CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Theo như lời Cố Minh Hy từng nói, nửa đời người cô đã quen sống nề nếp, khuôn phép; mấy thứ đồ lòe loẹt, màu mè lố lăng cô không sao học được.
Thế nên mỗi lần ở bên Cố Minh Hy, Phó Duy An luôn có một cảm giác an tâm, thiết thực giống hệt như mặc chiếc áo giữ nhiệt được sơ vin cẩn thận vào trong quần len vậy.
Anh ta chưa từng có ý định ly hôn với cô.
Ngay cả khi Giang Nhuỵ mang thai, trong đầu anh ta cũng chỉ tính toán rằng đợi cô ta sinh đẻ mẹ tròn con vuông xong, sẽ bế đứa bé về cho Cố Minh Hy nuôi dưỡng.
Cố Minh Hy lương thiện như vậy, cho dù biết đứa bé là con riêng của anh ta, chắc hẳn cô cũng sẽ chẳng oán thán nửa lời.
Thế nhưng hiện tại, hai người mới xa nhau vỏn vẹn vài tháng, cô đã lột xác thành một dáng vẻ mà anh ta chưa từng được thấy.
Trong lòng Phó Duy An bắt đầu dâng lên nỗi bất an thấp thỏm.
Cảm giác như thứ gì đó luôn được anh ta nắm chặt trong lòng bàn tay, nay sắp sửa tuột mất.
10
Tháng ngày cứ thế êm đềm trôi qua. Tuy có Quý Dữ Chu kề cận bầu bạn, nhưng đôi lúc tôi vẫn thấy chênh vênh, trống trải.
Quả nhiên con người ta chỉ có mỗi tiền thôi thì chưa đủ. Một kẻ vốn có mức sống tối giản, ít mưu cầu vật chất như tôi thật sự chẳng tìm thấy chút thú vui nào trong việc vung tiền sắm sửa.
Vẫn là nên tìm việc gì đó để giết thời gian thì hơn.
Một hôm đang tản bộ quanh khu nhà, tôi tình cờ bắt gặp một đoàn làm phim đang quay phim ngắn chiếu mạng.
Hồi đại học vốn dĩ tôi học khoa Diễn xuất, ngặt nỗi thành tích lẹt đẹt nên đến cả vai quần chúng chạy cờ cũng chẳng đến lượt.
Cơ duyên xảo hợp thế nào, hôm đó có một nữ diễn viên phụ vô danh bỗng dưng đau bụng. Đạo diễn thấy ngoại hình tôi khá sáng nên ngoắc tôi vào diễn thế luôn.
Quay xong xuôi, tôi bỗng thấy sảng khoái phết. Sau khi xin phương thức liên lạc của nhân viên đoàn phim, dăm bữa nửa tháng tôi lại chạy sô diễn mấy vai phụ nhỏ lẻ.
Lâu dần, thế mà tôi cũng kiếm được chút danh tiếng mỏng manh.
Thỉnh thoảng Quý Dữ Chu còn dỗi hờn làm nũng, mếu máo chê tôi chỉ mải mê đóng phim mà bỏ bê, lạnh nhạt với cậu.
Nhìn khuôn mặt đẹp trai ngời ngời ấy đang xị ra, trưng bộ dạng tủi thân nhìn mình, cõi lòng tôi bất giác mềm nhũn.
À, thì ra đây chính là cảm giác được trai trẻ ỷ lại. Chẳng trách đám đàn ông lại thích bao nuôi các em gái nhõng nhẽo đến thế.
Tôi đành xuống nước, ngọt nhạt dỗ dành hết “cục cưng” lại đến “bé ngoan”.
Ai dè việc này lại khiến mặt Quý Dữ Chu đỏ lựng cả lên.
Cậu ta nghiến răng nhìn chằm chằm tôi một lúc, rồi dứt khoát vác bổng tôi lên vai, ném thẳng vào phòng ngủ.
Đêm ấy, cậu ta hành tôi quần quật cả đêm không ngơi nghỉ.
Vài ngày sau, bối cảnh quay phim tình cờ lại xếp ngay dưới sảnh tòa nhà Tập đoàn Phó thị. Đóng máy xong thấy vẫn còn sớm, tôi nảy ra ý định đứng đợi đón Quý Dữ Chu tan làm.
Ngay sảnh tầng trệt, tôi chạm trán Phó Duy An – người đã lâu không gặp.
Trông anh ta tiều tụy hơn hẳn trước kia, tinh thần cũng có vẻ hoảng hốt, lơ đễnh.
Lúc bước ra ngoài còn suýt cắm đầu vào cột trụ.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta thoáng sững sờ.
“Minh Hy, sao em lại ở đây? “
Đáy mắt anh ta xẹt qua một tia sáng kỳ lạ, hiển nhiên là đã ảo tưởng điều gì đó.
“Em. .. em đến tìm anh phải không? Bây giờ anh đang rảnh, chúng ta có thể. .. “
Tôi giơ tay ngắt lời: “Sếp Phó, anh ảo tưởng quá rồi đấy, tôi đến đây đợi người. “
Anh ta vẫn chưa tiêu hóa hết cú sốc ở bữa tiệc lần trước.
Thế nên anh ta nghiễm nhiên cho rằng tôi đang cứng miệng lấp liếm, liền đưa tay ra định níu lấy tôi.
“Thôi nào, em đừng cố chấp chống đối nữa. Lần trước em cũng thế, lần này khó khăn lắm anh mới chịu xuống nước nhượng bộ, cho em một bậc thang để leo xuống, em biết chừng mực mà nương theo đi có được không? “
Đuôi chân mày anh ta dâng lên ý cười, mang theo vài phần cưng chiều, bao dung y hệt thuở chúng tôi còn mặn nồng.
“Giang Nhuỵ đang đợi anh ở nhà, cô ấy sắp sinh rồi, anh không thể ở cạnh em quá lâu được. “
“Hay là thế này, tụi mình đi ăn một bữa trước, đợi tối anh dỗ cô ấy ngủ say rồi anh lại qua tìm em nhé. “
Nghe ý tứ dơ bẩn trong lời nói của gã, hóa ra là muốn bắt cá hai tay, hưởng trọn niềm vui chăn gối với cả vợ cũ lẫn vợ mới!
Cõi lòng tôi cuộn lên một trận buồn nôn tởm lợm. Không thể nhịn thêm được giây phút nào nữa, tôi vung tay “chát” một tiếng, tát thẳng vào mặt gã.
“Phó Duy An, anh có bệnh thì cút đến bệnh viện mà chữa, bớt phát điên ở đây đi. “
“Tôi đã nói rồi, tôi đang đợi người khác, đếch có liên quan nửa cắc nào đến anh hết. “
Bị mất mặt giữa thanh thiên bạch nhật, sắc mặt Phó Duy An âm trầm đến đáng sợ.
Gã sấn sổ ép sát về phía tôi, bóng dáng cao lớn gần như bao trùm, lấn át tôi.
“Đợi ai? Ở cái Tập đoàn Phó thị này, ngoài tôi ra, em còn có thể đợi thằng nào nữa? “
Đúng lúc này, một chất giọng trầm ấm vang lên.
“Đợi tôi. “
11
Quý Dữ Chu diện bộ vest may đo cao cấp do đích thân tôi mua, thân hình cao lớn, phẳng phiu sải bước tới.
Cậu đi đến sát bên cạnh, bá đạo đưa tay kéo tôi lọt thỏm vào lồng ngực vững chãi của mình.
“Minh Hy hiện tại là bạn gái tôi, chị ấy đến đón tôi tan làm. “
Chỉ một câu nói ngắn gọn đã kích thích Phó Duy An, khiến đôi mắt gã lóe lên những tia nhìn tối sầm, méo mó.
Gã trừng mắt gườm gườm nhìn chằm chằm Quý Dữ Chu, thế nhưng đối phương lại dửng dưng, không hề né tránh.
Phút chốc, Phó Duy An bỗng bật cười gằn giọng.
“Tôi bảo sao dạo này cậu ăn diện chải chuốt thế, đồng hồ trên tay cũng đắt tiền, đến cả đồ điện tử cũng đổi sang hàng hiệu, hóa ra là kiếm được phú bà bao nuôi. “
“Cái loại phế vật bám váy đàn bà ăn bám như cậu, vác mặt đi theo tôi còn thấy nhục nhã thay. “
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, cậu không cần đến Phó thị làm việc nữa. Cậu bị sa thải. “
Quý Dữ Chu thậm chí chẳng buồn nhíu mày lấy một cái, hờ hững tháo phăng thẻ nhân viên trên cổ rồi ném thẳng vào người Phó Duy An.
“Sa thải thì sa thải, dù sao tôi cũng có chị đẹp nuôi rồi, ai thèm khát mấy đồng bạc cắc bố thí của anh. “
Rõ ràng câu chữ thốt ra khỏi miệng nghe đậm chất vô học, thế nhưng biểu cảm trên gương mặt cậu ta lại toát ra vẻ chính trực đến mức lạ kỳ.
Người không biết nhìn vào khéo lại tưởng cậu ta vừa đưa ra quyết định từ chức để cống hiến cho một dự án vĩ đại tầm cỡ quốc gia nào đó.
Tôi nhịn cười đến mức suýt nội thương, thỏa mãn đứng nhìn Phó Duy An tức lộn ruột lộn gan suýt ngất xỉu tại chỗ.
“Thôi được rồi, không đi làm thì nghỉ, ở nhà chị nuôi, chị cho tiền tiêu vặt. “
Dù sao bây giờ cát-xê đóng phim của tôi cũng khá khẩm, cho cậu ta đi theo làm chân trợ lý xách túi cũng chẳng sao.
Vậy mà Phó Duy An lại triệt để phát rồ.
Gã gần như gào rống lên giữa sảnh:
“Mẹ kiếp, tôi chia cho cô ngần ấy tiền, là để cô đi bao nuôi trai đấy à? “
“Nó rành rành là đang bòn rút tiền của cô, cái tâm cơ hám lợi dơ bẩn đấy lồ lộ ra như thế, vậy mà cô còn mở miệng đòi nuôi nó. Não cô bị úng nước rồi hả Cố Minh Hy? “
Tôi còn chưa kịp phản pháo, Quý Dữ Chu bỗng “hức” lên một tiếng nũng nịu.
Cậu ta quay người, rúc thẳng mặt vào hõm cổ tôi cọ cọ.
“Chị ơi, anh ta hung dữ quá, em sợ chết đi được. “
Cái bộ dạng nguậy nguậy nũng nịu y hệt một chú chó khổng lồ.
Tôi: .. .
Tôi cắn răng nhịn cười muốn nội thương. Vỗ vỗ lên lưng cậu phi công trẻ, tôi dỗ dành:
“Không sao, có chị ở đây bảo kê rồi, mình không thèm nghe ông già điên đó chửi rủa. “
Mặc kệ sắc mặt thâm xì như đít nồi của Phó Duy An, tôi hiên ngang nắm tay Quý Dữ Chu, thong dong lướt qua mặt gã rời đi.
12
Trên đường lái xe về nhà, hai đứa tôi được một trận cười nắc nẻ.
Đợi đến khi hoàn toàn bình tĩnh lại, tôi mới nghiêm túc hỏi Quý Dữ Chu:
“Em tính nghỉ việc thật đấy à? “
Quý Dữ Chu ừ hờ một tiếng nhàn nhạt:
“Đúng vậy. “
Cậu ta ngoái đầu nhìn sang, đuôi chân mày lưỡi mác tuyệt đẹp khẽ nhướng lên, hỏi dò: “Chị ơi, thế chị có bằng lòng nuôi em không? “
Trái tim tôi ngay lập tức mềm nhũn ra thành nước: “Bằng lòng chứ, chỉ cần em ngoan ngoãn dỗ chị vui vẻ, chị chẳng tiếc em thứ gì. “
Thật ra tôi đã thông suốt từ lâu rồi, bản chất tôi cũng không phải người có đam mê mua sắm đồ hiệu xa xỉ.
Chỉ cần không lao đầu vào đầu tư, không chơi ngông khởi nghiệp, thì số tiền Phó Duy An chia cho đủ để tôi ăn chơi trác táng mấy kiếp cũng không hết.
Ở cái tầm này rồi, trích ra một góc nhỏ nuôi một cậu người tình trẻ tuổi ngày ngày dỗ dành cho mình vui vẻ thì có gì sai?
Bế cậu nhóc về đặt ngay dưới mí mắt mình, vừa dễ kiểm soát lại cực kỳ an toàn.
Huống hồ Quý Dữ Chu lại là một thanh niên lanh lợi, hiểu chuyện; ở cạnh cậu ta, tâm trạng tôi lúc nào cũng phơi phới, vui tươi.
Tôi hào sảng cầm điện thoại lên, chuyển khoản thẳng cho Quý Dữ Chu một tỷ bảy trăm năm mươi triệu đồng.
“Cấp cho em chút tiền tiêu vặt đấy, thích ăn gì thì tự đi mua nhé. “
Quý Dữ Chu chẳng thèm ngó ngàng đến màn hình điện thoại báo tiền về. Nhân lúc chờ đèn đỏ, cậu ta chồm sang, ôm lấy cổ tôi hôn “chụt chụt” hai cái rõ kêu.