CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Giọng gã bảo vệ không quá lớn nhưng cũng đủ thu hút ánh nhìn của bao người qua đường.
Ánh mắt sắc lẹm như dao găm của gã phóng tới khiến mặt tôi nóng ran, rát buốt.
Văng vẳng bên tai còn có tiếng xì xầm của vài nhân viên từng biết mặt tôi: “Kia chẳng phải là vợ cũ của sếp Phó sao? Nghe đồn sảy thai liên miên, không đẻ được nên bị sếp Phó đá rồi. “
“Lần trước gặp đâu đến nỗi tiều tụy thế này, sao tự dưng lại ra nông nỗi ấy nhỉ? Trông già sọm đi như bà thím bốn, năm mươi tuổi vậy. “
Tôi hoảng hốt vớ lấy chiếc gương soi vội, chợt bàng hoàng nhận ra bộ dạng của mình trong gương lúc này quả thực tàn tạ chẳng khác nào ma quỷ.
Chạy trối chết về nhà, khi tâm trí còn chưa kịp bình tĩnh lại thì điện thoại của Phó Duy An đã réo vang.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng điệu bực dọc chưa từng thấy.
“Minh Hy, nghe nói hôm nay cô đến công ty? “
Cõi lòng tôi rối bời, sống mũi cay cay tủi thân khôn tả.
“Vâng, em. .. em chỉ là nhớ anh thôi. “
“Duy An, em hối hận rồi, em không nên. .. ” ly hôn với anh.
Lời còn chưa dứt đã bị anh ta cắt ngang phũ phàng.
“Cố Minh Hy, những gì cần cho, tôi đã cho cô hết rồi. Cô có biết mình đang làm cái trò gì không hả? “
“Vợ tôi hiện đang mang thai, cái thai đã được sáu tháng rồi. Cô cũng từng mang bầu, cô phải biết thai phụ giai đoạn này cần giữ tinh thần thoải mái vui vẻ chứ. “
“Còn cô thì hay rồi, lặn lội chạy đến tận công ty kiếm chuyện. Sao? Mình sảy thai nên nảy sinh ý định ác độc muốn hại cô ấy cũng sảy thai giống cô chứ gì? “
Tôi còn chưa kịp lên tiếng phân trần, cuộc gọi đã bị ngắt cái rụp.
Giây tiếp theo, Phó Duy An gửi tới một tin nhắn.
[Tôi chuyển thêm cho cô một trăm bảy mươi lăm tỷ nữa. Cầm tiền rồi cút đi cho khuất mắt tôi, càng xa càng tốt. ]
Tin nhắn ngân hàng lạnh lẽo báo cộng thêm một dãy số 0 đếm mãi không hết.
Tôi bưng mặt, cổ họng nghẹn đắng chẳng thể thốt nên lời.
Ngột ngạt đến mức không sao ở nổi trong nhà, tâm trí tôi cứ tua đi tua lại dáng vẻ cạn tình cạn nghĩa của Phó Duy An.
Thế là tôi vơ lấy chìa khóa xe, lao ra đường rồi tấp đại vào một quán bar.
Tại đó, tôi bắt gặp Quý Dữ Chu.
Cậu thanh niên sau giờ tan tầm diện áo sơ mi giản dị phối cùng quần jeans, vài lọn tóc lòa xòa trước trán trông lại càng thêm phần trẻ trung, mơn mởn.
Xung quanh cậu ta là đám bạn xấp xỉ tuổi đang rôm rả chuyện trò, riêng cậu ngồi lọt thỏm ở giữa lại chẳng buồn hé răng nửa lời.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, đôi chân tôi cứ thế vô thức bước về phía đó.
Vừa dừng bước, đã nghe thấy một cậu nhóc trong đám cất giọng: “Cô ơi, cô cần gì ạ? “
4
Ánh mắt thằng nhóc chứa đầy vẻ cợt nhả.
Ở cái chốn ngập ngụa mùi nhục dục này, phụ nữ chủ động sáp lại gần đàn ông thì còn có ý gì khác được nữa?
Tôi cúi đầu, chạm phải ánh mắt của Quý Dữ Chu.
“Thư ký Quý, chuyện lần trước tôi đề nghị, cậu còn muốn nữa không? “
Quý Dữ Chu không tỏ ra sốt sắng như lần trước.
Đôi mắt sâu thẳm của cậu ta lẳng lặng nhìn tôi một chốc.
“Phó phu nhân lần này đã nghĩ kỹ rồi chứ? Không phải là bốc đồng nhất thời nữa đấy chứ? “
Tôi gật đầu: “Ừm. “
“Với lại, tôi ly hôn rồi. Cứ gọi tôi là cô Cố. “
Cậu ta dùng đầu lưỡi khẽ miết mặt trong má.
Sau đó vươn tay một cái, tóm chặt lấy tôi kéo tuột vào lòng.
Chớp mắt, tôi đã bị vây hãm trong luồng hormone nam tính rực lửa.
Vóc dáng Quý Dữ Chu được tập luyện cực kỳ săn chắc, dưới lòng bàn tay tôi là những múi cơ cuồn cuộn.
Cậu ta nắm lấy tay tôi, trầm giọng thầm thì: “Cô Cố, cô hãy nghĩ cho kỹ. Lần này một khi đã ‘đặt cược’ thì không được ‘rút tay’ đâu đấy. “
Khoảnh khắc cậu ta cúi người áp sát lại gần, dường như mang theo cả cảm giác áp bách bức người.
Chẳng hiểu sao, trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh từ lâu của tôi bỗng dưng lại đập thình thịch một cách dị thường.
Tôi bất giác vươn tay vòng qua ôm lấy cổ cậu ta.
Chủ động dâng lên một nụ hôn, phủ kín đôi môi ướt át, ấm nóng kia.
Mười mấy năm trời an phận làm bà nội trợ, tôi suýt chút nữa đã quên bẵng đi hương vị của tình yêu.
Chỉ một nụ hôn lướt qua đã đủ khiến tôi động tình xao xuyến.
Nếu không phải vì đông người, lại thêm địa điểm không phù hợp, e là tối nay chắc chắn sẽ xảy ra “chuyện lớn” mất.
Quý Dữ Chu ghì chặt gáy tôi, đầu lưỡi lả lơi liếm láp khóe miệng.
“Cô Cố giỏi thật đấy, làm tôi suýt chút nữa không kìm nén nổi. “
Mấy cậu bạn của cậu ta đều há hốc mồm kinh ngạc.
Thằng nhóc ban nãy vừa cà khịa tôi giờ lắp bắp nghẹn ứ chẳng rặn nổi chữ nào.
Quăng ra một xấp tiền boa để đám nhóc tha hồ xõa tới bến.
Tôi vội vã kéo tay Quý Dữ Chu lao thẳng đến khách sạn.
5
Đêm hôm ấy, chúng tôi đã quấn lấy nhau một trận điên cuồng.
Hậu quả là sáng hôm sau, Quý Dữ Chu đi làm muộn.
Tập đoàn Phó thị có một cuộc họp cực kỳ quan trọng, đang cấp bách cần thư ký như cậu ta đứng ra lo liệu.
Lúc Phó Duy An gọi điện tới giục, Quý Dữ Chu vẫn còn đang nằm dài trên giường bên cạnh tôi.
“Alo, sếp Phó. “
“Mẹ kiếp, cậu đang biến đi đằng nào rồi? Nửa tiếng nữa là bắt đầu họp rồi đấy! “
Quý Dữ Chu ném cho tôi một ánh mắt đầy ảo não.
“Vô cùng xin lỗi sếp Phó, tôi sẽ tới công ty ngay đây. “
Cúp máy xong, cậu ta vơ vội quần áo mặc vào rồi tất tả rời đi.
Tôi uể oải ngồi dậy, lững thững đi tắm rửa.
Nhờ làn nước mát, lý trí cũng từng chút một được kéo về thực tại.
Tôi thật sự đã ngủ với một chàng trai kém mình tận chín tuổi.
Thứ cảm giác này thật ma mị, cũng vô cùng. .. diệu kỳ, hệt như gái nhà lành bỗng nhiên đổi gu diện nội y gợi cảm, vừa ngượng ngùng lại vừa kích thích.
Giữ đúng lời hứa, tôi chuyển thẳng ba tỷ rưỡi sang tài khoản Quý Dữ Chu.
Không lâu sau, cậu ta nhắn tin tới.
[? ]
Tôi: [Phí bao nuôi đấy. ]
Cậu ta: [. .. Cảm ơn sếp nhé. ]
Kèm theo đó là một chiếc nhãn dán hình chó con nhe răng cười te toét.
Tôi trân trân nhìn màn hình điện thoại, bất giác cũng mỉm cười theo.
Lúc trả phòng rời khỏi khách sạn, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại tạt thẳng vào cửa hàng quần áo ngay sát vách.
Tôi vung tiền mua một đống nội y mà trước kia có đánh chết tôi cũng chẳng bao giờ dám mặc. Khi lướt ngang qua khu vực thời trang nữ, cô nhân viên tinh ý nhìn thấu được chút tâm tư của tôi.
“Chị có muốn xem thử mấy mẫu thiết kế mới nhất bên em không? Phom dáng thiên về phong cách lười biếng sang chảnh, cực kỳ tôn dáng và hợp với những quý cô toát lên vẻ mặn mà, khí chất như chị đấy ạ. “
Cô nàng quả là người khéo ăn khéo nói. Cứ thế lọt tai những lời đường mật, chẳng biết từ lúc nào tôi đã quẹt thẻ sắm thêm vài bộ đầm liền.
Đến khi ướm thử một chiếc đầm hai dây màu hồng lên người, tôi bất chợt chần chừ.
“Mẫu này. .. trông cưa sừng làm nghé quá không em? Chị đã ba mươi lăm tuổi đầu rồi. “
Cô nhân viên lắc đầu nguầy nguậy: “Không hề ạ, chị mặc lên phom dáng siêu đỉnh luôn. “
“Để em nói nhỏ chị nghe, tông màu này không phải kiểu hồng búp bê sến súa của mấy bé gái mới lớn đâu, mà là sắc hồng pastel ánh đất cực kỳ hợp với những người phụ nữ có khí chất từng trải như chị. Chị diện bộ này thì cứ gọi là chấm hết. “
“Sở dĩ bây giờ chị thấy hơi lấn cấn là do mặt chị đang để mộc, tóc tai cũng chưa chải chuốt cẩn thận đấy thôi. “
“Chị mà chịu khó đi uốn xoăn lơi cho nếp tóc bồng bềnh ấy à, với nhan sắc này của chị, dư sức làm minh tinh được luôn. “
Càng nghe cô nàng nịnh nọt, lòng tôi càng mơn man rung rinh. Mua sắm quần áo xong xuôi, tôi tiện đà ghé luôn salon đổi kiểu tóc thật.
Về đến nhà, tôi ném la liệt đống chiến lợi phẩm lên giường.
Đứng ngắm nghía một hồi lâu, tôi bỗng hạ quyết tâm.
Đống quần áo hàng hiệu thanh lịch “chuẩn mực” Phó phu nhân trước kia, tôi tống hết vào túi nilon rồi quăng thẳng tay vào sọt rác.
Những bộ pijama, đồ lót màu sắc tẻ nhạt, cổ hủ già khú đế, tôi cũng dọn sạch không tha.
Càng nhìn, ngay cả căn hộ này tôi cũng thấy chướng mắt vô cùng.
Tôi liền nhấc máy gọi cho bên môi giới bất động sản.
“Alo, bên em có sẵn căn biệt thự nào không? “
Chẳng mất mấy ngày, tôi đã dọn hẳn sang một căn biệt thự sang trọng, diện tích còn bề thế hơn cả dinh thự nhà họ Phó.
6
Tôi liên hệ với công ty thiết kế nội thất để trang trí lại toàn bộ không gian sống mới.
Vì bận rộn dọn nhà, một dạo tôi cũng bẵng đi không hề liên lạc với Quý Dữ Chu.
Chắc mẩm cậu ta cũng định án binh bất động dăm bữa nửa tháng, nhưng thấy tôi lặn mất tăm hơi mãi không tìm, rốt cuộc lại chịu không nổi mà chủ động nhắn tin tới.