Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Quản lý thấy tôi cầm điện thoại im lặng không nói gì, liền lớn tiếng hơn:
“Thưa cô! Phiền cô thanh toán đi!”
Xung quanh vang lên những tiếng cười xì xào của thực khách.
“Không có tiền mà bày đặt đi ăn sang, đúng là làm mất mặt nước họ.”
“Loại nghèo kiết xác này nên cút về nước chúng nó ngay đi…”
Vô số ánh mắt khinh bỉ đổ dồn vào tôi, đau như một cái tát giáng thẳng vào mặt.
Điện thoại vẫn reo không ngừng:
“Vu Vi, mau xin lỗi chị dâu đi! Hứa sau này không bao giờ được nhắc lại chuyện đó nữa, nếu không em cứ ở lại quán mà rửa bát, hoặc là đợi cảnh sát tới bắt vào tù đi.”
Tôi đọc xong tin nhắn của hắn với vẻ mặt vô cảm,
sau đó ngẩng đầu lên, dùng tiếng Anh lưu loát nói:
“Gọi điện cho chủ nhà hàng của các người, bảo rằng cô Vu đã tới.”
Quản lý không hiểu câu này có nghĩa là gì,
nhưng trực giác mách bảo anh ta phải làm theo những gì tôi nói.
Sau khi quản lý đi rồi,
tôi lấy chiếc thẻ ngân hàng từ trong ví ra, bẻ gãy rồi vứt vào thùng rác.
Phó Tấn An dường như thực sự coi tôi là loài cây tơ hồng, chỉ biết bám víu vào anh ta để sống.
Nhưng anh ta đâu biết, tôi đã sớm thừa kế khối tài sản mà cha mẹ để lại, các cơ sở kinh doanh dưới trướng tôi còn trải rộng khắp toàn cầu.
Tôi chưa từng nói với anh ta những điều này,
chỉ vì lúc cha mẹ qua đời đã để lại di chúc,
nếu tôi muốn kết hôn thì phải che giấu thân phận thật để cưới đối phương,
một khi đối phương biết được danh tính thật của tôi, toàn bộ tài sản sẽ bị quỹ gia tộc thu hồi, mỗi năm tôi chỉ được nhận cổ tức.
Tôi biết, họ làm vậy là để ngăn tôi bị những kẻ “đào mỏ” lợi dụng.
Trước đây tôi đã từng nghĩ, Phó Tấn An rất khác biệt.
Anh ta cầu tiến và nỗ lực, dựa vào thành tích xuất sắc mà được giữ lại trường làm giảng viên,
thậm chí còn giành được suất công phái đi tu nghiệp ở nước ngoài.
Nhưng khi danh sách công bố, suất đó lại rơi vào tay con ông cháu cha,
Phó Tấn An suy sụp, tự nhốt mình trong phòng sách.
Tôi không đành lòng nhìn tài năng của anh bị vùi lấp, nên đã lén bảo trợ lý tài trợ một tòa nhà cho ngôi trường danh tiếng ở nước ngoài,
đổi lấy một cơ hội hợp tác đào tạo và một vị trí giáo sư khách mời.
Phó Tấn An biết tin thì vui mừng đến phát khóc, ôm chầm lấy tôi nghẹn ngào nói:
“Vi Vi, anh sẽ nỗ lực phấn đấu ở bên này, đợi khi anh thành danh, anh sẽ đón em qua đây định cư.”
Thực ra, tôi nào có quan tâm gì đến thân phận định cư.
Điều tôi quan tâm chính là không muốn mỗi năm chỉ được đoàn tụ với anh ta vỏn vẹn ba tháng.
Nghĩ đến đây, khóe môi tôi nở một nụ cười tự giễu.
Hóa ra Phó Tấn An chưa từng có ý định,
muốn tôi ở lại đây lâu dài cùng anh ta.
Tư cách hợp pháp của anh ta sớm đã dành cho Liễu Mi rồi.
Thảo nào mỗi lần quay lại đây, tôi đều thấy trong nhà ở M quốc xuất hiện những thứ không phải của mình.
Thảo nào mỗi lần chưa đến ba tháng,
Phó Tấn An đều giúp tôi thu dọn hành lý, giục tôi về sớm.
Hóa ra, trong suốt chín tháng tôi vắng mặt,
căn nhà do chính tay tôi vun vén, nay đã có một nữ chủ nhân khác.
Không lâu sau, chủ nhà hàng bước vào,
vừa nhìn thấy tôi liền cúi người chào hỏi.
Sau đó liền quay sang nói với người quản lý:
“Cô Vu là BOSS của chúng ta, hóa đơn của cô ấy không cần phải tính toán gì cả….”
Tôi giơ tay ngắt lời:
“Tại sao lại không cần tính?”
Tôi gõ nhẹ vào camera giám sát trên đỉnh đầu, nói:
“Cố ý quỵt tiền, nên báo cảnh sát ngay lập tức. Theo luật pháp địa phương, khoản nợ này phải được truy thu gấp mười lần.”
Phó Tấn An, có vài chuyện anh nói ngược rồi.
Việc anh luôn lừa dối tôi mà không chút áy náy, chẳng qua chỉ là dựa vào sự nuông chiều của tôi dành cho anh mà thôi.
Khi tình yêu của tôi đã cạn kiệt.
Tôi rất muốn xem xem, anh sẽ kết cục thế nào.
Tôi trở về nhà, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng ấm áp.
Hạo Hạo đang ngồi trong lòng Phó Tấn An, nũng nịu đòi anh ta kể chuyện.
Liễu Mi bưng đĩa trái cây, thỉnh thoảng lại đút cho Phó Tấn An một quả nho.
Ngón tay lướt nhẹ qua môi Phó Tấn An, mặt Liễu Mi đỏ bừng.
Ánh mắt tôi lại dán chặt vào bộ đồ ngủ đôi trên người Liễu Mi, bộ đồ mà Phó Tấn An đang mặc cũng gần như y hệt.
Trước đây tôi từng mua rồi nài nỉ Phó Tấn An mặc cùng, nhưng anh ta tỏ vẻ khinh thường:
“Vi Vi, trẻ con quá, chỉ có mấy đứa nhóc tuổi dậy thì mới mặc thôi.”
Năm sau khi tôi đến, bộ đồ ngủ đó đã không còn nữa.
Tôi vẫn luôn nghĩ là Phó Tấn An vứt đi rồi.
Không ngờ rằng… hóa ra nó đã khoác lên người kẻ khác.
Tôi tung một cú đá mở toang cửa, làm ba người trong phòng kinh ngạc.