Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Liễu Mi kêu lên một tiếng thất thanh, lúng túng trốn sau lưng Phó Tấn An.
Phó Tấn An thoáng sửng sốt, sau đó vẻ mặt khó coi hỏi:
“Cô… sao cô lại về?”
Tôi cười lạnh:
“Nhà của tôi, tại sao tôi không thể về?”
Phó Tấn An cứng họng, vừa định nói gì đó thì Hạo Hạo trong lòng anh ta đã như một viên đạn nhỏ lao tới.
Nó đ.â.m sầm vào bụng dưới của tôi,
Tôi bị va mạnh vào góc bàn, cơn đau nhói truyền đến từ thắt lưng,
Tôi loạng choạng ngã bệt xuống sàn.
“Hu hu hu, người đàn bà xấu xa! Đều tại cô! Mỗi lần cô đến, con và mẹ đều phải rời khỏi nhà!”
“Cô là kẻ xấu xa! Cô không có nhà sao?! Tại sao cứ phải chiếm lấy nhà của chúng tôi!”
Phó Tấn An có chút ngượng ngùng kéo Hạo Hạo lại, nghiêm giọng nói:
“Trẻ con không biết gì, cô mà chấp nhặt với một đứa trẻ thì thật chẳng ra sao.”
Tôi nghiến răng, cố gắng đứng dậy:
“Được, tôi không chấp nhặt với trẻ con.”
Chưa đợi anh ta kịp nở nụ cười hài lòng,
Tôi đã bước nhanh tới, giáng một cái tát vào mặt Liễu Mi.
“Con không dạy là lỗi của mẹ, Liễu Mi! Đây là những gì cô đáng phải nhận!”
Nhưng cổ tay tôi đã bị anh ta giữ chặt,
Giây tiếp theo, má tôi truyền đến cảm giác nóng rát.
Tôi ngã bệt xuống đất, nhìn Phó Tấn An đang giơ tay tát tôi.
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi nói:
“Cô có thôi đi không! Vu Vi! Xem ra bài học hôm nay cô vẫn chưa ăn đủ nhỉ!”
Anh ta như chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt trở nên khó coi:
“Hóa đơn hôm nay tổng cộng 150 ngàn đô, trên người cô chẳng có lấy một xu! Cô lấy tiền đâu mà trả!”
Chưa đợi tôi mở miệng, Liễu Mi đã khóc lóc nói:
“Em dâu à, cho dù có giận bọn chị đi chăng nữa, em cũng không thể làm hại chính mình chứ?”
“Hèn gì lúc nãy bọn chị vừa đi, tên quản lý kia lại cười với em, có phải em đã…”
Cô ta che miệng, tỏ vẻ áy náy.
Cơn giận của Phó Tấn An như bị châm ngòi, hắn nhìn tôi với vẻ mặt đầy ác cảm:
“Vu Vi! Vì không muốn xin lỗi mà cô thà bán rẻ thân xác ư!? Cô đối xử với tôi như vậy sao?!”
“Cô thật là… sao cô lại có thể thấp hèn đến thế!”
Anh ta run rẩy chỉ tay ra ngoài cửa:
“Cút ra ngoài! Cút ngay cho tôi!”
“Chẳng phải muốn chia tay với tôi sao? Chia thì chia! Cút đi ngay!”
Tôi lau vết m.á.u ở khóe miệng, loạng choạng đứng dậy:
“Phó Tấn An, đây là nhà tân hôn của tôi, kẻ phải cút chính là các người!”
Liễu Mi ánh mắt đầy giễu cợt, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên nhẫn:
“Vi Vi, chị biết lúc trước em có bỏ ra chút tiền… Nhưng quyền sở hữu căn nhà này, Phó Tấn An đã sang tên cho chị rồi. Xin lỗi nhé, phiền em rời đi ngay bây giờ.”
Tôi ngẩng phắt đầu nhìn Phó Tấn An:
“Anh sang tên nhà tân hôn của chúng ta cho Liễu Mi á?!”
Liễu Mi bước tới, khoác tay Phó Tấn An, tỏ vẻ khó xử:
“Tấn An sợ chị và Hạo Hạo sống ở nhà người khác không quen, nên mới sang tên căn nhà cho chị.”
“Anh ấy nói làm vậy thì chị mới có nhà của riêng mình…”
Dù lòng đã sớm thất vọng, nhưng lúc này tôi vẫn cảm thấy tim đau như cắt:
“Đây là nhà tân hôn của chúng ta! Là căn nhà mà chúng ta cùng nhau trang trí! Phó Tấn An! Sao anh dám!”
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi:
“Bây giờ căn nhà này là của Liễu Mi! Cô nói nhiều cũng vô ích thôi.”
Tôi nhìn hai người bọn họ hồi lâu,
Bỗng nhiên cười khẽ, rồi rút điện thoại ra gọi một cuộc.
“Cho tôi vài người qua đây.”
Điện thoại vừa ngắt.
Phó Tấn An liền cười nhạo một tiếng.
“Vu Vi, cô còn diễn cái gì nữa?”
“Trên người cô đến một xu cũng không có, cô có thể gọi ai đến chứ?”
Liễu Mi cũng thở dài nhẹ một tiếng, giọng điệu dịu dàng:
“Vi Vi, chị biết em nhất thời không chấp nhận được, nhưng chuyện đã như vậy rồi.”
Cô ta cúi đầu xoa xoa đầu Hạo Hạo.
“Tấn An cũng vì thương xót mẹ góa con côi như bọn chị, nên mới sang tên nhà cho chị.”
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn họ.
Tiếng cãi vã của chúng tôi thu hút sự chú ý của không ít cư dân xung quanh. Một người nhận ra Phó Tấn An, khẽ kêu lên:
“Đây chẳng phải giáo sư Phó sao? Ông Phó, bà Phó, có cần chúng tôi giúp báo cảnh sát không?”
Liễu Mi dịu dàng cười nói:
“Không sao đâu, chỉ là người bạn ở quê nhà của chúng tôi, cố tình vạ vật trong phòng tôi không chịu đi thôi…”
Nghe vậy, họ đều nhìn tôi đầy ghê tởm, có người còn hét vào mặt tôi:
“Đồ đàn bà ngoại quốc xấu xí! Còn không mau cút đi! Đây không phải chỗ cho loại người tầng lớp thấp kém như cô ở! Đất nước chúng tôi không chào đón cô!”
“Mau cút khỏi đất nước của chúng tôi!”
Phó Tấn An ngoảnh đầu nhìn tôi:
“Cô đi đi, Vu Vi. Bây giờ không còn là chuyện chỉ cần xin lỗi một câu là giải quyết được nữa rồi, cô… đã bẩn rồi.”
Tôi vô cảm nhìn anh ta:
“Ba mươi vạn đô.”
“Cái gì?”