Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Kỳ Uyên ném thẳng tập hồ sơ vào mặt Thẩm Trấn Thuần.
Giấy tờ bay lả tả.
Chút hy vọng cuối cùng của Thẩm Trấn Thuần cũng tan thành mây khói.
Ông ta “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Tống Thanh Hòa.
Nước mắt nước mũi giàn giụa, chẳng còn chút oai phong nào của một Phó tham mưu trưởng.
“Thanh Hòa… tôi sai rồi! Là tôi bị người đàn bà kia quyến rũ! Tôi chỉ nhất thời hồ đồ thôi!”
“Bà xem, Uyển Uyển vừa mới trở về, con bé không thể thiếu một gia đình trọn vẹn được! Vì tương lai tiền đồ của Uyển Uyển! Bà tha thứ cho tôi một lần này thôi!”
Ông ta lại dám lấy tôi ra làm lá chắn!
Tôi nhìn người đàn ông hèn hạ đến cực điểm đang quỳ dưới đất kia.
Trong lòng dâng lên một nỗi ghê tởm đến buồn nôn.
Tôi tiến lên một bước, giẫm mạnh lên mu bàn tay mà ông ta đang định níu kéo Tống Thanh Hòa.
Tôi dằn mạnh chân xuống.
“Thẩm Trấn Thuần, ông đừng làm bẩn cái tên của tôi.”
“Tôi thà cả đời này về quê làm ruộng, cũng không bao giờ nhận một kẻ cầm thú chà đạp lên đạo đức, mưu hại đồng đội làm cha.”
“Từ hôm nay trở đi, tôi và ông đoạn tuyệt quan hệ cha con!”
Từng chữ tôi nói ra đều đanh thép, không chút nể tình.
Tống Thanh Hòa nhìn tôi đầy an ủi, rồi quay sang nhìn Thẩm Trấn Thuần.
Giọng bà bình thản như đang tuyên án t.ử hình:
“Thẩm Trấn Thuần, tám giờ sáng mai, có mặt tại Cục Dân chính để làm thủ tục ly hôn.”
“Bản tài liệu tố cáo này, tôi đã nhờ Kỳ Uyên gửi trực tiếp vượt cấp lên Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật cao nhất của quân khu rồi.”
“Tha hóa đạo đức, lối sống hủ bại, tham ô vật tư quân dụng để cho con riêng phung phí.”
“Ông chuẩn bị tinh thần ra tòa quân sự rồi ngồi tù rũ xương đi.”
Thẩm Trấn Thuần nghe xong thì hai mắt trợn ngược, co giật một hồi rồi ngất xỉu tại chỗ.
Phó Oánh Oánh vẫn còn đang gào thét t.h.ả.m thiết, lăn lộn dưới đất.
Thẩm Kỳ Uyên phất tay.
Mấy người cảnh vệ cầm s.ú.n.g xông vào, kéo lê hai kẻ đó ra khỏi cổng đại viện quân khu như kéo ch.ó c.h.ế.t.
8.
Ba tháng sau.
Thẩm Trấn Thuần bị khai trừ Đảng tịch, quân tịch, bị kết án mười lăm năm tù giam và bị đưa đến nông trường khắc khổ nhất ở vùng Đại Tây Bắc để lao động cải tạo.
Phó Oánh Oánh vì tội đầu cơ trục lợi vật tư quân dụng trong thời gian dài với số tiền cực lớn.
Không còn sự che chở của Thẩm Trấn Thuần, ả bị công an bắt giữ và kết án năm năm. Nghe nói vì trong trại giam vẫn còn thói hống hách nên ả đã bị bạn tù đ.á.n.h gãy đôi chân quý phái kia rồi.
Tống Thanh Hòa được thăng chức lên cấp Trưởng phòng, Thẩm Kỳ Uyên thăng chức lên Trung đoàn trưởng.
Hôm nay là đêm Ba mươi Tết.
Tôi cùng mẹ và anh trai quây quần bên lò sưởi ấm áp, trên bàn bày những đĩa sủi cảo nóng hổi.
Thẩm Kỳ Uyên vụng về gắp một miếng sủi cảo thật to vào bát tôi, vành tai hơi ửng đỏ:
“Uyển Uyển, em ăn nhiều vào.”
Tống Thanh Hòa cười mỉm xoa đầu tôi.
“Uyển Uyển của chúng ta, sau này nhất định sẽ chỉ có tốt đẹp hơn thôi.”
Tôi c.ắ.n một miếng sủi cảo, nước canh nóng hổi trôi xuống cổ họng vào tận dạ dày, sưởi ấm cả cơ thể.
Ngoài cửa sổ, tuyết rơi trắng xóa.
Còn cuộc đời tôi, xuân đã về, hoa đã nở.