang cái giỏ trái cây này đi đi.”
“Lời xin lỗi cũng cầm về luôn đi.”
“Con gái tôi khó khăn lắm mới nhìn thấu mọi chuyện để mà sống tiếp. Các người đừng đến làm phiền nó nữa.”
Cánh cửa đóng sầm lại.
Buổi tối, mẹ gọi điện kể cho tôi nghe chuyện đó.
Giọng bà rất bình thản, cứ như chuyện thường ngày thôi.
“Con gái à, hôm nay mẹ vừa tống khứ bà mẹ chồng cũ của con ra khỏi nhà đấy.”
“Hả dạ lắm!”
Tôi bật cười.
“Mẹ, con cảm ơn mẹ.”
“Cảm ơn cái gì chứ, con là con gái mẹ mà.”
Bà ngừng một chút rồi tiếp.
“À đúng rồi, cái cậu Lục Bắc Thần kia, bao giờ thì định dẫn về cho mẹ xem mặt đây?”
“Mẹ à –“
“Chủ quán cà phê đúng không? Có biết nấu ăn không đấy?”
“Mẹ!”
“Được rồi, được rồi, mẹ không hỏi nữa.”
Bà cúp máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Khẽ mỉm cười.
Nhưng lại thấy sống mũi hơi cay cay.
Ba tháng sau.
Tôi và Lục Bắc Thần đi đăng ký kết hôn.
Chúng tôi không tổ chức đám cưới rình rang, chỉ ghé qua Cục Dân chính một chuyến.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo hơi nhăn, tôi đưa tay chỉnh lại cho anh.
“Áo này tối qua anh không là à?”
“Có là chứ, nhưng nó lại nhăn rồi.”
“Làm gì mà để nhăn thế này?”
“Sáng sớm anh bận chuyển mấy bao hạt cà phê.”
Tôi thở dài một tiếng.
Thôi kệ vậy.
Lúc chụp ảnh cưới, thợ ảnh bảo: “Chú rể cười một cái nào.”
Lục Bắc Thần mỉm cười.
Thợ ảnh lại bảo: “Tới lượt cô dâu, cười lên nào.”
Tôi cũng cười theo.
“Tách” một tiếng.
Ảnh rửa ra xong, tôi cầm lên xem.
Cả hai đứa chúng tôi cười trông ngốc nghếch thật đấy.
Nhưng mà, thế này cũng tốt.
Lãnh chứng xong, chúng tôi quay lại quán cà phê.
Trước cửa treo một tấm biển: “Hôm nay bao trọn gói.”
Vừa đẩy cửa bước vào…
Mẹ tôi, chị đại dạy múa cột, Lâm Miên và cả hội chị em thân thiết đều có mặt đông đủ ở đó.
Thậm chí còn có cả những khán giả quen thuộc của hội hài độc thoại nữa.
“Bất ngờ chưa!” Tất cả đồng thanh hét lớn.
Lục Bắc Thần nhìn tôi, tôi cũng nhìn anh.
“Anh sắp xếp à?”
“Không phải anh.”
“Vậy là ai?”
Mẹ tôi bước ra. “Mẹ đấy.”
Bà tay bưng chiếc bánh kem, bên trên vẽ hình một con mèo đang… giơ ngón tay thối.
“Cái này là Lục Bắc Thần dạy mẹ vẽ đấy.”
Tôi bật cười.
Cười xong, nước mắt cứ thế trào ra.
Mẹ tiến lại gần, ôm chặt lấy tôi.
“Con gái à, phải sống thật hạnh phúc nhé.”
“Vâng.”
Đêm đó, mọi người cùng nhau vui đùa đến tận khuya.
Chị đại uống hơi quá chén, cứ đòi biểu diễn múa cột bằng được. Lục Bắc Thần liền đưa cho chị cái chổi cạnh quầy bar, thế mà chị ấy cũng nhảy được một đoạn thật.
Cả đám cười muốn xỉu.
Lâm Miên kéo tay tôi bảo: “Tri Ý, cậu có biết tớ ngưỡng mộ cậu đến nhường nào không?”
“Ngưỡng mộ gì chứ?”
“Ngưỡng mộ vì cậu dám dũng cảm bắt đầu lại từ đầu.”
Tôi vỗ nhẹ lên tay nó. “Cậu cũng có thể làm được mà.”
Tiệc tàn, Lục Bắc Thần đang lúi húi rửa ly tách.
Tôi ngồi thảnh thơi bên quầy bar.
Điện thoại rung lên.
Là một số máy lạ.
Nhưng tôi thừa biết đó là ai.
Tôi không nghe máy.
Một lúc sau, có tin nhắn gửi tới.
Một tin nhắn rất dài.
Câu đầu tiên là: “Tri Ý, nghe nói cô kết hôn rồi.”
Tôi không đọc tiếp nữa.
Tôi đưa điện thoại cho Lục Bắc Thần.
Anh liếc nhìn qua một cái, lướt tin nhắn lên trên rồi tìm đến khung trả lời.
Anh gõ vỏn vẹn một chữ.
“Không.”
“Gửi nhé?”
“Gửi đi.”
Anh tắt màn hình điện thoại, đẩy ngược lại về phía trước mặt tôi.
“Đi thôi.”
“Đi đâu cơ?”
“Ra ngoài. Phơi nắng.”
Tôi đứng dậy.
Bước theo anh ra khỏi quán cà phê.
Ánh nắng bên ngoài rất đẹp.
Chiếu lên mặt, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.
Tôi ngoái đầu nhìn lại tấm biển hiệu của quán.
Trên đó vẽ một chú mèo đang giơ ngón tay giữa.
Dòng chữ bên dưới ghi:
“Quán cà phê Ba Vạn Tệ.”
Cái tên này là do Lục Bắc Thần đặt.
Tôi từng chê nó nghe chẳng lọt tai chút nào.
Anh lại bảo đó là nghệ thuật.
Thôi kệ đi.
Cứ chiều theo ý anh vậy.
Chiếc điện thoại nằm yên lặng trong túi áo.
Bên trong đó chứa đựng một gã chồng cũ và một chữ “Không”.
Còn bên ngoài là một người đàn ông.
Người đã viết một bản hợp đồng tiền hôn nhân với hai mươi bảy điều khoản bổ sung.
Và cả chú mèo bằng bọt sữa mà anh chỉ vẽ cho riêng mình tôi.
Cuộc sống mới của Thẩm Tri Ý.
Bắt đầu từ ba vạn tệ.
Rẽ lối từ một lần chẩn đoán nhầm.
Để rồi cuối cùng dừng lại ở một tách cà phê đặc biệt và một người đàn ông.
Thế này thật tốt.
Thực sự rất tốt.