Chương 3
Tôi và Chu Dương bắt đầu từ một buổi xem mắt.
Duyên phận đôi khi rất kỳ diệu.
Tôi không ngờ người từng làm rực rỡ cả thời thanh xuân của tôi.
Lại xuất hiện lần nữa vào năm tôi hai mươi lăm tuổi.
5
Đó là lần thứ bảy bố mẹ sắp xếp xem mắt cho tôi.
Sáu lần trước đều bị tôi tìm đủ cớ từ chối.
Nhưng hôm đó, tôi thực sự không tìm được lý do nào, đành phải miễn cưỡng đi.
Tôi vốn định đến đó làm qua loa cho xong chuyện.
Nhưng khi đẩy cửa phòng bao ra.
Tôi nhìn thấy khuôn mặt đã cách biệt nhiều năm.
Vẫn khiến tim tôi lỡ một nhịp.
Trên người Chu Dương đã phai đi vẻ ngây ngô thời cấp ba.
Thêm vài phần chín chắn vững vàng.
Nhưng ít nói, vẫn y hệt như xưa.
Anh không nhận ra tôi.
Suốt quá trình xem mắt, gần như là tôi hỏi anh trả lời.
Tôi nói cho anh biết nghề nghiệp, sở thích của tôi.
Tôi hỏi anh muốn tìm bạn gái thế nào.
Tôi hỏi anh có yêu cầu gì với nửa kia tương lai.
Anh nói anh là dân kỹ thuật, ít nói, không hiểu lãng mạn.
Hy vọng tìm được một người bạn gái cũng không câu nệ tiểu tiết giống anh.
Nhưng anh có thể đảm bảo nộp lương đầy đủ.
Không làm chuyện có lỗi với nửa kia.
Thế là, tôi bước ra bước đi mà năm mười tám tuổi tôi chưa dám bước.
Tôi chủ động xin phương thức liên lạc của anh.
Tôi hỏi anh: “Anh thấy em thế nào?”
Anh nói: “Cũng được đấy.”
Tôi cười tít mắt: “Vậy hay là chúng ta thử xem sao?”
Từ đó về sau, tôi và Chu Dương bắt đầu hẹn hò.
Mặc dù phần lớn thời gian đều là tôi chủ động.
Ngay cả cầu hôn, cũng là tôi chủ động.
Nhưng tôi lại vui vẻ không biết mệt.
Cho nên nói cách khác, là tôi theo đuổi Chu Dương.
6
Ánh mắt tôi dừng lại ở bức ảnh cưới trên tường.
Đó là bức ảnh tôi thích nhất.
Trong ảnh, tôi vô tư véo tai Chu Dương.
Còn anh thì mỉm cười nhìn tôi.
Bức ảnh rất lớn, vị trí rất bắt mắt.
Vừa bước vào cửa là có thể nhìn thấy ngay.
Lúc trước chọn vị trí treo vui vẻ bao nhiêu.
Bây giờ lại thấy mỉa mai bấy nhiêu.
Cuộc hôn nhân này.
Dường như từ đầu đến cuối đều là màn kịch độc diễn của một mình tôi.
Thế là, tôi im lặng một lúc rồi mở lời:
“Chúng ta ly hôn đi.”
Chu Dương không hiểu tại sao, anh cho rằng tôi đang gây sự vô lý.
“Sắp làm mẹ rồi, nói linh tinh cái gì đấy.”
Ở một mức độ nào đó, tôi và Chu Dương khá giống nhau.
Anh coi trọng sự nghiệp, công việc luôn xếp hàng đầu.
Tôi cũng vậy.
Tôi cảm thấy phụ nữ cũng có thể vẫy vùng ở chốn công sở.
Không nên chỉ bị bó buộc trong không gian chật hẹp.
Cho nên sau khi kết hôn, chúng tôi không vội có con ngay.
Mặc dù bố mẹ hai bên giục giã.
Nhưng Chu Dương luôn tôn trọng ý muốn của tôi.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt vui vẻ không kìm nén được của anh đối với đứa trẻ xa lạ.
Tôi lại d.a.o động.
Tôi thuyết phục bản thân, hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, cũng là một loại thành tựu đấy chứ.
Thế là, năm ba mươi tuổi, tôi đã m.a.n.g t.h.a.i thành công.
Tôi liếc nhìn cái bụng nhô lên của mình.
“Em nghiêm túc đấy, không nói đùa đâu.”
“Chỉ vì anh và Viện…” Anh khựng lại một chút.
“Chỉ vì anh và Tống Viện ăn một bữa cơm thôi sao?”
“Anh không làm bất cứ chuyện gì có lỗi với em cả.”
Tôi nói: “Em biết.”
7
Buổi tối ba ngày trước.
Chu Dương nhận được điện thoại hẹn gặp mặt của Tống Viện.
Anh vốn ngủ rất tốt, thường ngủ một mạch đến sáng.
Nhưng đêm đó.
Cho dù tôi quay lưng lại với anh, cho dù động tác của anh rất nhẹ.
Tôi vẫn có thể cảm nhận được anh đang trằn trọc.
Chu Dương thức trắng đêm.
Mãi đến khi chuông báo thức vang lên, anh mới dậy đi làm như mọi ngày.
Hôm đó, tôi ở nhà cả ngày.
Nhìn thời gian trên đồng hồ treo tường chầm chậm trôi qua.
Trước giờ anh tan làm nửa tiếng.
Tôi nhận được tin nhắn báo anh phải tăng ca.
Chiếc xe Chu Dương đang đi là chúng tôi cùng đi mua sau khi cưới.
Lúc đó điện thoại cả hai đều cài định vị.
Tôi lần theo định vị điện thoại, bắt xe đến một nhà hàng món Tương.
Tôi không biết ai là người chọn quán.
Nhưng tôi biết Chu Dương không ăn cay.
Nhưng tôi thì bẩm sinh không có ớt là không chịu được.
Từ bao giờ tôi bắt đầu đổi khẩu vị nhỉ?
Có lẽ là từ lần hẹn hò đầu tiên.
Chu Dương bảo tôi chọn quán.
Tôi hỏi anh đi ăn món Tứ Xuyên nhé.
Anh nói: “Đổi quán khác được không? Anh không ăn được cay.”
Từ đó về sau, các món cay dần biến mất khỏi thực đơn của chúng tôi.
Chỗ ngồi của Chu Dương và Tống Viện ở gần cửa sổ.
Tôi vừa xuống taxi đi chưa được mấy bước đã nhìn thấy họ.
Tôi thấy họ ngồi đối diện nhau.
Tôi thấy Chu Dương gọi phục vụ mang thực đơn tới gọi món.
Tôi thấy từng đĩa món cay được bưng lên bàn.
Tôi thấy Tống Viện thành thục rót cho Chu Dương mấy cốc nước đặt trước mặt anh.
Tôi thấy mỗi lần gắp thức ăn, Chu Dương đều phải nhúng vào cốc nước lọc một cái.
Mới biết hóa ra anh tuy không ăn được cay.
Nhưng vì Tống Viện thích, thực ra anh cũng có thể chiều theo được.
Tôi biết điều Chu Dương nói là “không làm chuyện có lỗi với tôi” nghĩa là gì.
Hôm đó tôi đứng dưới tán cây ngô đồng, nhìn anh và Tống Viện ăn cơm trò chuyện.
Nhưng suốt cả buổi không hề có bất kỳ hành động vượt quá giới hạn nào.
Trông cứ như những người bạn cũ đã lâu không gặp.
“Vậy anh cho rằng thế nào là không có lỗi?” Tôi hỏi anh.
“Là lừa em nói phải tăng ca, nhưng thực ra là đi ăn cơm với bạn gái cũ sao?”
“Hay là giấu em, tặng hoa cho cô ấy?”
Chu Dương thở dài, giọng nói mang theo chút mất kiên nhẫn.
“Anh chỉ cảm thấy không cần thiết phải nói.”
“Hơn nữa anh và cô ấy bây giờ chỉ là bạn bè bình thường.”
Anh nói một cách đầy lý lẽ, ngược lại khiến tôi trở nên nhỏ nhen.
Sống mũi tôi cay xè.
Vốn dĩ có cả bụng lời muốn nói, đột nhiên lại chẳng muốn nói gì nữa.