Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tống Thanh Hòa xách túi công văn, chân đi giày cao gót, rảo bước đi vào trong sân.
Bà chính là mẹ ruột của tôi. Trưởng phòng Hậu cần của Quân khu.
Bà đảo mắt nhìn qua tình cảnh trước mắt–
Tôi đang ngồi bệt dưới đất, lòng bàn tay rướm máu.
Thẩm Kỳ Uyên đứng chắn trước mặt tôi, lòng bàn tay bị khóa sắt rạch một đường dài.
Thẩm Trấn Thuần đang cầm chiếc thắt lưng quân dụng, đứng sững tại chỗ.
Phó Oánh Oánh nép sau lưng Thẩm Trấn Thuần, nước mắt lưng tròng.
Tống Thanh Hòa chẳng buồn hỏi han gì.
Bà đi lướt qua Thẩm Trấn Thuần, tiến thẳng đến trước mặt Phó Oánh Oánh.
Phó Oánh Oánh theo bản năng lùi lại một bước.
Đã muộn rồi.
Chát!
Một cái tát giáng mạnh vào mặt Phó Oánh Oánh, vang lên khô khốc, cả sân đều có thể nghe thấy rõ mồn một.
Đầu Phó Oánh Oánh bị đ.á.n.h lệch sang một bên, nửa mặt sưng vù, khóe miệng bắt đầu rỉ máu.
Ả ta đờ người ra.
Ngay giây tiếp theo, ả ta trợn ngược mắt rồi ngã rầm xuống đất– giả vờ ngất xỉu.
Thẩm Trấn Thuần cuống cuồng giậm chân.
“Tống Thanh Hòa, bà điên rồi à! Oánh Oánh bị bệnh tim, ngộ nhỡ bà đ.á.n.h con bé có mệnh hệ gì thì sao!”
Tống Thanh Hòa chẳng thèm đoái hoài gì đến ông ta.
Bà rút từ trong túi xách ra một xấp hóa đơn chứng từ, vung tay ném thẳng vào mặt Thẩm Trấn Thuần.
Những mảnh giấy bay lả tả khắp mặt đất.
“Bệnh tim? Nó mà đáng thương sao?”
“Tháng trước nó lấy phiếu công nghiệp của nhà mình đổi ba chiếc xe đạp Phượng Hoàng mang đi bán lậu ở chợ đen. Hôm kia lại mượn danh nghĩa của tôi đến cửa hàng cung ứng lấy năm cây t.h.u.ố.c lá Trung Hoa.”
“Ngày ngày nó ăn thịt cá, uống mạch nha tinh, khỏe đến mức có thể đ.á.n.h c.h.ế.t cả một con bò đấy.”
Thẩm Trấn Thuần cúi người nhặt xấp hóa đơn lên xem, sắc mặt thay đổi liên tục, lúc xanh lúc trắng.
Nhưng ông ta vẫn còn ngoan cố.
“Oánh Oánh không phải hạng người như vậy! Chắc chắn con bé chỉ mua hộ người khác thôi–“
Tống Thanh Hòa chẳng buồn nói nhảm với ông ta nữa, bà quay lại dặn dò người cảnh vệ đi phía sau.
“Đi gọi quân y Trương qua đây. Bảo ông ấy mang theo loại kim tiêm to nhất, cứ nhằm thẳng vào nhân trung nó mà đ.â.m thật mạnh cho tôi.”
“Một mũi không tỉnh thì đ.â.m mười mũi. Có chuyện gì tôi tự gánh vác.”
Phó Oánh Oánh đang giả c.h.ế.t dưới đất bỗng rùng mình một cái.
Hai giây sau, ả ta “từ từ tỉnh lại“, tay ôm trán rồi yếu ớt ngồi dậy.
“Dì ơi, dì hiểu lầm con rồi. Những món đồ đó là con mua hộ Chính ủy Trần, vì chú ấy không tiện ra mặt nên mới…”
Thẩm Trấn Thuần nghe vậy thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, như vớ được chiếc phao cứu sinh.
“Tôi đã bảo mà! Nhà lão Trần đúng là có người thân cần nhờ vả việc gì đó–“
Tống Thanh Hòa căn bản chẳng buồn tiếp lời ông ta.
Bà bước đến trước mặt tôi rồi ngồi xổm xuống.
Nhìn thấy lòng bàn tay rướm m.á.u và bộ quần áo vải thô bạc màu đầy những mảnh vá trên người tôi.
Vành mắt bà đỏ hoe ngay lập tức.
Đôi bàn tay bà run rẩy nắm chặt lấy tay tôi.
“Uyển Uyển, là lỗi của mẹ. Mẹ về muộn mất rồi.”
“Đi thôi, mẹ đưa con lên lầu. Chúng ta không thèm chấp mấy loại rác rưởi này.”
4.
Phòng ngủ chính ở tầng hai hướng về phía Nam, là căn phòng đẹp nhất, rộng nhất và tràn ngập ánh sáng nhất trong cả tòa nhà.
Tống Thanh Hòa đẩy cửa bước vào, người bà bỗng khựng lại.
Sắc mặt bà trở nên u ám đáng sợ.
Trên chiếc giường lớn được trải ga gối ren màu hồng, phía đầu giường còn đặt những con búp bê Tây mới tinh.
Trong chiếc tủ quần áo mở toang treo đầy những chiếc váy Bố-la-cát kiểu Liên Xô, áo sơ mi vải polyester, thậm chí cả áo khoác dạ cao cấp cho mùa đông, tất cả đều là cỡ của Phó Oánh Oánh.
Trên bàn trang điểm bày la liệt các loại kem dưỡng da, dầu dưỡng tay hàng đặc biệt của cửa hàng Hữu Nghị, thậm chí còn có cả hai lọ nước hoa nhập khẩu.
Phó Oánh Oánh như một bóng ma bám đuôi lên tận đầu cầu thang, ả ta nấp sau lưng Thẩm Trấn Thuần, ra vẻ ấm ức mà níu lấy vạt áo.
“Dì Tống… là chú Thẩm nói, bác sĩ dặn con phải phơi nắng nhiều thì mới tốt cho tim mạch, nên chú mới bảo con chuyển vào căn phòng này…”
Thẩm Trấn Thuần đứng bên cạnh hắng giọng vài tiếng, định ra vẻ giảng hòa.
“Thanh Hòa này, Thính Uyển ở dưới quê cực khổ gì mà chưa từng trải qua đâu? Con bé vừa mới về, không cần phải quá cầu kỳ như vậy.”
“Căn phòng khách dưới gầm cầu thang phía Bắc kia cũng khá tốt, dọn dẹp lại một chút là được–“
Lời của ông ta còn chưa dứt.
Thẩm Kỳ Uyên đã hiên ngang sải bước đi vào phòng ngủ chính.
Anh đi đến trước tủ quần áo, cánh tay dài vươn ra, vơ lấy đống quần áo cùng móc treo rồi giật mạnh ra ngoài như đang nhổ cỏ dại.
Anh bước ra hành lang, chẳng chút nể tình mà ném thẳng tất cả xuống dưới lầu!
Những chiếc váy Bố-la-cát và áo khoác dạ tung bay giữa không trung rồi rơi vãi đầy đất.
Tiếp đó, anh xoay người bước đến trước bàn trang điểm.
Anh nhấc cánh tay không bị thương lên, mạnh mẽ quét ngang một cái!
“Xoảng–!”
Chai lọ vỡ nát trên sàn, mảnh thủy tinh vương vãi khắp nơi, mùi nước hoa và kem dưỡng da nồng nặc lan tỏa đầy vẻ hắc nồng.
“Thẩm Kỳ Uyên! Đồ súc sinh này-!” Thẩm Trấn Thuần gào lên trong đau xót.
Thẩm Kỳ Uyên dẫm lên đống mảnh vụn thủy tinh, ánh mắt sắc lẹm như dao.
“Căn phòng này là do mẹ tôi tự tay trang trí từng viên gạch, miếng gỗ khi đang m.a.n.g t.h.a.i Uyển Uyển.”