ANH TRAI SẼ BẢO VỆ EM
Tìm kiếm người thân suốt mười lăm năm, câu đầu tiên cha nói khi đón tôi về đại viện quân khu là:
“Trong nhà có con gái của một đồng đội đã hy sinh, con nên nhường nhịn nó một chút.”
Vừa bước vào cửa, cô con gái giả đã mắng tôi là đồ nhà quê chân lấm tay bùn, rồi đẩy mạnh tôi xuống bậc thềm, khiến tôi ngã đến mức mặt mũi đầy máu.
Cha không hề đỡ tôi, mà lại vội vàng đi dỗ dành cô ta.
Cả đại viện đều nói, anh trai ruột của tôi là vị sĩ quan máu lạnh nhất, cưng chiều đứa em gái hờ này như em ruột.
Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi bị anh ta đá cho một nhát.
Chiếc ủng quân đội hạ xuống.
Nhưng người bị đá bay lại chính là cô con gái giả kia.
“Dám bắt nạt em gái ruột của tao, hôm nay mày cút khỏi cái nhà này ngay!”