CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cả ngày hôm đó, Phó Duy An không hề lại gần tôi thêm lần nào nữa.
Đến lúc đóng máy, anh ta mới bước tới cạnh tôi.
“Minh Hy, em cứ nhất thiết phải làm vậy sao? “
Bấy giờ tôi mới ngoái đầu nhìn anh ta:
“Cái gì cơ? “
“Em nhất thiết phải dùng cách này để dập tắt cơ hội của anh sao? “
Tôi nhún vai: “Anh suy diễn hơi nhiều rồi đấy, tôi và bạn trai đang yêu đương cuồng nhiệt, chuyện đó là quá đỗi bình thường. “
Sắc mặt anh ta nhợt nhạt hẳn đi, nghẹn ứ chẳng thốt ra nổi nửa chữ.
Một lúc lâu sau, anh ta mới rũ mắt, cúi đầu chán nản.
“Được, ý của em. .. anh hiểu rồi. “
Phó Duy An ủ rũ quay lưng bỏ đi.
Lần này, tôi lẳng lặng dõi theo bóng lưng anh ta khuất dần.
Mười lăm năm nghĩa nặng tình thâm, cuối cùng lại đứt gánh giữa đường chỉ vì chuyện con cái.
Tôi từng uất ức, từng oán than. Nhưng ly hôn là do tôi chủ động, tài sản anh ta chia cũng không để tôi chịu thiệt thòi.
Tôi thực sự không thể chỉ rõ rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở chỗ nào.
Mãi cho đến cái ngày tôi đứng dưới sảnh tòa nhà Tập đoàn Phó thị và bị gã bảo vệ xua đuổi. Trong cơn hoảng loạn ngước mắt lên cao, tôi bất chợt nhìn thấy Phó Duy An đang đứng lặng bên bệ cửa sổ.
Rõ ràng anh ta thu hết mọi sự thảm hại của tôi vào mắt, nhưng lại máu lạnh mặc kệ tôi sụp đổ.
Khoảnh khắc ấy, tôi bàng hoàng nhận ra, có lẽ anh ta chẳng hề yêu tôi nhiều như tôi vẫn tưởng.
Thế nên vừa mới ly hôn với tôi xong, anh ta đã quay ngoắt sang hú hí với một cô gái hăm mấy tuổi đầu.
Đàn bà con gái nhiều khi cứ thích huyễn hoặc, tự lừa dối chính mình.
Trên đời này làm gì có chuyện ai không sống nổi nếu thiếu vắng ai?
Đàn ông ấy à, bọn họ chỉ xem xét người phụ nữ nào mang lại nhiều giá trị lợi ích cho họ hơn mà thôi.
Phó Duy An quay đầu cầu xin nối lại tình xưa, căn bản chẳng phải vì anh ta yêu tôi tha thiết gì cho cam.
Chẳng qua là trong số những người phụ nữ anh ta có thể với tới, tôi là kẻ an phận nhất, yêu anh ta nhất, và nếu có kết hôn thì cũng sẽ một lòng một dạ phò tá anh ta nhất.
Đổi sang bất kỳ một người nào khác, anh ta sẽ lại phải đau đầu đối mặt với những rắc rối mới.
Chỉ có ở bên tôi, lợi ích của anh ta mới được tối đa hóa.
16
Một năm sau, Phó Duy An tái hôn.
Lần này, người anh ta lấy là một phụ nữ lớn tuổi hơn đôi chút nhưng nắm trong tay vô số tài nguyên và hậu thuẫn vững chắc.
Ngày cưới, tôi cũng vác mặt đến dự.
Chẳng vì lý do gì sâu xa, chỉ đơn giản vì người phụ nữ đó. .. lại chính là bà cô họ xa của Quý Dữ Chu.
Bà ấy rạng rỡ cười nhìn tôi: “Cô đây là cô Cố đúng không? Tôi xem phim cô đóng rồi, diễn xuất đạt lắm. “
“Mẹ của tiểu Chu cũng là người hâm mộ ruột của cô đấy, hôm nào rảnh rỗi gia đình mình cùng dùng bữa nhé. “
Tôi mỉm cười đồng ý. Ngoái đầu nhìn sang, sắc mặt Phó Duy An đã đen sì như đáy nồi.
Cưới một người phụ nữ xấp xỉ ngũ tuần, chuyện con cái gần như là bất khả thi.
Cũng may bà cô này đã có sẵn hai người con riêng, gia sản đồ sộ cũng không lo thiếu người thừa kế.
Chỉ là. .. Phó Duy An thật sự cam tâm tình nguyện sao?
Liếc mắt nhìn sang, quả nhiên biểu cảm của anh ta vô cùng sượng sùng. Đặc biệt là khi hai đứa con của bà cô hoàn toàn không nể nang mà bỏ về giữa chừng, hai bàn tay anh ta nắm chặt đến mức suýt rỉ máu.
Thấy tôi đang chằm chằm nhìn mình, anh ta gượng gạo nặn ra một nụ cười méo mó.
Lúc vắng người, anh ta kéo tôi lại hỏi nhỏ: “Minh Hy, em có thấy. .. đây là quả báo của anh không? “
Tôi lắc đầu.
Không phải là tôi muốn anủi anh ta. Tôi chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả. “
Mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho những lựa chọn trong cuộc đời mình; anh ta như vậy, và tôi cũng thế.
Đã chấp nhận đánh đổi để trèo cao, bấu víu vào kẻ mạnh hơn mình thì phải nuốt cho trôi trái đắng.
Chỉ là lúc đó tôi nhất thời chưa kịp nhận ra một sự thật. ..
Nếu bà cô họ của Quý Dữ Chu đã máu mặt đến mức độ đó, vậy thì bố mẹ cậu ta. ..
Ban đầu, tôi quả thực chưa suy nghĩ sâu xa đến thế.
Mãi cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn, Quý Dữ Chu sợ tái mặt, cuống cuồng gọi bố mẹ từ nước ngoài bay về ngay trong đêm.
Bấy giờ tôi mới vỡ lẽ, cậu “trai bao” bấy lâu nay ăn bám tôi, khốn kiếp thay, lại là một thiếu gia nhà giàu khét tiếng ở nước ngoài.
Tên bố mẹ cậu ta chễm chệ trên bảng xếp hạng Forbes quốc tế, cái túi xách mẹ cậu ta xách sương sương cũng phải tính bằng tiền tỷ.
Tôi: .. .
Tôi ôm bụng, cạn lời.
“Quý Dữ Chu, hay là thế này đi, đứa bé này cứ để chị nuôi, rồi chúng mình chia tay nhé? “
Dù sao gen nhà cậu ta cũng cực phẩm thế kia, tôi “lãi” được một đứa con kể ra cũng chẳng lỗ lã gì.
Quý Dữ Chu nghe xong câu đó thì đứng hình mất ba giây, sau đó gào khóc ăn vạ ngay tại trận.
Đến lúc nhị vị phụ huynh nhà họ Quý tức tốc bước vào cửa, đập vào mắt họ là cảnh Quý Dữ Chu đang gào rú khóc lóc ỉ ôi như ấm nước sôi réo còi, còn tôi thì mang vẻ mặt bất lực toàn tập.
Thấy cảnh đó, mẹ Quý tung ngay một cú vả “bốp” vào gáy cậu con trai quý hóa.
“Đàn ông con trai giữa thanh thiên bạch nhật gào rống cái gì hả, cẩn thận làm cháu nội tôi giật mình bây giờ! “
Xong xuôi, bà quay ngoắt sang, thuận tay luồn luôn chiếc vòng ngọc bích vào cổ tay tôi.
“Nào nào nào, con dâu ngoan, mẹ tặng con chiếc vòng ngọc này đeo cho an thần tĩnh tâm, đừng để cái thằng phá gia chi tử này làm hoảng sợ nhé. “
Tôi: .. .
Mãi mới dỗ êm xuôi cục diện.
Vốn dĩ tôi cứ nơm nớp lo bố mẹ Quý sẽ chê bai việc tôi đã từng qua một lần đò, nào ngờ, họ chẳng những không thèm bận tâm mà còn quay sang chê bai Quý Dữ Chu không xứng xách dép cho tôi.
“Minh Hy à, con không biết đâu, mẹ nghiện phim con đóng lắm đấy. “
“Mẹ đẻ được năm đứa con trai, thì cái thằng ôn này là vô dụng nhất. Nếu không phải con lỡ mang thai với nó rồi, mẹ thực sự muốn làm mai con cho anh cả của nó cơ. “
Nghe đồn anh cả nhà họ Quý chính là nhân vật truyền kỳ đã tiếp quản Tập đoàn Quý thị và lèo lái lợi nhuận tăng gấp ba lần.
Quý Dữ Chu đang sụp đổ đứng một bên: ?? ?
“Mẹ, mẹ ăn nói lung tung gì đấy, đây là vợ con! “
Mẹ Quý: “Vợ con cái đầu anh, người ta đã gật đầu đồng ý lấy anh đâu. “
“Chị ấy sẽ đồng ý, chắc chắn sẽ đồng ý mà. “
“Lêu lêu lêu, đồ mít ướt, mất mặt muốn chết. “
Thấy hai mẹ con cãi nhau chóe chóe chực chờ đập bàn đập ghế, bố Quý ngồi bên cạnh vẫn nhấp ngụm trà cực kỳ bình tĩnh: “Con dâu à, con đừng quan tâm đến hai mẹ con nó, cứ ngồi xem kịch vui cho đỡ mệt. “
Tôi: .. .
17
Lăn lộn vật vã một trận tơi bời, cuối cùng tôi và “phi công trẻ” cũng dắt nhau đi đăng ký kết hôn.
Năm sau, con chào đời, là một bé gái.
Quả này đúng là rơi vào hũ vàng, nhà họ Quý ba đời rặt một lũ con trai, đây là cô công chúa đầu tiên xuất hiện trong gia phả.
Từ ngày Viên Viên cất tiếng khóc chào đời, họ hàng hai bên kéo đến thăm nom nườm nượp không ngớt.
Cứ đến mấy dịp này là Quý Dữ Chu lại xin nghỉ phép đóng cọc ở nhà. Cậu ta nơm nớp lo sợ chỉ cần hớ hênh một giây là đám họ hàng kia sẽ cuỗm mất con gái rượu của mình.
Viên Viên cứ thế lớn lên trong sự cưng nựng, nâng như nâng trứng, hứng như hoa của cả đại gia tộc.
Tôi thiết nghĩ dù sao tiền tài mấy kiếp cũng tiêu không hết, chỉ cần bồi dưỡng cho con tam quan ngay thẳng thì chẳng việc gì phải bắt con chịu khổ rèn giũa làm gì.
Thế nên từ nhỏ đến lớn, Viên Viên được chiều chuộng sướng như tiên.
Trước năm ba tuổi, con bé thậm chí còn chẳng phải tự bước xuống đất lần nào. Cứ ra khỏi cửa là được các cô dì chú bác tranh nhau bế bồng.
Đợi con lớn hơn một chút, tôi bắt đầu ra lệnh cấm không cho bế ẵm vô tội vạ nữa. Viên Viên cũng rất ngoan ngoãn nghe lời, tôi chỉ thỉnh thoảng dắt con bé ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa.
Một hôm nọ, tôi dắt con ra ngoài thì bất ngờ chạm mặt Phó Duy An đang lởn vởn trước cổng nhà.
Anh ta và bà cô của Quý Dữ Chu đã ly hôn rồi, nguyên nhân là do gã tòm tem nuôi bồ nhí bên ngoài.
Hóa ra thẳm sâu trong lòng, Phó Duy An vẫn chưa bao giờ từ bỏ cái mộng tưởng sinh con nối dõi tông đường. Chật vật mãi gã cũng vớt được một ả tình nhân chịu đẻ cho gã một đứa con trai.
Xui xẻo thay lại bị bà cô của Quý Dữ Chu tóm gọn tại trận, kết cục là gã phải cắn răng nhả ra một khoản phí bồi thường khổng lồ để ly hôn.
Từ sau dạo đó, Tập đoàn Phó thị bị Quý thị chèn ép về mọi mặt, mảng kinh doanh dần dần thui chột và phải rút khỏi Nam Thành.
Hai chúng tôi cũng bặt vô âm tín, chẳng còn giáp mặt nhau lần nào nữa.
Lần này anh ta mò đến tìm tôi, mục đích là để van xin tôi nói đỡ với bà cô Quý Dữ Chu nương tay cho gã một con đường sống, tiện thể bố thí cho Phó thị vài ba bản hợp đồng.
Mấy năm nay trí tuệ nhân tạo (AI) lên ngôi, cộng thêm thương trường cạnh tranh khốc liệt, hoạt động kinh doanh của Phó thị bị thu hẹp thảm hại.
Nhìn mái tóc điểm hoa râm xơ xác của gã, tôi thờ ơ lắc đầu.
“Phó Duy An, anh tự hiểu rõ mà, tôi không đời nào giúp anh đâu. “
Ánh mắt Phó Duy An tối sầm lại, gã chuyển tầm nhìn sang Viên Viên.
“Đây là con gái em à? “
“Ừ. “
“Cháu bao nhiêu tuổi rồi? “
“Ba tuổi. “
“Trông giống em lắm, có phúc tướng đấy. “
Viên Viên chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn gã, rồi bất chợt toét miệng cười rạng rỡ.
Phó Duy An thoáng ngẩn ngơ.
Gã lẩm bẩm: “Nếu như con của chúng ta vẫn còn. .. thì có lẽ anh đã không sống chật vật đến mức này. “
Lời vô thức thốt ra của gã như cây kim đâm nhói vào tim tôi, tôi chẳng buồn dông dài thêm nửa chữ.
Rút điện thoại ra, tôi thẳng tay chuyển vào tài khoản của gã vài tỷ đồng.
“Phó Duy An, năm xưa lúc ly hôn anh không để tôi chịu thiệt thòi. Khoản tiền này, coi như là ân huệ cuối cùng tôi có thể giúp anh. “
“Sau này đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa, cũng cấm than vãn mấy câu như vừa rồi với bất kỳ ai. Nếu không, tôi thề sẽ yêu cầu Quý thị dùng mọi thủ đoạn triệt hạ tận gốc đường làm ăn của công ty anh. “
Giọng điệu tôi lạnh lẽo tựa băng sương, sự châm chọc khiến toàn thân Phó Duy An run lên đau đớn.
Trông gã như già sọm đi cả chục tuổi.
Gã không kìm được bật ho sặc sụa.
“Được. .. anh nghe em. “
Gã lê đôi chân nặng trĩu quay lưng bước đi. Đi chưa được hai bước, lại lưu luyến quay đầu vẫy tay chào Viên Viên.
“Tạm biệt con nhé. “
Tôi cúi đầu lẳng lặng, chẳng nói thêm lời nào.
HẾT