Chương 2

Cập nhật lúc: 28-03-2026
Lượt xem: 0

Chu Dương  một thói quen khi viết chữ.

Phàm là nét phẩy hay nét mác, anh đều thích nhấn một chút rồi mới hất bút ra.

Tôi hy vọng nét chữ chỉ là sự trùng hợp, hy vọng cái tên đó chỉ là người giống người.

Thế là, trong không gian chật hẹp này.

Tôi sắm vai một kẻ nghe lén t.h.ả.m hại.

Cố gắng tìm kiếm bằng chứng về sự trùng hợp qua cuộc đối thoại của họ.

“Cô Tống, người này đang theo đuổi cô à?”

“Là bạn trai cũ.”

“Ồ, tôi hiểu rồi, là muốn nối lại tình xưa.”

Nhưng cô nằm viện lâu như vậy, ngoài hoa ra, hình như anh ấy chưa tới thăm cô lần nào, thế thì thiếu thành ý quá.”

“Anh ấy là kỹ sư, công việc bận rộn, không dứt ra được.”

“Oa, trai kỹ thuật à? Chẳng phải người ta hay bảo trai kỹ thuật khô khan, không biết lãng mạn sao?”

“Vậy hai người sẽ quay lại với nhau chứ?”

Nghe đến đây, tôi không tự chủ được liếc mắt nhìn Tống Viện.

Môi cô ấy khẽ mở.

Nhưng đúng lúc này, cửa thang máy mở ra.

Cô ấy chưa kịp trả lời, tôi cũng không nghe được đáp án.

Hôm đó, sau khi đi khám t.h.a.i về.

Tôi lần theo manh mối, tìm được dấu vết tình yêu của Chu Dương và Tống Viện.

Chu Dương là người trầm ổn, kín đáo.

Anh không thích những cuộc xã giao không cần thiết, cũng không lướt video ngắn.

Phần lớn thời gian anh đều dành cho công việc.

Cho nên ngoài WeChat và QQ, anh không dùng mạng xã hội nào khác.

Trang cá nhân và bảng tin của anh vô cùng sạch sẽ.

Bài đăng gần nhất là từ nửa năm trước, nội dung liên quan đến công việc.

Điểm khác biệt duy nhất là trong trang cá nhân  một album ảnh để chế độ riêng tư.

Câu hỏi bảo mật là: “Tôi thích loài hoa nào nhất?”

Trong ấn tượng của tôi, Chu Dương chẳng hề thích hoa cỏ.

Cho nên tôi thử liền mấy đáp án đều không đúng.

Mãi cho đến khi hình ảnh bó bách hợp trắng kia lướt qua trong đầu tôi.

Album được mở khóa, hàng loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn dày đặc hiện ra trước mắt tôi.

Họ yêu nhau khi đi du học, tốt nghiệp thì chia tay.

Là Tống Viện theo đuổi anh.

77 bức thư tình viết tay, 180 bữa sáng.

Cuối cùng đã giúp Tống Viện cưa đổ được khúc gỗ khô khan là Chu Dương.

Anh sẽ ghi lại sở thích của cô ấy trong phần ghi chú.

Chứ không phải là: “Xin lỗianh quên mất em không ăn rau mùi.”

Anh sẽ nghe những bài hát cô ấy thích, sẽ cùng cô ấy đi xem hòa nhạc.

Chứ không phải là: “Bộ phim này em xem cả chục lần rồikhông thấy lãng phí thời gian à?”

Anh ấy sẽ cùng cô ấy thảo luận xem nên đi du lịch ở đâu, cùng nhau lên kế hoạch chi tiết.

Chứ không phải là: “Em muốn đi đâu? Em quyết định là được.”

Anh ấy sẽ cùng cô ấy vẽ ra viễn cảnh ngôi nhà tân hôn tương lai trang trí thế nào.

Chứ không phải là: “Em thích phong cách gì? Theo ý em là được.”

Họ lên kế hoạch cho tương lai.

Họ đặt tên cho đứa con tương lai.

Anh hứa với cô ấysau này mỗi ngày sẽ tặng cô ấy một bó hoa.

Mỗi bó hoa đều phải viết một câu tình tứ.

Trước khi biết tất cả những điều này.

Tôi thực sự cảm thấy Chu Dương như vậy chẳng  vấn đề gì.

Còn rập khuôn cho rằng trai kỹ thuật vốn dĩ là như thế.

Gió từ điều hòa trung tâm thổi tan hơi nóng trên ngườitôi rùng mình một cái.

Chu Dương liếc thấy tôianh quay đầu nhìn lại.

“Anh đi xả nước cho em tắm.”

Nói rồianh tắt máy tính, chuẩn bị đi vào nhà vệ sinh.

Tôi gọi anh lại: “Không vội, em  chuyện muốn nói với anh.”

Bước chân anh khựng lại một chút, sau đó nói:

“Được, vậy em  muốn ăn chút hoa quả không? Anh đi rửa.”

Tôi lắc đầu: “Không cần đâu.”

4

“Có chuyện gì thế?”

Chu Dương vừa gõ máy tính vừa hỏi với giọng nhàn nhạt.

Tôi ngồi xuống ghế sofa đối diện anhđi thẳng vào vấn đề.

“Hôm kia  phải anh không tăng ca không?”

Anh không ngẩng đầu lên, mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính, thẳng thắn trả lời tôi.

Đúng.”

“Vậy anh đi làm gì?”

“Gặp một người bạn.”

“Là Tống Viện sao?”

Tay gõ bàn phím của Chu Dương khựng lại.

Tầm mắt cuối cùng cũng chuyển từ máy tính sang người tôi.

Đúng vậy, ăn một bữa cơm đơn giản thôi.”

Anh không hỏi tôi sao biết anh không tăng ca.

Cũng không hỏi sao tôi biết cái tên Tống Viện này.

Biểu cảm của anh từ đầu đến cuối đều bình tĩnh thong dong.

“Tại sao ban đầu anh lại kết hôn với em?”

Chỗ tôi ngồi đối diện cửa gió điều hòa.

Nên khi tôi hỏi câu này, giọng nói mang theo sự run rẩy nhẹ.

Chu Dương im lặng nhìn chằm chằm tôi vài giây.

Tôi nhìn vào mắt anh, thúc giục.

“Khó trả lời lắm sao?”

Anh do dự một lát.

“Em chu đáo, biết chừng mực, biết suy nghĩ cho anh.”

“Rất thích hợp làm vợ.”

Sống mũi tôi cay cay, theo bản năng hỏi dồn:

“Chỉ là thích hợp thôi sao?”

Chu Dương im lặng vài giây.

“A Ninh, chúng ta sắp làm cha mẹ rồi.”

Tôi hiểu ý anh.

Đều ba mươi tuổi cả rồi.

Quả thực không nên quá để tâm đến chuyện yêu đương nam nữ.

Nhưng trước anhtôi chưa từng yêu ai.