Chương 4

Cập nhật lúc: 28-03-2026
Lượt xem: 0

Bên tai truyền đến tiếng mèo kêu của Đậu Bao.

Tôi nói: “Chắc là nó đói rồi.”

“Vậy em đợi anh một lát.”

Chu Dương đứng dậy đi về phía phòng thú cưng.

Tôi liếc nhìn bó hoa tulip sắp tàn trên bàn trà.

Hít sâu một hơi, chống tay lên hông đứng dậy.

“Tối nay em về nhà bố mẹ ngủ.”

“Hai ngày nữa em sẽ bảo luật sư soạn thảo đơn ly hôn.”

Chu Dương quay lưng về phía tôi, bước chân dừng lại.

Anh không quay đầu, tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh.

Một lát sauanh nói:

“Bây giờ tâm trạng em không ổn định.”

“Chuyện ly hôn, anh coi như chưa nghe thấy.”

“Em cứ về đó ở hai ngày, bình tĩnh lại đi.”

Dứt lời, anh sải bước đi về phía phòng thú cưng.

Tôi nhìn chằm chằm vào gáy anh vài giây.

Đột nhiên nhớ lại, lúc kết hôn tôi từng hỏi anh.

Nếu sau này tôi và anh cãi nhauanh  dỗ dành tôi không.

Lúc đó anh không nhìn thẳng vào vấn đề này.

Chỉ nói: “Chúng ta sẽ không cãi nhau.”

Tôi lúc đó đang đắm chìm trong niềm vui sướng sắp được gả cho anh.

Hoàn toàn không nhận ra, trả lời không đúng trọng tâm chính là câu trả lời.

8

Tôi thu dọn vài bộ quần áo thay đổi rồi về nhà mẹ đẻ.

Bố mẹ hỏi tôi sao lại về một mình.

Tôi tìm một cái cớ, nói Chu Dương đột xuất phải đi công tác mấy ngày.

Bố mẹ tôi rất thích chàng rể này.

Đặc biệt là bố tôi, ông coi Chu Dương như con trai ruột.

Ông cảm thấy Chu Dương công việc đàng hoàng, tướng mạo xuất chúng, hiếu thuận với người lớn.

Là người đàn ông tốt vạn người  một.

Cho nên tạm thời tôi chưa nói cho họ biết ý định ly hôn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cầm điện thoại trên tủ đầu giường.

Một đêm đã trôi qua.

Khung chat của tôi và Chu Dương vẫn dừng lại ở tin nhắn anh bảo tôi phải tăng ca.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của anh một lúc.

Đó là một bông hoa bách hợp.

Tôi từng trêu anh quê mùa, hỏi anh  muốn đổi cái khác không.

Lúc đó anh nói, dùng quen rồi, đổi sợ đồng nghiệp không tìm thấy anh.

Cho nên bao nhiêu năm nay, anh vẫn chưa từng đổi ảnh đại diện.

Tôi gõ bàn phím, gửi tin nhắn cho Chu Dương.

“Hai ngày nữa, tôi sẽ bảo luật sư soạn thảo đơn ly hôn.”

“Nhà tôi không lấy, anh quy ra tiền mặt đưa cho tôi.”

“Ngày kia tôi sẽ về thu dọn hành lý.”

Gửi tin nhắn xong, tôi lại nhìn chằm chằm vào khung chat mấy phút.

Đoạn chữ màu xanh lá nằm trơ trọi ở đó.

Giống như cánh bèo bị bỏ quên giữa dòng nước sâu.

Tôi bấm vào điện thoại, cài đặt tin nhắn của anh sang chế độ không làm phiền.

Mười lăm phút sau tôi xuống lầu ăn cơm, mẹ tôi làm món cá quả thái lát.

Bà dịu dàng nói: “Mẹ dùng rượu nấu ăn và gừng chần qua mấy lần rồikhông tanh đâu.”

Tôi nếm thử một miếng, sau đó nói: “Ngon lắm ạ, đúng là không tanh.”

“Mẹ hẹn Trần Nguyệt giúp con rồimẹ nghe nói ở phố mới mở một nhà hàng đang hot trên mạng.”

Bà cười híp mắt lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

“Đây là tiền mẹ lén tiết kiệm được, bố con không biết đâu, hai đứa đi ăn thử xem, rồi mua thêm ít đồ con thích, mật mã là sinh nhật con.”

Tôi buông bát đũa, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.

“Mẹ, mẹ cứ giữ lấy mà dùng, con  tiền.”

Bà giả vờ tức giận trừng mắt nhìn tôi một cái.

“Mẹ lại chẳng  chỗ nào cần tiêu tiền, cho con thì cứ cầm lấy.”

Nói rồi, bà nhét thẳng vào túi áo tôi.

9

Đến giờ cơm tối, tôi và Trần Nguyệt đến nhà hàng đang hot kia.

Trong lúc tôi đi lấy nước chấm, đi ngang qua cửa một phòng bao.

Tôi nghe thấy hai giọng nói quen thuộc.

Là Tống Viện và Chu Dương.

“Sao thế anh Chu, trông tâm trạng không tốt lắm?”

Chu Dương dường như thở dài.

“Không  gì, ăn cơm đi, ăn xong anh đưa em về.”

Giọng Tống Viện mang theo ý cười.

“Ây da, với em mà còn giấu giếm à.”

Giọng Tống Viện mang theo vẻ dò xét.

“Có phải cãi nhau với chị nhà rồi không? Vì chuyện gì thế? Biết đâu em  thể giúp anh nghĩ cách.”

“Vì lần trước chúng ta ăn cơm với nhau, cô ấy đòi ly hôn.”

Tống Viện cười như đã hiểu: “Đồ ngốc, thế là ghen rồi.”

“Ăn nhanh lên rồi đi giải thích đi.”

“Anh đã giải thích với cô ấy rồi, chúng ta bây giờ chỉ là bạn bè. Hơn nữa xe anh  định vị, nếu anh thực sự  ý đồ xấu thì anh đã chẳng lái xe đi rồi.”

“Anh tưởng cô ấy bình tĩnh một đêm sẽ nghĩ thông suốt, kết quả trưa nay…”

Chu Dương muốn nói lại thôi.

“Không biết  phải do m.a.n.g t.h.a.i hay khôngtrước đây cô ấy đâu  so đo tính toán như vậy.”

Tống Viện im lặng một lát, sau đó nói:

“Đi dỗ dành đi, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không được giận dỗi đâu.”

“Em đâu phải không biết anh không biết dỗ người khác.”

“Ai nói thế.” Tống Viện trách yêu, “Anh chẳng phải rất giỏi…”

“Cậu đang làm gì ở đây thế, nước chấm đổ hết ra rồi kìa.”

Tiếng nói của Trần Nguyệt kéo tôi đang thẫn thờ trở về thực tại.

Tôi cúi đầu nhìn thấy một mảng lớn nước sốt mè chói mắt trên váy bầu.

“Không sao, gặp người quen thôi.” Tôi cười trả lời Trần Nguyệt.

Sau đó bước về phía trước vài bước.

Phòng bao của nhà hàng này được thiết kế theo không gian mở.

Khi tôi xuất hiện trong tầm mắt của Chu Dương.

Anh vừa vặn đang gắp thức ăn cho Tống Viện.

Đôi đũa khựng lại giữa không trung, trong mắt Chu Dương thoáng qua vẻ ngạc nhiên.

Như muốn hỏi tôisao cũng ở đây.

Tôi giải đáp thắc mắc của anh: “Tôi và Trần Nguyệt đến ăn cơm.”

Ánh mắt tôi nhìn về phía Tống Viện, cười hỏi Chu Dương:

“Không giới thiệu một chút sao?”

Anh nhìn vết bẩn trên váy tôiđứng dậy.

“Vợ anh.”

Anh thản nhiên giới thiệu, Tống Viện cũng thản nhiên chào hỏi tôi.

Cả quá trình đều rất lịch sự, không  bất kỳ điều gì không ổn.

Cho nên ngay cả Trần Nguyệt.

Cũng không phát hiện ra những cơn sóng ngầm cuộn trào bên dưới.

Tôi bảo cô ấytôi phải cùng Chu Dương về thay quần áo.

Bảo cô ấy về trước, hôm khác chúng tôi hẹn lại.

Trần Nguyệt không đồng ý ngay.

Cô ấy liếc nhìn hai bàn tay đang nắm chặt sau lưng tôi, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lúc lâu sau, cô ấy gật đầu.

“Vậy tớ không làm bóng đèn nữa.”

Tống Viện cũng vội nói  việc phải đi trước.

Cô ấy vội vàng cầm túi xách đi về phía cửa.

Chu Dương không ngăn cản.

Chỉ dõi theo bóng lưng Tống Viện biến mất khỏi tầm mắt.