Chương 5

Cập nhật lúc: 28-03-2026
Lượt xem: 0

Anh ho nhẹ một tiếng, nhìn tôi: “Đi thôi, về nhà thay quần áo.”

10

Xe chạy ra khỏi hầm để xe.

Bầu trời đêm vốn đầy sao, giờ bị mây đen che phủ.

Cơn mưa rào mùa hạ nói đến là đến.

Kèm theo từng đợt sấm rền.

Những hạt mưa to như hạt đậu đập vào cửa kính xe, phát ra tiếng lách tách.

Chu Dương nhìn chằm chằm vào bến xe buýt phía trước.

Anh cau mày, khớp xương tay nắm vô lăng trắng bệch.

Tống Viện đang đứng ở đó.

Nước mưa làm ướt đẫm gấu váy cô ấy, gió mạnh thổi rối tung mái tóc.

Dáng vẻ chật vật.

Xe đi rất chậm, một lúc lâu sau, Chu Dương lên tiếng:

“Ở đây khó bắt xe.”

“Cô ấy vừa xuất viện không lâu, không thể dầm mưa.”

Thấy tôi không nói gì, anh bực bội kéo cổ áo.

“Em sắp làm mẹ rồikhông phải cô gái nhỏ nữa,  thể đừng hẹp hòi như vậy được không?”

“Hơn nữa em nhìn thấy bạn em dầm mưa, em  thể coi như không thấy sao?”

Đây là lần đầu tiên Chu Dương nổi nóng với tôi kể từ khi chúng tôi ở bên nhau.

Tôi không tranh cãi với anh, chỉ nghiêng đầu thắc mắc hỏi:

“Em  nói không cho anh đi sao?”

Chu Dương nhất thời nghẹn lời, anh l.i.ế.m môi, ngẩn người một lát.

Sau đó nhanh chóng tháo dây an toàn.

Cầm lấy chiếc ô ở ghế sau, lao ra ngoài.

Tôi nhìn về phía trước.

Trong màn mưa xối xả, cả vai và lưng Chu Dương đều lộ ra ngoài mưa.

Ánh mắt anh phức tạp, như đang nhẫn nhịn, lại như đang kìm nén.

Chỉ tiếc là chiếc ô nghiêng về một phía, vẫn tố cáo anh.

Tống Viện lên xe.

Cô ấy ngồi ở ghế sau, lịch sự nói với tôi:

“Làm phiền chị rồi, chị dâu.”

Có lẽ để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, cô ấy chủ động bắt chuyện với tôi.

“Chị dâu, chúng ta bây giờ cũng coi như quen biết rồi nhỉ.”

“Nếu anh Chu Dương bắt nạt chị, chị cứ nói với em, em giúp chị trị anh ấy.”

Tính cách Tống Viện hoạt bát.

Trong lúc nói chuyện, cô ấy không hề câu nệ vuốt mái tóc ướt đẫm trước trán.

Chu Dương rút khăn giấy đưa cho cô ấy, giọng điệu cưng chiều:

“Em không thể thục nữ hơn chút được à.”

Nhìn cảnh nàytôi cảm thấy mình như người ngoài cuộc.

Tôi nhớ lại lúc tôi và anh mới yêu nhau.

Sắp đến giờ tan làm thì  người đến làm thủ tục vay vốn.

Hôm đó, bên ngoài trời cũng mưa to như thế này.

Tôi quên mang ô.

Gửi tin nhắn cho Chu Dương đang làm việc ở nhà, hỏi anh  thể đến đón tôi không.

Anh nói công việc trong tay vẫn chưa xong.

Người không đến, nhưng anh gọi người giao hàng mang ô đến cho tôi.

Thực ra Chu Dương đối xử với tôi rất tốt.

Lương tháng nào anh cũng nộp đủ, bảo tôi muốn mua gì thì mua.

Sau khi mang thai, tôi muốn ăn gì, anh cũng bảo mẹ làm rồi gửi đến.

Sự khác biệt nằm ở chỗ.

Với Tống Viện, anh chưa bao giờ mượn tay người khác, việc gì cũng tự mình làm.

Trước đây tôi từng đọc được một câu trên mạng.

[Tình yêu trở nên sâu sắc nhờ sự khác biệt.]

Giống như Chu Dương vậy.

Những thứ anh từng cho Tống Viện.

Chưa bao giờ cho tôi.

11

Sau khi đưa Tống Viện về, chúng tôi về nhà.

Vừa vào cửa, tôi đi thẳng vào phòng chứa đồ, lấy vali thu dọn đồ đạc.

Chu Dương day day ấn đường, giọng điệu bất lực và mệt mỏi.

“Rốt cuộc em đang làm loạn cái gì vậy?”

Tôi không nói gì, quét mắt nhìn quanh căn nhà một lượt.

Nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

Căn nhà trống rỗng rộng 150 mét vuông, kết hôn ba năm, được tôi lấp đầy từng chút một.

Lớn thì đồ nội thất, điện máy, nhỏ thì nồi niêu xoong chảo.

Khắp nơi đều là những thứ vụn vặt.

Tôi suy nghĩ một lát, quyết định mọi thứ đơn giản thôi.

Tôi quay người về phòng thu dọn quần áo và đồ vật quý giá.

Chu Dương tiến lên giật lấy chiếc áo khoác tôi đang gấp dở.

“Chẳng lẽ anh ngay cả quyền kết bạn cũng không  sao?”

Tôi nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang đầy vẻ mất kiên nhẫn này.

Bình tĩnh nói với anh: “Nhưng anh đâu chỉ coi cô ấy là bạn.”

Tôi không nhìn anh nữa, kéo vali đi ra ngoài.

Chu Dương kéo tôi lại từ phía sau.

“Vậy con thì sao?”

“Nó là do tôi mang nặng đẻ đau.” Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp.

Nhưng anh vẫn là bố nó, sau khi ly hôn anh muốn đến thăm con, tôi sẽ không ngăn cản.”

Chu Dương cụp mắt nhìn tôi, cảm xúc trong đáy mắt rất nhạt.

“A Ninh.” Anh hạ giọng.

“Chúng ta không còn là trẻ con nữa, ly hôn cũng không phải nói ly là ly, hơn nữa anh chỉ ăn hai bữa cơm, không  bất kỳ hành động nào vượt quá giới hạn.”

Anh kiên nhẫn giải thích.

“Còn về chuyện hoa em nói, đó là do trước đây anh đã hứa với cô ấy, em biết anh luôn giữ lời hứa mà.”

Nếu thực sự là vì lời hứa năm xưa.

Anh hoàn toàn  thể tặng xong rồi không liên lạc nữa.

Tôi nhìn Đậu Bao đang cọ vào chân mình, thở hắt ra một hơi.

“Tôi không biết anh thực sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu.”

“Cũng giống như Đậu Bao, anh nhớ cắt móng tay cho nó đúng hạn, nhớ tắm cho nó đúng giờ, nhớ nó thích ăn pate vị gì, nhớ nó không ăn thanh thưởng  thịt vịt, anh nhớ tất cả mọi chuyện về nó.

Nhưng tôi là vợ anh, là một con người bằng xương bằng thịt.

“Anh ngay cả tôi thích hoa gì cũng không biết.

“Anh cảm thấy cuộc hôn nhân của chúng ta, còn cần thiết phải tiếp tục nữa sao?”

Chu Dương sững sờ tại chỗ.

Lúc mở miệng lần nữa, anh lại lảng tránh vấn đề chính.

“Nó chỉ là một con mèo, cần gì phải so đo với nó chứ.”

“Hơn nữa anh trước giờ vẫn là người như vậyđâu phải ngày đầu tiên em biết.”

Cảm giác bất lực sâu sắc kéo tôi chìm xuống.

Tay tôi giấu sau lưng không ngừng run rẩy.

Cơ thể tôi hiện tại không phải của riêng tôi.

Tôi không thể để mặc cảm xúc mất kiểm soát.

Thế là, tôi dùng sức nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m để giữ bình tĩnh.