Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chửi bới cũng được, đ.á.n.h đập cũng xong. Dù sao bị đ.á.n.h thêm một trận nữa cũng chẳng đáng là bao.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt tôi.
Tôi chờ đợi trong hai giây.
Chẳng có cái tát nào giáng xuống mặt cả.
Một luồng gió lướt qua trên đỉnh đầu tôi.
Sau đó là một tiếng động trầm đục vang lên–
“Bụp!”
Tôi giật mình mở mắt ra.
Thẩm Kỳ Uyên vung chân đạp thẳng vào bụng Phó Oánh Oánh, động tác dứt khoát, không một chút do dự.
Cả người Phó Oánh Oánh bay thẳng ra ngoài.
Lưng cô ta đập mạnh vào lu nước ở góc tường, khiến cái lu nứt toác ra một đường.
Cô ta ôm bụng co rúm dưới đất, gương mặt đỏ bừng vì nghẹn, há miệng mãi mà không thở nổi.
Thẩm Kỳ Uyên đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn cô ta, giọng nói lạnh thấu xương.
“Dám bắt nạt em gái ruột của tao, hôm nay mày cút khỏi cái nhà này ngay!”
2.
Phó Oánh Oánh bò trên mặt đất ho sù sụ hồi lâu, cuối cùng cũng lấy lại được hơi, tiếng hét chói tai của cô ta như muốn lật tung mái nhà.
“Anh Kỳ Uyên! Anh đạp em? Anh vì một con nhỏ nhà quê vừa mới về mà đạp em!”
“Ba em là liệt sĩ! Ông ấy đã đỡ đạn thay cho ba anh! Anh có xứng đáng với ông ấy không!”
Thẩm Trấn Thuần lúc này mới sực tỉnh.
Nhìn thấy Phó Oánh Oánh đau đớn lăn lộn trên đất, mắt ông ta đỏ ngầu lên.
Ông ta sải bước lao tới, giơ tay định tát vào mặt Thẩm Kỳ Uyên.
“Đồ khốn khiếp! Mày điên rồi sao!”
Chát.
Cái tát đó giáng thẳng xuống mặt Thẩm Kỳ Uyên.
Anh không né tránh.
Khóe môi va vào răng, rỉ ra một vệt máu.
Anh dùng ngón cái lau đi vệt máu, lạnh lùng nhìn chằm chằm cha mình, không nói lời nào.
Thẩm Trấn Thuần chạy lại đỡ Phó Oánh Oánh dậy, vừa phủi bụi vừa kiểm tra vết thương cho cô ta.
“Oánh Oánh có đau không? Bị thương ở đâu rồi? Để chú gọi quân y ngay!”
Phó Oánh Oánh nhân cơ hội đó dựa vào lòng ông ta, khóc lóc đến là đáng thương.
Ngón tay cô ta chỉ thẳng về phía tôi.
“Chú Thẩm, cháu có lòng tốt muốn giúp em ấy xách hành lý, thế mà em ấy lại mắng cháu trơ trẽn, bảo cháu chiếm chỗ của em ấy, rồi còn cố tình đẩy cháu nữa.”
“Anh Kỳ Uyên vừa về, chẳng thèm hỏi rõ trắng đen đã đ.á.n.h cháu… Chú Thẩm ơi, cháu không muốn sống nữa, hãy để cháu đi gặp ba dưới suối vàng đi…”
Thẩm Trấn Thuần nghe xong, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù.
“Thẩm Thính Uyển! Mày vừa mới về đã quấy rầy khiến nhà cửa không yên!”
“Quỳ xuống ngay cho tao! Dập đầu xin lỗi Oánh Oánh!”
Tôi siết chặt bàn tay đang chảy máu, móng tay găm sâu vào da thịt.
“Con không mắng cô ta. Là cô ta ném đồ đạc của con, cũng là cô ta đẩy con.”
“Tại sao con phải xin lỗi?”
“Mày còn dám cãi bướng!”
Thẩm Trấn Thuần tức đến méo cả mặt, rút phăng chiếc thắt lưng quân dụng từ ngang hông ra.
Khóa sắt trên dây da lóe lên dưới ánh mặt trời.
“Ở dưới quê hoang dã quen rồi phải không! Không có quy củ, không có giáo dục! Hôm nay tao phải đ.á.n.h c.h.ế.t đồ nghiệp chướng như mày!”
Sợi dây thắt lưng xé gió quật xuống.
Tôi không hề né tránh.
Tôi nhìn chằm chằm vào sợi dây da có móc sắt kia, thầm nghĩ–
Đánh đi.
Dù sao suốt mười lăm năm qua, trận đòn nào mà tôi chưa từng nếm trải.
Từng bị gia đình nông dân nhận nuôi dùng que củi đánh, từng bị lũ trẻ trong làng ném đá, còn từng bị bọn buôn người dùng đầu t.h.u.ố.c lá dí vào mu bàn tay.
Chẳng thiếu gì một trận đòn từ sợi thắt lưng này.
“Chát.”
Một tiếng động trầm vang lên.
Sợi dây da không rơi xuống người tôi.
Thẩm Kỳ Uyên đưa tay ra, dùng tay không tóm chặt lấy sợi dây da đó.
Cạnh sắc của móc sắt khứa vào lòng bàn tay anh, m.á.u chảy dọc theo cổ tay, nhỏ xuống ống tay áo quân phục, thấm thành một mảng sẫm màu.
“Đủ rồi.”
Giọng anh rất thấp, thấp đến mức chỉ có tôi và Thẩm Trấn Thuần mới nghe thấy.
Nhưng hai chữ đó lại nặng nề hơn bất kỳ tiếng gào thét nào.
“Vết thương trên tay con bé ông không thấy sao? Lúc Phó Oánh Oánh đẩy người, tôi ngồi trên xe đã nhìn thấy rất rõ ràng.”
“Ông còn định thiên vị đến bao giờ nữa?”
Thẩm Trấn Thuần chỉ thẳng vào mũi anh, gân xanh trên cổ nổi lên giần giật.
“Nó đẩy người cũng là vì con nhỏ này không biết điều! Lão Phó năm đó đã đỡ đạn cho tao, đến cả xác cũng chẳng còn nguyên vẹn!”
“Tao đền mạng cho Oánh Oánh cũng là lẽ đương nhiên! Đồ đạc của nhà họ Thẩm, chỉ cần Oánh Oánh muốn thì nó phải nhường!”
Đồ đạc của nhà họ Thẩm.
Ông ta nói đó là đồ đạc của nhà họ Thẩm.
Tôi cũng mang họ Thẩm. Nhưng trong miệng ông ta, tôi còn chẳng bằng một món “đồ đạc”.
Thẩm Kỳ Uyên nới lỏng thắt lưng, không nói thêm lời nào nữa.
Anh xoay người lại, ngồi xổm xuống, dùng bàn tay không bị thương đỡ tôi dậy từ dưới đất.
Bàn tay anh rất lớn, rất vững chãi, trong lòng bàn tay có những vết chai dày.
“Có đau không?”
Chỉ vẻn vẹn ba chữ đó thôi.
Tôi c.ắ.n chặt môi, cố gắng kìm nén không để nước mắt trào ra.
Tôi khẽ lắc đầu.
Anh nhìn lòng bàn tay trầy xước của tôi, không nói gì thêm mà đứng dậy chắn trước mặt tôi.
Ngay khi Thẩm Trấn Thuần định tiếp tục nổi trận lôi đình thì–
Từ ngoài cổng chợt vang lên một giọng nữ đanh thép, mang theo cơn thịnh nộ thấu xương.
“Tôi thấy người nên cút đi chính là ông đấy, Thẩm Trấn Thuần!”