Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Câu mẹ nói nhiều nhất luôn là:
“Ngày đó sao tôi mù mắt, gả cho anh cách nhà hơn bốn trăm cây số, sớm biết thế tôi đã lấy bạn học tôi rồi, người ta giờ làm kinh doanh thủy sản, có đến hai căn nhà, còn anh thì sao, chẳng ra cái gì, đồ vô dụng.”
Bố cũng không cãi lại, lần nào cũng chỉ im lặng, hút hết điếu t.h.u.ố.c này đến điếu khác, hút xong thì đập cửa bỏ đi, không biết đi đâu, để mẹ một mình ở nhà phát điên.
Điên đủ lâu, mẹ cũng không cãi nữa, thậm chí còn xóa hết mọi thông tin liên lạc của bố.
Quay đầu lại, nghe thấy tiếng em trai khóc trong tã, mẹ lao vào bếp, túm tai tôi đang rửa bát, giọng the thé mắng c.h.ử.i:
“Tất cả là tại chúng mày! Nếu không sinh ra chúng mày, tao đã ly hôn từ lâu rồi! Nuôi hai đứa ăn hại, tao đến c.h.ế.t cũng không có tư cách! Cuộc sống quỷ quái này, tao chịu đủ rồi!”
Năm đó tôi sáu tuổi.
Nghe tiếng mẹ khóc lóc và đ.á.n.h c.h.ử.i, tôi bắt đầu ý thức rằng mình đã làm sai điều gì đó.
Tất cả đều là vì tôi, mẹ mới bị gia đình này trói buộc, ngày nào cũng sống trong u uất.
Tôi cảm thấy mình không nên sinh ra trên đời này.
Tôi bắt đầu trở nên hiểu chuyện.
Bắt đầu học cách nhìn sắc mặt của mẹ.
Bắt đầu biết thương mẹ.
Chỉ cần là việc tôi có thể làm, không cần đợi mẹ nói, tôi đều chủ động làm.
Rửa bát, giặt quần áo, quét nhà, chăm em trai.
Mẹ không cho tôi đi học, tôi cũng không dám nói không, ngoan ngoãn ở nhà trông em.
Giờ tôi mười ba tuổi, những việc mẹ làm được, tôi đều làm được.
Tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi đủ hiểu chuyện, chỉ cần tôi đủ ngoan ngoãn, mẹ sẽ vui.
Nhưng mẹ vẫn bỏ đi.
Ngay cả người bố mà tôi gặp chưa được mấy lần cũng không cần tôi nữa.
Tôi tỉnh dậy trong tiếng khóc của chính mình.
Khi mở mắt ra, trời đã tờ mờ sáng.
Tôi không dám ngủ thêm, giống như những ngày còn ở nhà, vội vàng bò dậy, phủi đất trên người rồi ra sân.
Đầu thu, buổi sáng miền Bắc se lạnh, tôi rùng mình, rụt cổ lại, đi vòng quanh sân tìm việc cho mình làm.
Tôi nhìn thấy đống củi chất lộn xộn ở xa, liền cầm rìu bắt đầu chẻ.
Có lẽ tiếng chẻ củi quá lớn, đ.á.n.h thức ông ngoại đang ngủ, ông lao ra khỏi nhà, giật phắt cái rìu trong tay tôi, bổ mạnh xuống đất, xách cổ áo tôi ném thẳng ra ngoài cửa, khi quay người đi chỉ lạnh lùng để lại một chữ:“Cút.”
2
Tôi không khóc, cũng không làm ầm lên, chỉ tựa lưng vào cánh cửa, xoa cái bụng đang sôi ùng ục, rồi men theo con đường đất mà đi lên núi.
Những năm ở nhà trông em, mẹ làm ca đêm về muộn, tôi thường xuyên phải chịu đói, bế em trèo lên ngọn núi sau công viên để tìm trái dại, thứ quả nào ăn được, thứ cỏ nào ăn được, tôi đều thuộc làu.
Vận may hôm ấy lại đặc biệt tốt, tôi hái được đầy một túi táo dại chua, còn nhổ thêm một bó tỏi rừng to.
Ăn táo dại với tỏi rừng cho no bụng xong, tôi lại nhổ một bó cỏ linh lăng thật lớn, vác lên vai rồi quay về nhà.
Ông ngoại chắc không ngờ tôi còn quay lại, ông gánh đòn gánh trên vai, đang chuẩn bị đi lấy nước thì nhìn thấy tôi vác cỏ linh lăng đi vào.
Ông sững người một lát, rồi chẳng buồn để ý đến tôi, như gặp một người xa lạ, lướt qua tôi rồi đi thẳng.
Thấy cửa không khóa, tôi tự giác bước vào sân, ném cỏ linh lăng vào chuồng heo, bốc một ít cho ch.ó vàng ăn, xoa xoa đầu nó, rồi đi về phía bếp.
Tôi ôm một bó củi đã chẻ sẵn từ buổi sáng, nhét vào bếp, nhóm lửa đun nước, sau đó rón rén bước vào nhà, thấy có bột mì liền nhào bột giúp ông ngoại.
Tay chân tôi vốn nhanh nhẹn, bột vừa nhào xong thì ông ngoại cũng vừa trở về.
Vừa bước qua ngạch cửa, ông đã nhìn thấy tôi đang bưng thau bột, lập tức sa sầm mặt mà quát:
“Sao còn chưa cút?”
Biết mình đang nương nhờ người khác, tôi đặt thau bột xuống, bước đến trước mặt ông ngoại, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống, khóc nức nở đến nghẹn giọng:
“Ông ngoại, ông nhận cháu đi, bố mẹ cháu đều không cần cháu nữa, nhưng cháu muốn lớn lên, đợi cháu lớn rồi, cháu sẽ hiếu thảo với ông, nuôi ông lúc tuổi già, ông đừng đuổi cháu đi, được không?”
Ông ngoại đang định hất tay tôi ra thì bỗng khựng lại, chỉ ném xuống một câu chát chúa:
“Giống mẹ mày, toàn đồ nuôi không công.”
Nói xong, ông ngoại quay người ra sân.
Tôi mừng rỡ đứng bật dậy, biết ông sẽ không đuổi tôi đi nữa, càng ra sức làm việc, cán bột, thái rau, chẳng bao lâu đã nấu xong một bát mì rau nóng hổi.
Tôi bưng bát mì đặt trước mặt ông ngoại, rồi quay người đi quét sân.
Ông ngoại nhìn tôi bận rộn như con quay, ánh mắt lại dừng trên bát mì trước mặt.
Ông gắp ra nửa bát, đẩy về phía tôi:
“Ăn đi, đồ cho ch.ó.”
Tôi biết đó là phần ông ngoại dành cho tôi, ông đã mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại của tôi.
Tôi vui vẻ chạy lại, bưng lên ăn sạch không chừa một sợi.
Ăn xong, tôi lại rửa bát, giặt quần áo, làm hết mọi việc có thể làm, thấy chum nước chưa đầy liền đi gánh nước.
Tôi người nhỏ, lại gầy, không gánh nổi đòn gánh, chỉ xách thùng nhỏ, từng thùng từng thùng chạy hơn chục chuyến, cuối cùng cũng đổ đầy chum nước.
Không biết vì tôi chăm chỉ, hay vì nụ cười trên mặt tôi, đã khiến ông ngoại mềm lòng, tối hôm đó ông kéo tôi ra khỏi chuồng ch.ó, giọng vẫn cộc cằn:
“Cút vào nhà ngủ, bị cảm rồi còn phải tốn tiền đi khám.”