Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không biết vì giọng tôi bình tĩnh đến lạ, chẳng hợp tuổi, hay vì sự kiên quyết muốn kiện ông ta đã chạm vào chỗ hiểm, Tần Đông sững người một lát, rồi bỗng bật cười.
Ông ta mở ngăn kéo, lấy b.út ra, thêm một câu vào tờ giấy:
“Và tiền công lao động bị mất cùng tiền bồi dưỡng dinh dưỡng là một trăm nghìn tệ.”
Viết xong, ông ta gõ gõ lên tờ giấy, giọng đầy hằn học:
“Đồ ch.ó, nhớ kỹ, mày nợ tao một trăm nghìn!”
Chiều hôm đó, giấy bãi nại của Tần Đông được gửi đến đồn công an.
Ông ngoại được thả ra.
Trong sảnh, tôi ôm c.h.ặ.t lấy eo ông ngoại, khóc đến nấc nghẹn.
Ông ngoại xoa tóc tôi, miệng lẩm bẩm:
“Đồ ch.ó, khóc cái gì, ông ngoại chẳng phải vẫn bình yên đây sao.”
Ông ngoại biết chuyện tôi cứu ông, cũng biết tôi đi tìm Tần Đông, nhưng không biết chuyện giấy nợ một trăm nghìn, ông thở dài một hơi, giọng trầm xuống:
“Sau này không được đi tìm đôi đồ ch.ó đó nữa.”
Tôi cũng chẳng thích họ, liền gật đầu, chỉ cần họ đừng đến quấy rầy tôi và ông ngoại, cả đời này tôi cũng không muốn gặp lại.
Tôi nắm tay ông ngoại, cùng về nhà.
Trên đường, để ông ngoại vui, tôi kể cho ông nghe tin tôi thi đứng nhất toàn thị trấn, ông nghe xong không khen, chỉ sa mặt, bảo tôi đừng kiêu ngạo.
Về đến nhà, tôi do dự có nên nói chuyện mẹ bị đ.á.n.h cho ông ngoại biết không, dù gì mẹ cũng là con gái ông, tôi vừa mới hé lời thì đã nghe ông ngoại lạnh lùng nói:
“Nó có c.h.ế.t ngoài kia cũng không liên quan gì đến tao, mày lo học cho tốt, chuyện khác đừng quản.”
Từ đó về sau, ông ngoại không cho tôi làm gì nữa, ngày nào cũng giục tôi học, nói cấp ba học nặng, không thể ngay từ đầu đã thua người khác.
Tôi bắt đầu nghiêm túc.
Trong nhà cũng không nhắc đến mẹ tôi nữa, như thể bà thật sự đã c.h.ế.t.
Ngay cả chuyện Tần Đông, ông ngoại cũng chưa từng nhắc, tôi mấy lần muốn hỏi chuyện năm xưa ông ngoại g.i.ế.c người đi tù, ông đã g.i.ế.c ai, người đó rốt cuộc đã làm gì mà khiến ông ngoại giận dữ đến vậy, nhưng nhìn gương mặt ông ngày càng già, tôi lại nuốt xuống.
Dần dần, tôi cũng không còn tò mò nữa.
Là ai thì kệ đi, dù sao tôi biết ông ngoại tôi là người tốt.
Người bị g.i.ế.c kia nhất định là kẻ đáng c.h.ế.t.
——
Ông ngoại an toàn rồi, tôi lại quay về trường.
Ba năm cấp ba, tôi đều ở nội trú, khác với cấp hai là buổi tối tôi không còn thời gian xuống bếp phụ giúp, để kiếm sống, cuối tuần tôi sẽ tranh thủ một ngày đi làm thêm ở tiệm net.
Ông ngoại vì học phí của tôi đã đủ vất vả rồi, tôi không muốn ông cực thêm vì tôi nữa.
Làm thêm một ngày được một trăm tệ, tiền không nhiều, nhưng mỗi ngày bánh bao với cháo loãng cũng đủ lót dạ.
Tôi vừa học vừa làm thêm, thành tích luôn giữ trong top ba khối, nhưng tôi biết vẫn chưa đủ, tôi phải đứng hạng nhất.
Tôi càng cố gắng hơn, tranh thủ lúc tối ở tiệm net vắng người, bắt đầu học thuộc từ vựng.
“Cố thế này, định thi Thanh Hoa à?”
Một cậu con trai đầu nhuộm vàng tựa vào quầy, nhìn tôi đọc sách trong tiệm net, đôi mắt long lanh mà lại đầy vẻ buông thả và khinh thường.
Tôi nhàn nhạt liếc cậu ta một cái, hỏi:
“Chơi thâu đêm hay nạp thẻ?”
Cậu ta cười hỏi:
“Không có chứng minh thư được không?”
Tôi lắc đầu, dí tấm biển trên bàn vào trước mặt cậu ta:
“Trẻ vị thành niên cấm vào.”
Cậu ta chỉ vào tôi:
“Cô chẳng phải cũng vị thành niên sao?”
Tôi không trả lời.
Nếu được chọn, tôi không muốn đến nơi như thế này, nhưng tôi cần sống, sống mới có hy vọng, mới thi được đại học tốt, mới có thể chăm sóc ông ngoại, mới có thể trả được một trăm nghìn tệ cho Tần Đông.
Tôi tiếp tục học thuộc từ, mặc kệ sự tồn tại của cậu ta.
Cậu ta bất lực liếc tôi vài lần, lẩm bẩm “cứng nhắc” rồi rời khỏi tiệm net.
Những ngày sau đó, cuối tuần nào cậu ta cũng đến, vẫn không ngừng tìm tôi nói chuyện.
Tôi chặn cậu ta ngay quầy, không có giấy tờ thì cấm vào.
Tôi mặc kệ chuyện khác, tôi ngồi ở vị trí nhân viên trông quán này thì sẽ làm đúng trách nhiệm, quản lý theo đúng khẩu hiệu.
Nói không được vào là không được vào.
Có xảy ra chuyện, tôi không gánh nổi.
Mỗi lần gặp tôi, cậu ta đều thấy tôi đang đọc sách.
Không phải học thuộc từ thì cũng là học thuộc các kiến thức tổng hợp.
Cậu ta nằm bò trên quầy, rướn cổ nhìn sách tôi:
“Cố thế này sao không đọc ở trường, nhà nghèo hả? Bố tôi có tiền, tôi tài trợ cho cô được không?”
Tôi nhìn cậu ta, mặt trầm xuống, giọng cũng lạnh hẳn:
“Không cần.”
Tôi không tin trên đời có chuyện tốt tự nhiên.
Đến bố mẹ ruột tôi còn chẳng cần tôi, một người xa lạ dựa vào đâu mà tài trợ cho tôi?
Tôi không tin, cũng không muốn tin.
Tôi thà tự mình cực khổ, từng bước tiến lên, tuy mệt nhưng vững.
5
Lớp mười hai.
Chương trình học ở trường càng ngày càng căng, vốn một tuần nghỉ một ngày, cũng đổi thành nửa tháng nghỉ một lần.
Tôi không còn thời gian đi tiệm net làm thêm.
Tôi nghỉ việc, quyết định dốc toàn bộ sức lực vào học.
Hai năm qua làm thêm kiếm không nhiều, nhưng tháng nào tôi cũng để dành được một trăm tệ, số tiền trong tay cũng đủ cho sinh hoạt năm lớp mười hai.
Lớp mười hai cực kỳ quan trọng, từng giây từng phút đều không được lãng phí.
Khi tôi cúi đầu đọc sách, cô chủ nhiệm dẫn một học sinh mới bước vào.
Cô giới thiệu với cả lớp:
“Đây là bạn học mới chuyển từ trường số bảy về, tên Đường Lỗi, Đường Lỗi, em ngồi cạnh bạn Lê Mặc nhé.”