Chương 1

Cập nhật lúc: 23-03-2026
Lượt xem: 406

Ly hôn năm thứ bảy, tôi trở về nước.

Vì yêu cầu công việc, tôi tìm đến một trang viên tư nhân để săn ảnh. Giữa khung cảnh tĩnh lặng, một cô bé vô tình lọt vào ống kính của tôi. Khoảnh khắc tiếng màn trập vang lên, tôi c.h.ế.t lặng khi nhìn thấy đôi lông mày và ánh mắt ấy — giống tôi đến tám phần.

Tâm trí tôi chấn động dữ dội, bàn tay cầm máy ảnh bỗng chốc run lên bần bật.

“Tiểu thư.” Người vệ sĩ phía sau lập tức tiến lên chắn tầm mắt, hỏi bằng giọng dò xét: “Cô quen cháu bé sao?”

Cô bé nhìn tôi trân trân vài giây rồi khẽ lắc đầu: “Cháu không quen.”

Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, cúi đầu nở một nụ cười tự giễu. Thiên kim tiểu thư nhà họ Tưởng hào môn, đương nhiên là không quen tôi rồi. Dù sao thì năm đó, Tưởng Lăng Xuyên cũng đã từng vung ra tám mươi triệu tệ để mua đứt quan hệ mẫu t.ử giữa tôi và con bé.

—-

Cánh chim trên cành ngọc lan giật mình bay đi, phá vỡ sự yên lặng ngắn ngủi.

“Vị tiểu thư này.” Người vệ sĩ cao lớn chặn trước mặt tôi, giọng nói tuy khách khí nhưng lại mang theo sự áp đặt không thể khước từ: “Mời cô xóa bức ảnh vừa rồi.”

“… Được.” Tôi  chút luống cuống, theo bản năng đưa tay tìm nút xóa trên máy ảnh.

“Đợi một chút.” Giọng cô bé vang lên non nớt: “Cô  thể cho cháu xem một chút được không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào con bé. Nó nghiêng đầu nhìn tôi, làn da trắng ngần, sạch sẽ đến mức gần như trong suốt.

“Cô vừa chụp cháu.” Nó chỉ tay vào chiếc máy ảnh, lặp lại lần nữa: “Cháu  thể xem không ạ?”

Đôi mắt ấy sáng và trong veo, khi nhìn vào tôi, trái tim tôi bỗng thắt lại đau đớn vô cùng. Tôi nghe thấy giọng nói khàn đặc của chính mình đáp lại: “Được chứ.”

Nó bước lại gần tôi. Một cô bé chừng bảy tuổi, dáng người thanh tú, ngay cả lớp lông tơ mịn màng trên gương mặt cũng hiện lên rõ nét qua ánh nắng. Nó mặc chiếc áo hoodie tay ngắn màu xanh nhạt, bóng dáng ấy vừa rồi đã vô tình lướt qua ống kính của tôi.

“Chụp đẹp ngoài sức tưởng tượng của cháu luôn.” Cô bé thốt lên: “Kỹ thuật của cô tốt thật đấy.”

Nó khá cao, tôi phải cúi thấp người xuống để cùng nó nhìn vào màn hình máy ảnh. Bàn tay nhỏ nhắn của nó đặt lên thân máy, đầu ngón tay vô tình chạm vào mu bàn tay tôi. Cả hai chúng tôi cùng khựng lại.

Ấm quá. Tôi chợt thấy trào dâng một niềm vui sướng nghẹn ngào: Con bé thật sự rất khỏe mạnh.

“Cô chụp liền một lúc ba bốn tấm luôn ạ?” Cô bé nghe chừng rất hào hứng: “Ảnh chụp lén mà cũng đẹp quá chừng.”

Thực ra vì quá căng thẳng nên tôi mới bấm máy liên tục như thế. Cũng chẳng thể nói là đẹp, vì hai tấm sau mặt người đều đã bị nhòe đi.

“Cô giỏi chụp phong cảnh hơn.” Thật kỳ lạ, sống mũi tôi lúc này bỗng cay xè, chua xót đến khó tả. Giống như muốn chứng minh điều gì đó với con mìnhtôi mất kiểm soát mà nói thêm: “Ảnh phong cảnh của cô vốn rất nổi tiếng đấy.”

“Thư Tầm.” Cô bé bất ngờ nắm lấy chiếc thẻ công tác trước n.g.ự.c tôiđọc khẽ: “Cháu biết cô, nhiếp ảnh gia phong cảnh nổi tiếng quốc tế.”

Nó ngẩng đầu lên hỏi, ánh mắt đầy sự mong cầu: “Cháu muốn học nhiếp ảnh. Cô  thể làm thầy của cháu không ạ?”

Thần sắc đứa trẻ trầm tĩnh, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy lại đong đầy sự mong đợi. Ánh mắt tôi vô thức rơi xuống nửa khuôn mặt dưới của nó, thật sự… quá giống người đàn ông kia.

“Cô vừa mới về nước.” Tôi khó khăn lên tiếng từ chối, “Lịch trình  lẽ không điều phối—”

“Cháu họ Tưởng.” Cô bé nhanh chóng cắt ngang lời tôi, “Tưởng Ức Tầm.”

Nó nhìn thẳng vào mắt tôi, nhấn mạnh từng chữ: “Chữ Tầm trong tên cháu giống hệt tên cô.”

Bên tai tôi như  tiếng búa nện xuống, một trận ù tai kéo dài khiến đầu óc tôi choáng váng. Rõ ràng vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao cháu lại  sự trưởng thành và nhạy cảm vượt xa lứa tuổi đến thế?

“Cô  thể sắp xếp lại lịch vì cháu được không?” Nó vẫn nắm chặt chiếc thẻ công tác của tôi không buông, “Cháu sẽ trả cô gấp ba lần tiền.”

Tôi mấp máy môi, nhưng không sao phát ra được âm thanh nào.

“Bố cháu rất giàu.” Cô bé khẽ cúi mắt, “Trang viên này là của ông ấy, cô  thể chụp ảnh tùy ý.”

Đương nhiên là rất giàu rồi. Tôi chua xót nghĩ thầm. Ông ta từng ném cho tôi tám mươi triệu tệ để mua đứt m.á.u mủ giữa tôi và cháu cơ mà.

“Lịch trình của cô đã đặt trước nửa năm rồi.” Cuối cùng tôi cũng ép mình thốt ra được một câu, “Không phải là vấn đề tiền bạc đâu.”

Cô bé im lặng, hàng mi run rẩy nhẹ, đôi môi mím chặt và đôi mắt dần đỏ hoe. Cảm giác chua xót bỗng trở nên sắc nhọn, tôi bàng hoàng nhận ra: Con bé biết rồi! Cháu đã biết tôi là ai!

“Ức Tầm!” Tôi hoảng hốt gọi tên cháu, nhưng lại bắt hụt vào không trung. Tưởng Ức Tầm buông tay, lùi lại vài bước rồi quay người chạy biến đi.

Người vệ sĩ bên cạnh lập tức đuổi theo. Tôi vội vã rẽ qua dãy hành lang, để rồi c.h.ế.t lặng khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở phía xa. Anh ngồi xổm xuống, cô bé lao thẳng vào lòng anh, ôm ghì lấy cổ anh không rời.

Tôi đứng sững tại chỗ, không thể bước thêm dù chỉ một bước.

Tiếng chuông từ xa vọng lại, vang vọng cả một vùng không gian, làm kinh động đàn chim đang trú ngụ trong rừng. Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi lông mày sắc lạnh mang theo sự xa lạ và băng giá của năm tháng.

Tưởng Ức Tầm vùi sâu mặt vào cổ anh, nghẹn giọng gọi một tiếng: “Bố.”