Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Đêm ấy, tôi ngủ trên giường đất, vui đến mức trằn trọc mãi không ngủ được, nửa đêm nghe tiếng ngáy của ông ngoại, tôi không thấy ồn, ngược lại còn thấy yên tâm lạ thường.
Những ngày sau đó, ngày nào tôi cũng như một con quay nhỏ, bận rộn không ngừng.
Ông ngoại trồng hai mẫu ruộng, mỗi ngày tôi vác cuốc ra đồng làm việc, cỏ trong ruộng bị tôi nhổ sạch, không sót nổi một cọng.
Dân làng dần biết đến sự tồn tại của tôi — đứa trẻ từ thành phố về — bắt đầu buôn chuyện, lời lẽ rất khó nghe, đôi khi còn nhắc thẳng tên mẹ tôi.
Tôi cũng để ý thấy, dân làng dường như cố tình né tránh ông ngoại, như thể ông mang bệnh dịch, họ không thích ông, cũng không thích tôi, thậm chí còn chỉ vào đầu tôi ngay trước mặt tôi, nói tôi là đồ tạp chủng, là thứ ch.ó cũng không cần, giống hệt người mẹ vong ân bội nghĩa của tôi.
Tôi không để ý.
Cuộc sống là của mình, tôi chỉ muốn sống cho tốt, người khác nói gì cũng chẳng làm tôi mất đi miếng thịt nào, kệ họ đi.
Tôi chỉ mong mình nhanh lớn, để không phải dựa vào ai nữa, để có thể chăm sóc ông ngoại.
Mỗi ngày tôi đều bận rộn, sợ chỉ cần mình lười biếng một chút thôi, sẽ bị ông ngoại ném ra ngoài.
Hơn một tháng sau, một hôm ông ngoại dậy rất sớm, nói muốn lên thị trấn dạo một chút, bảo tôi không cần chờ ông.
Tôi làm việc cả ngày, trời tối mịt vẫn không thấy ông về, cơm để sẵn trong nồi cho ông, tôi hâm đi hâm lại, lòng bắt đầu nóng như lửa đốt.
Chẳng lẽ ông ngoại cũng không cần tôi nữa sao?
Tôi không quen ai trong làng, chỉ đành cầm đèn pin tự đi tìm.
Tôi men theo đường nhựa ra đầu làng, đứng dưới tấm bia đá của làng, sốt ruột chờ ông ngoại về.
Nhưng chờ mãi, chờ mãi, vẫn chẳng thấy bóng dáng ông đâu.
Tôi bắt đầu hoảng rồi bật khóc.
Có phải ông ngoại không muốn tôi nữa, nên đến cả nhà cũng không về?
Tôi tự trách đến nghẹn thở, cảm thấy mình đúng là tai họa, ai nuôi cũng bị liên lụy.
Đúng lúc tôi đang rối bời đến cực điểm, một bóng người xiêu vẹo lảo đảo bước ra từ trong bóng tối, từng bước từng bước, đi rất khó khăn.
“Ông ngoại!”
Tôi nhận ra ông ngay lập tức, lao tới như chạy nước rút trăm mét, bổ nhào vào lòng ông, ôm c.h.ặ.t lấy eo ông, khóc lớn như một đứa trẻ:
“Ông ngoại, có phải ông cũng không cần cháu nữa không?”
Trên mặt ông ngoại lại có nụ cười, bàn tay già thô ráp lau nước mắt cho tôi, cười hề hề mà nói:
“Thứ ch.ó còn chẳng thèm để ý, ông ngoại cũng không cần mày.”
Tôi biết ông cố ý trêu tôi, tay ôm eo ông càng siết c.h.ặ.t hơn:
“Cháu không cần biết, cháu chỉ cần ông ngoại, cháu chỉ cần ông ngoại thôi.”
“Được được, coi như ông xui xẻo, còn phải nuôi mày.”
Ông ngoại đẩy tôi ra, rồi nắm tay tôi cùng về nhà.
Tôi cảm thấy chân ông ngoại hình như bị khập khiễng, hỏi nguyên do ông không chịu nói, tôi ngồi xuống định cõng ông thì bị ông đẩy ra, bảo mình mới sáu mươi mốt tuổi, chưa già đến mức không đi nổi.
Quãng đường một cây rưỡi từ đầu làng về nhà, tôi dìu ông ngoại, đi mất tròn năm mươi phút.
Vào đến nhà, tôi đỡ ông ngồi xuống, cởi giày, xắn ống quần, giúp ông rửa chân.
Khi xắn lên đến đầu gối, tôi nhìn thấy đầu gối ông ngoại đầy vết bầm tím, vừa xanh vừa sưng, phồng lên như cái bánh bao.
“Ông ngoại, chân ông sao thế?”
Ông ngoại nắm lấy tay tôi:
“Trời tối, không cẩn thận bị ngã.”
Nói xong, ông kéo tay tôi lại, vẻ mặt đầy bí mật:
“Mặc Mặc, ông cho cháu xem thứ hay ho này.”
Ông thò tay vào túi áo trong, lấy ra một tờ giấy gấp cẩn thận, mở ra rồi đưa cho tôi.
Tôi cầm lên nhìn, đó là giấy chứng nhận chuyển trường.
Tôi sững sờ, vừa mừng vừa ngạc nhiên:
“Cháu được đi học rồi sao?”
Ông ngoại mỉm cười gật đầu.
Tôi vui mừng nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy ông ngoại, bật cười thành tiếng.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy vết sẹo trên mặt ông ngoại không còn đáng sợ nữa, cũng mơ hồ hiểu ra, ông ngoại thật sự rất yêu tôi.
Tôi kích động đến mức cả đêm không ngủ, ôm c.h.ặ.t tờ giấy chuyển trường, sợ nó bỗng dưng biến mất.
Sáng hôm sau, ba giờ sáng tôi đã dậy, quét sạch sân, hấp cho ông ngoại một nồi bánh bao, nước trong chum cũng múc đầy từng thùng.
Tôi mang theo sáu cái bánh bao, đeo túi vải ông ngoại tìm cho, cuộn chăn đệm, cầm hai mươi tệ, đi đến trường.
Trước khi đi, ông ngoại nắm tay tôi, lần đầu tiên dùng ánh mắt sắc lạnh mà nghiêm khắc cảnh cáo:
“Không được giống mẹ mày, vì một thằng đàn ông mà bỏ học, học cho đàng hoàng, để tao biết mày học hành không t.ử tế ở trường, tao đ.á.n.h gãy chân ch.ó của mày!”
Tôi ôm lấy ông ngoại.
Tôi nói:
“Ông ngoại, cháu sẽ học thật giỏi, cháu sẽ thi đại học, cháu sẽ mua nhà.”
Một căn nhà thuộc về riêng mình.
Cháu sẽ học thật giỏi!
Không ai biết, mỗi ngày tôi bế em trai đi ngang qua trường học, tôi ngưỡng mộ đến mức nào, khao khát được đi học đến mức nào.
Ông ngoại gật đầu, tiễn tôi ra đầu làng.
Trường cấp hai ở thị trấn mỗi tuần về nhà một lần, mỗi lần nghỉ một ngày, để bù lại những bài đã bỏ lỡ trước kia, tôi nói với ông ngoại rằng nửa tháng mới về một lần.
Trước lúc chia tay, tôi dặn ông ngoại đừng làm việc quá sức, có việc gì để tôi về làm.
Tôi hớn hở đi học.
Hai năm này, vì đi làm, mẹ đã làm thủ tục cho tôi nghỉ học, bắt tôi ở nhà trông em, tôi bỏ lỡ rất nhiều bài.