Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Điều càng gây sốc hơn là.
Theo sau tôi.
Lại chính là toàn bộ thành viên trong nhóm nghiên cứu của Phó Tấn An.
Cùng với lãnh đạo công ty nơi anh ta làm việc.
Cả khán phòng nhất thời xôn xao.
Các phóng viên điên cuồng giơ micro lên.
“Xin hỏi, không phải cô đã bị đưa đi rồi sao?!”
“Tại sao nhóm nghiên cứu của Phó Tấn An lại xuất hiện cùng cô?”
“Hai người là quan hệ gì?!”
Tôi bước lên bục phát biểu.
Cầm lấy micro.
Ánh đèn sân khấu chiếu thẳng lên mặt tôi.
Tôi bình thản nhìn vào ống kính.
“Chào mọi người.”
“Tôi tên là Vu Vi.”
Cả hội trường lặng đi trong giây lát.
Tôi tiếp tục nói:
“Nhà đầu tư chính của Tập đoàn tài chính họ Vu.”
“Cổ đông của nhiều công ty công nghệ tại M quốc.”
Tôi dừng lại một chút.
Sau đó bình thản bổ sung thêm một câu.
“Đồng thời.”
“Cũng là người bị giáo sư Phó Tấn An lừa kết hôn suốt mười năm nay.”
Cả hiện trường buổi họp báo.
Bùng nổ ngay lập tức.
Phó Tấn An cũng c.h.ế.t lặng.
Tại hiện trường họp báo.
Đèn flash sáng lên liên hồi.
Các phóng viên gần như muốn nhét micro vào sát mặt tôi.
Tôi đứng trên sân khấu.
Giọng điệu bình tĩnh.
“Mười năm qua.”
“Các dự án nghiên cứu khoa học, thiết bị phòng thí nghiệm và chi phí đội ngũ của Phó Tấn An.”
“Tất cả đều đến từ Tập đoàn tài chính họ Vu.”
Phía dưới khán đài lập tức xôn xao.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào ống kính.
“Vậy mà mười năm này.”
“Hắn lại dùng tiền của tôi, làm giả giấy kết hôn để lừa gạt tôi.”
“Đồng thời ở nước ngoài, chung sống với người được gọi là chị dâu góa của hắn.”
Dưới khán đài, có người hít hà một hơi lạnh.
Cả hội trường như nổ tung.
Tiếng phóng viên đặt câu hỏi dồn dập không dứt.
“Cô đang nói là Phó Tấn An lừa hôn sao?”
“Vậy thẻ xanh của anh ta có được từ đâu?”
“Người chị dâu góa kia rốt cuộc có thân phận gì?”
Tôi giơ tay lên.
Cả hội trường dần im lặng trở lại.
“Buổi họp báo hôm nay.”
“Ngoài việc làm rõ sự thật.”
“Tôi còn có hai việc cần tuyên bố.”
Tôi lật tập tài liệu ra.
“Thứ nhất.”
“Kể từ hôm nay, Tập đoàn tài chính họ Vu sẽ chấm dứt mọi khoản đầu tư liên quan đến Phó Tấn An.”
“Đồng thời khuyến nghị tất cả các tổ chức hợp tác trong ngành.”
“Ngừng mọi hình thức hợp tác với Phó Tấn An.”
Dưới khán đài lại một lần nữa bùng nổ.
Giọng tôi vẫn bình thản.
“Thứ hai.”
“Tôi sẽ chính thức khởi kiện theo pháp luật.”
“Đòi lại tất cả trong suốt mười năm qua.”
“Số tiền mà Phó Tấn An đã sử dụng qua thẻ phụ.”
“Bao gồm nhưng không giới hạn ở.”
“Kinh phí nghiên cứu khoa học.”
“Chi phí sinh hoạt.”
“Bất động sản.”
“Và các khoản chi tiêu xa xỉ.”
Tôi dừng lại một chút.
Nói một cách nhạt nhòa:
“Tổng số tiền khoảng.”
“97 triệu đô la Mỹ.”
Cả hội trường im phăng phắc như c.h.ế.t.
Giây tiếp theo.
Các phóng viên gần như phát điên, đứng bật cả dậy.
Tin tức lập tức tràn ngập trên các phương tiện truyền thông toàn cầu.
Cùng lúc đó.
Ở một phía khác.
Phó Tấn An đã hoàn toàn mất trắng mọi thứ.
Các tổ chức nghiên cứu hủy bỏ hợp tác.
Trường đại học chấm dứt hợp đồng giảng dạy.
Các nhà đầu tư đồng loạt rút vốn.
Ngay cả giới học thuật cũng nhanh chóng cắt đứt quan hệ với hắn.
Chưa đầy một tuần.
Tên của anh ta đã biến mất khỏi danh sách tất cả các dự án.
Còn tại nhà.
Liễu Mi đã thực sự phát điên.
Ả đập phá mọi thứ dưới sàn nhà.
“Anh lừa tôi!”
” anh nói số tiền đó là trợ cấp nghiên cứu khoa học mà!”
” Bây giờ bị truy thu chín mươi triệu đô!”
” Anh lấy gì mà trả!”
Hạo Hạo khóc thét bên cạnh.
Sắc mặt Phó Tấn An tối sầm lại.
” Câm miệng!”
Liễu Mi hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ.
” Tôi muốn ly hôn!”
” Tôi không đời nào đi tù chung với anh đâu!”
Phó Tấn An đột nhiên cười lạnh.
” Ly hôn?”
Anh ta chậm rãi lấy điện thoại ra.
Gọi một cuộc điện thoại.
” Cục Di trú phải không?”
” Tôi muốn rút lại đơn bảo lãnh thẻ xanh.”
Sắc mặt Liễu Mi tái mét trong nháy mắt.
” Anh điên rồi!”
Sau khi đầu dây bên kia xác nhận.
Phó Tấn An trực tiếp cúp máy.
” Cô tưởng cái thẻ xanh đó là do ai cho cô sao?”
” Là tôi. Ly hôn được thôi! Cô từ đâu đến thì cút về chỗ đó đi!”
Liễu Mi hoàn toàn sụp đổ.
………..
Mãi về sau tôi mới biết.
Cái gọi là chị dâu góa bụa kia.
Ngay từ đầu đã là một màn kịch lừa đảo.
Liễu Mi vốn dĩ không phải chị dâu anh ta.
Mà là người vợ đã cưới ở quê.
Thời đại học.
Phó Tấn An quen biết tôi.
Anh ta để mắt tới thân phận người bản địa của tôi.
Để ở lại được nơi này.
Anh ta giấu nhẹm sự tồn tại của Liễu Mi.
Rồi bắt đầu yêu đương với tôi.
Sau đó.
Anh ta một mặt dựa vào tôi để phất lên.
Mặt khác lại đưa Liễu Mi và con ra nước ngoài.
Muốn ngồi hưởng phúc tề nhân.
Khi nghe được những chuyện này.
Tôi chỉ thấy ghê tởm.
Mười năm.
Cứ như ném xuống sông xuống biển.
Về sau.
Liễu Mi nhanh chóng bám vào một gã đàn ông bản địa khác.
Muốn nhờ đối phương kiếm thêm cái thẻ xanh nữa.
Thế nhưng chẳng được bao lâu.
Gã đàn ông đó đã đuổi cô ta ra khỏi cửa.
Cô ta dẫn theo Hạo Hạo lưu lạc đầu đường xó chợ.
Hạo Hạo cũng ngày càng nổi loạn.
Chỉ biết tụ tập cùng mấy băng nhóm địa phương.
Sau đó trong một lần ẩu đả.
Đã bị người ta đ.á.n.h gãy chân.
Còn Phó Tấn An.
Vì dính líu đến án kinh tế và tiền án lừa đảo.
Không thể xin được visa để về nước nữa.
Chỉ đành ở M quốc làm mấy việc chân tay để kiếm sống.
Anh ta cố liên lạc với tôi, gửi hàng tá email.
Muốn níu kéo.
Thế nhưng tất cả đều nằm trong thùng rác.
Cuối cùng.
Có người thấy anh ta lang thang ngoài phố.
Khoác trên mình chiếc áo cũ rách nát.
Trông như một kẻ vô gia cư.
Còn tôi.
Đang đứng trên bục của buổi họp báo mới.
Ánh đèn rực rỡ.
Truyền thông khắp thế giới đều có mặt.
Tôi đặt bút ký vào bản thỏa thuận đầu tư mới.
Quỹ công nghệ lớn nhất Bắc Mỹ.
Chính thức được thành lập.
Phóng viên hỏi tôi:
” Cô Vu, cô có từng hối hận không?”
Tôi mỉm cười.
” Hối hận chuyện gì?”
” Hối hận vì mười năm qua đã nuôi một con ch.ó sao?”
Tôi nhìn thẳng vào ống kính.
Giọng điệu bình thản.
” Không hề.”
” Bởi vì kể từ ngày hôm đó.”
” Tôi sẽ không bao giờ lãng phí thời gian nữa.”
Đi yêu một kẻ không xứng đáng.