CHƯƠNG 1
Con gái tôi bị bạn học bắt nạt đến mức khóc lóc đòi nghỉ học.
Chồng tôi lại đăng video sắm vai “người tốt”, tuyên bố tha thứ cho lũ trẻ đó.
Đang đi công tác, tôi vội vã chạy về nhà.
Vừa mở cửa, đập vào mắt tôi là cảnh con gái đang co rúm trong góc nhà run lẩy bẩy, khóe miệng vẫn còn rỉ máu, còn chồng tôi thì ngồi trước mặt, cẩn thận bôi thuốc cho con bé.
Tôi giận sôi máu, lớn tiếng chất vấn: “Tại sao anh không đứng ra đòi công bằng cho con?! Anh có đáng làm cha nữa không hả?!”
Chồng tôi điềm tĩnh đáp: “Vợ à, anh định ly hôn và ra đi tay trắng. Sau này hai mẹ con phải sống cho thật tốt. Mọi việc anh làm từ nay về sau sẽ không dính dáng gì đến mẹ con em nữa.”
1
Tôi biết tin con gái mình bị bạo lực học đường thông qua mạng xã hội.
Nửa tháng nay đi công tác, ngày nào tôi cũng bận tối mắt tối mũi. Mãi đến khi dự án bước vào giai đoạn kết thúc, tôi mới có thời gian rảnh rỗi ngồi ăn tử tế một bữa cơm. Cậu đồng nghiệp ngồi cạnh đột nhiên đưa điện thoại cho tôi xem một đoạn video: “Chị Ninh, chị xem bé này có giống con gái chị không?”
Bé gái trong video bị đánh đến mức miệng đầy máu, gãy cả một chiếc răng cửa. Vừa khóc, con bé vừa nức nở kể bị người ta bắt nạt và nói muốn nghỉ học.
Tôi nhìn thật kỹ. Dù video đã được làm mờ mặt, nhưng giọng nói ấy tôi quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Đó chính là con gái tôi!
Tôi luống cuống vớ lấy điện thoại, cuống cuồng tìm kiếm ngọn ngành sự việc, để rồi tìm thấy tài khoản của chồng mình.
Trong đoạn video được đăng tải, anh ta bày ra bộ mặt dĩ hòa vi quý, tuyên bố tha thứ cho cả tám gia đình đã bắt nạt con gái tôi, đồng thời không truy cứu trách nhiệm của nhà trường hay các bên liên quan.
Lý do anh ta đưa ra là vì “cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, trẻ con vẫn phải đi học”.
Càng xem, lửa giận trong tôi càng bốc lên ngùn ngụt. Tôi vội vàng bấm máy gọi cho chồng, nhưng gọi liên tiếp mấy cuộc đều không có người nhấc máy.
Bất lực, tôi đành gửi tin nhắn:
[Đây là cách anh bảo tôi cứ yên tâm đi công tác, ở nhà anh sẽ chăm sóc tốt cho Chi Chi đấy hả?]
[Tôi mua vé máy bay về ngay bây giờ! Tốt nhất là anh hãy chuẩn bị cho tôi một lời giải thích thỏa đáng đi!]
Nhắn xong, tôi lập tức lên mạng đặt chuyến bay sớm nhất, đồng thời báo cáo với sếp rằng nhà có việc gấp cần xử lý nên phải về trước thời hạn.
Tôi gửi đoạn video cho sếp xem: “Sếp ơi, con gái em bị người ta bắt nạt, em phải gấp rút về giải quyết.”
Sếp nhanh chóng phê duyệt: “Được, cô mau về đi, đi đường cẩn thận nhé.”
Cảm ơn sếp xong, tôi bắt taxi phi thẳng ra sân bay.
Trên xe, tôi liên tục mở đi mở lại đoạn video. Tiếng khóc của con cứ văng vẳng bên tai khiến tôi không tài nào kìm được nước mắt. Tôi đã nuôi nấng bảo bối của mình từ lúc nó đỏ hỏn chỉ bằng bàn tay cho đến khi biết chạy nhảy tung tăng.
Ngay cả một câu mắng mỏ nặng lời tôi còn chẳng nỡ nói với con!
Vậy mà đi học, con bé lại bị bạo lực học đường tàn nhẫn đến nhường này!
Cứ nghĩ đến đó, tim tôi lại đau thắt.
2
Vừa xuống máy bay, tôi liền bật mạng điện thoại.
Đập ngay vào mắt là dòng tin nhắn của chồng: “Về nhà rồi nói.”
Cơn giận trong tôi bốc thẳng lên tận đỉnh đầu. Con gái bị ức hiếp đến mức gãy cả răng cửa, gã này vậy mà còn dám đăng video nói không truy cứu trách nhiệm của kẻ khác!
Về nhà thì về nhà!
Suốt dọc đường, tôi đã suy tính rất kỹ. Chồng tôi không truy cứu thì để tôi! Anh ta hèn nhát, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không hèn theo, không đời nào tôi để con gái mình phải chịu ức hiếp oan uổng thế này!
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Chi Chi trốn trong góc tường run lẩy bẩy, còn chồng tôi đang bôi thuốc cho con bé.
Nhìn bộ dạng đáng thương của con, tôi phẫn nộ quát lên: “Tại sao anh không ra mặt đòi công bằng cho con?! Nó không phải là con đẻ của anh hay sao? Anh có còn xứng làm cha nữa không hả Trương Chí Huy?!”
Nếu không vì thấy anh ta đang bôi thuốc cho Chi Chi, sợ lao vào đánh sẽ trúng vết thương của con bé, thì tôi đã xông tới giáng cho anh ta một tát từ lâu rồi.
Anh ngước lên, điềm tĩnh đáp: “Vợ à, anh dự định ly hôn, ra đi tay trắng.”
Tôi như không tin vào tai mình: “Anh nói cái gì cơ?”
Anh lặp lại một lần nữa: “Vợ à, anh định sẽ ly hôn và để lại toàn bộ tài sản cho em. Sau này em và Chi Chi hãy sống cho thật tốt, mọi việc anh làm từ nay về sau sẽ không liên quan gì đến mẹ con em cả.”
Tôi sững sờ nhìn anh, một luồng cảm giác bất an trào dâng trong lòng. Tôi khó nhọc cất tiếng: “Anh định làm gì? Anh đừng làm chuyện dại dột, bọn chúng không đáng để anh làm thế đâu…”
Anh mỉm cười, nhẹ nhàng an ủi tôi: “Không sao đâu vợ, anh đã suy nghĩ kỹ rồi. Camera ở trường không quay lại được gì, chẳng có cách nào định tội bọn chúng. Mà cho dù có định tội được đi chăng nữa, thì cùng lắm cũng chỉ nộp phạt mười mấy hai mươi triệu đồng là xong chuyện. Từng ấy tiền thì nhà nào mà chẳng bỏ ra được? Đám người đó thậm chí còn không có ý định mở miệng xin lỗi, anh quyết không để yên chuyện này đâu.”
“Bọn họ không biết dạy con, thì để anh dạy thay.”
“Lỡ như anh có xảy ra chuyện gì, nhỡ phải đền bù một khoản tiền lớn, em còn phải nuôi Chi Chi khôn lớn nữa… Tiền bạc tài sản, anh sẽ để lại cho em tất.”
“Vợ à, em sẽ ủng hộ anh, đúng không?”
Tôi nhìn anh, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Chúng tôi yêu nhau từ thuở cắp sách đến trường rồi mới tiến tới hôn nhân. Cưới nhau chưa đầy hai năm, hai vợ chồng đã bắt đầu lên kế hoạch sinh con, thế nhưng bụng tôi mãi vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ bảo tôi bị tắc ống dẫn trứng, rất khó thụ thai.
Hai vợ chồng chạy vạy ngược xuôi, ra vào bệnh viện không biết bao nhiêu lần, tốn biết bao nhiêu tiền của để chạy chữa. Mãi đến năm ba mươi lăm tuổi, tôi mới mang thai Chi Chi.
Lúc mới sinh ra, con bé suýt nữa thì chết yểu. Có thể nói, tâm huyết và công sức chúng tôi bỏ ra để nuôi nấng Chi Chi lớn khôn nhiều gấp trăm ngàn lần những gia đình bình thường.
Chi Chi đến với chúng tôi không hề dễ dàng chút nào. Hai vợ chồng thương yêu con bé như chính con ngươi trong mắt mình vậy.
Cuối cùng, tôi gật đầu, nghẹn ngào thốt lên một tiếng: “Được.”
3
Đoạn video phản hồi của chồng tôi bắt đầu bùng nổ trên mạng xã hội.
Rất nhiều cư dân mạng chỉ trích những người làm cha làm mẹ như chúng tôi quá vô trách nhiệm.
Ngay cả bố mẹ đẻ của tôi cũng biết chuyện. Ông bà gọi điện tới, hỏi tôi tính xử lý ra sao, còn mắng sao cháu mình lại vớ phải một người bố như vậy.
Tôi chỉ đáp: “Con tin Chí Huy, anh ấy nhất định sẽ cho con một câu trả lời thỏa đáng.”
Với tư cách là mẹ của đứa trẻ, tôi chỉ chuyên tâm đưa con đi giám định thương tật, điều trị vết thương và khám bác sĩ tâm lý.
Suốt khoảng thời gian này, tôi không hề nhận được bất kỳ lời xin lỗi nào từ phụ huynh của tám đứa trẻ kia.
Tôi sắp xếp thời gian cùng chồng ra Cục dân chính làm thủ tục.
Ngay hôm đó, anh quay một đoạn video thông báo việc mình đã ly hôn và ra đi tay trắng. Chúng tôi bắt đầu bước vào ba mươi ngày của “kỳ hòa giải” trước khi có quyết định chính thức.
Dưới phần bình luận, có người tò mò hỏi anh sau khi ly hôn định làm gì.
Anh hờ hững trả lời: [Tôi ly hôn tay trắng rồi, trên người chẳng còn đồng nào, chắc ra trước cổng trường bày sạp bán chút đồ ăn vặt kiếm sống qua ngày thôi.]
Trong số phụ huynh của tám đứa trẻ kia, bắt đầu có một vài người cảm thấy hoảng sợ. Bọn họ vội vàng gọi điện thoại đến cho anh.