CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Chẳng bao lâu sau, trong trường liên tiếp xảy ra mấy vụ đánh nhau. Trùng hợp thay, những đứa bị ăn đòn lại chính là đám từng hùa vào bắt nạt Chi Chi nhà tôi.
Những kẻ ra tay thì nhất quyết không thừa nhận có người đứng sau xúi giục. Đứa nào cũng khăng khăng là do nhìn ngứa mắt, hoặc vô tình va chạm rồi nảy sinh xích mích.
Các thầy cô giáo hết cách, đành nhân lúc tôi đến đón Chi Chi để dò hỏi xem chuyện này có liên quan gì đến tôi không.
Tôi kiên nhẫn nghe hết chuyện, rồi ôn tồn đáp: “Thưa cô, chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả. Người bị đánh đâu phải con nhà tôi, cô tìm nhầm người rồi. “
“Với lại, chẳng qua cũng chỉ là trẻ con xô xát thôi mà? Tầm tuổi này đứa nào chẳng hiếu động, có chút ‘máu anh hùng’, lớn lên tự khắc sẽ hiểu chuyện thôi. “
“Nhưng mà. .. ” Cô giáo định nói gì đó, rồi lại đành thở dài.
Còn tôi đã nắm tay Chi Chi, bảo con lễ phép chào cô giáo rồi dẫn bé ra về.
Chúng tôi ngoài miệng nói không truy cứu, nhưng không có nghĩa là sẽ bỏ qua thật. Từng kẻ từng đứa nhúng tay bắt nạt con gái tôi, chúng tôi sẽ bắt chúng phải trả giá gấp bội.
5
Trong số tám đứa đó, có một thằng tên là Tưởng Phương vừa bị chó dại cắn.
Chuyện là trên đường đi học về, nó nghịch dại nhặt đá ném một con chó. Ngờ đâu gặp ngay chó dữ, nó lao thẳng tới ngoạm chặt lấy tay thằng bé không buông.
Phụ huynh đi cùng vội dùng túi xách phang tới tấp vào con chó. Con chó bị đánh đau, liền hung hăng nghiến răng cắn đứt lìa một ngón tay của thằng bé.
Người qua đường thấy vậy bèn xúm lại đánh chết con vật, cạy miệng nó ra thì phát hiện ngón tay kia đã bị nó nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng vào bụng.
Mọi người phải rạch bụng con chó ra để lấy, nhưng ngón tay đã đứt làm đôi, phần thịt nát bét chỉ còn lại một nửa.
Thằng bé lập tức được đưa đi cấp cứu để nối lại ngón tay. Hôm nay, gia đình nó đã xin cho con nghỉ học dài hạn.
Do có mấy học sinh khác cũng chứng kiến sự việc lúc đó, nên chuyện này nhanh chóng đồn ầm lên khắp trường. Nhà trường thậm chí còn phải ra thông báo nhắc nhở học sinh thấy chó mèo hoang phải tránh xa, tuyệt đối không được lại gần trêu chọc.
Vừa đi học về, Chi Chi đã líu lo kể ngay chuyện này cho tôi nghe.
Tôi mỉm cười lắng nghe, rồi hỏi con: “Chi Chi thấy vui không? “
Con bé gật đầu cái rụp không chút do dự: “Vui ạ, nhưng mà chú chó đó tội nghiệp quá. Nó có làm gì bạn ấy đâu, tự nhiên bạn ấy lấy đá ném nó, thế là chú chó bị đánh chết luôn. “
Tôi xoa đầu con: “Đó là chó dại con ạ, dù không bị người ta đánh chết thì nó cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. “
Chi Chi tò mò hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ biết đó là chó dại ạ? “
Tôi hơi khựng lại một nhịp, rồi mở điện thoại cho con xem.
“Con nhìn này, trên mạng có đăng tin đây. Chi Chi cũng phải nhớ kỹ nhé, ra đường đừng bao giờ chủ động trêu chọc chó mèo hoang, con nhớ chưa? “
Con bé ngoan ngoãn gật đầu.
Tin tức đưa rằng người dân quanh khu vực đó không ai nhận con chó là của mình. Phụ huynh của Tưởng Phương muốn tìm chủ chó để bắt đền mà không được. Cuối cùng, họ đành phải cắn răng tự bỏ tiền túi ra làm phẫu thuật cho con, nghe đâu tốn đến cả trăm triệu đồng.
Ngón tay tuy nối lại được, nhưng dây thần kinh đã hỏng hoàn toàn, sau này cũng chỉ để làm cảnh cho có mà thôi.
Chi Chi vui, tôi tự nhiên cũng vui lây.
Tôi bảo: “Hôm nay nhà mình ra ngoài ăn nhé, Chi Chi muốn ăn gì nào? “
Con bé reo hò ầm ĩ: “Con muốn ăn hamburger, hamburger, hamburger! “
“Được, vậy mình đi ăn hamburger. “
6
Nửa tháng sau sự việc của Tưởng Phương.
Trong hội tám đứa kia lại có thêm hai thằng nữa gặp hạn: một đứa vỡ đầu, một đứa gãy răng.
Hai đứa đó chính là Tống Trí và Lâm Trịnh Vũ – cái thằng từng cùng mẹ nó chặn đường tôi ở cổng trường.
Nguyên nhân là vào tiết cuối ngày thứ Hai, hai thằng này rủ nhau cúp học, trèo tường lẻn ra ngoài.
Vì lúc đó chưa đến giờ tan tầm nên khu vực trước cổng trường vẫn còn khá vắng vẻ. Đúng lúc ấy, có một gã giang hồ vặt đi ngang qua sạp của chồng tôi để mua dưa hấu.
Lúc rút tiền ra trả, gã vô tình làm rơi một tờ năm trăm nghìn xuống đất. Hai thằng ranh con kia nhìn thấy, liền cố tình chạy nhanh tới giẫm lên tờ tiền.
Gã giang hồ xách túi dưa đi được vài bước thì theo thói quen thò tay sờ túi quần. Cảm thấy sờn sợn, gã móc ra kiểm tra thì thấy tiền đã mất tiêu.
Ngoảnh đầu lại, gã thấy hai thằng ranh đã nhặt tờ tiền lên định chuồn mất. Gã vội vàng quay lại chặn đường, bắt chúng phải ói tiền ra.
Hai thằng ôn con nhất quyết không thừa nhận, còn già mồm thề thốt bảo tiền đó là của mình.
Gã giang hồ không can tâm, bèn quay sang hỏi chồng tôi đang đứng cạnh đó xem có thấy hai đứa này nhặt tiền không.
Chồng tôi tỉnh bơ bảo ban nãy bận quay vào trong lấy đồ nên không để ý.
Hai thằng ranh thấy thế càng được đà lấn tới, hất hàm mắng gã giang hồ là cái loại khố rách áo ôm còn bày đặt vu khống người khác, thậm chí còn tuôn ra đủ thứ lời lẽ thô tục kiểu như “đồ không có mẹ dạy”.
Đúng lúc đó, chồng tôi lại bâng quơ bồi thêm một câu: “Phụ huynh thời nay thoáng ghê, dám cho trẻ con cầm tờ tiền mệnh giá lớn thế này cơ à, khéo là nhặt được thật cũng nên. “
Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, tiếp thêm cớ cho gã du côn. Gã bắt đầu lớn tiếng gào thét đòi chúng trả lại tiền.
Hai thằng kia cương quyết không chịu, thậm chí còn xô mạnh gã một cái, mỗi đứa bồi thêm một cú đá rồi vắt chân lên cổ định chạy.
Hành động này đã chọc điên gã giang hồ thật sự. Gã lao theo tóm gọn cổ hai thằng nhãi, bắt chúng phải xin lỗi và móc tiền ra trả.
Đều là những “cục vàng cục bạc” được gia đình nuông chiều từ bé, đến trường cũng vỗ ngực xưng danh “đại ca nhí” chuyên đi bắt nạt kẻ yếu, làm sao chúng chịu mở mồm xin lỗi?
Huống hồ là bắt chúng nhả miếng mồi ngon đã cầm chắc trong tay.
Hai thằng chống trả quyết liệt: đứa thì đá thụi mạng vào người gã, đứa thì thừa lúc gã không chú ý, há mồm cắn ngập răng vào tay gã một cái đau điếng.
Gã giang hồ đau đớn hét lên, điên tiết vật ngửa hai đứa xuống đất. Gã tiện tay vơ luôn một viên gạch vỡ bên vệ đường rồi hung hăng đập xuống.
Đứa ngã sấp thì bị gạch phang trúng sau gáy, đứa ngã ngửa thì ăn nguyên viên gạch đập thẳng vào mặt.
Đánh xong, gã lục túi lấy lại tiền rồi chạy biến mất hút.
Chồng tôi vẫn ung dung ngồi gặm dưa hấu trong tiệm, thưởng thức trọn vẹn vở kịch hay này từ đầu đến cuối.
Mãi đến khi có phụ huynh đi đón con sớm ngang qua nhìn thấy, mới hốt hoảng xúm lại vây quanh hai đứa nhỏ. Đám đông tụ tập ồn ào khiến bảo vệ trường phải chạy ra xem xét, sau đó tức tốc gọi giáo viên ra nhận diện học sinh.
Thầy cô giáo lập tức gọi điện thông báo cho phụ huynh, đồng thời gọi xe cấp cứu và báo cảnh sát.
Ngày hôm sau, phía cảnh sát tìm đến tận sạp dưa của chồng tôi, yêu cầu anh về đồn hợp tác điều tra.
Lúc đó tôi cũng đang ở cửa hàng ăn dưa hấu, thế là đi theo anh luôn. Dù sao thì anh cũng là nhân chứng duy nhất ở hiện trường.
Cảnh sát đã tóm cổ được gã du côn kia đưa về đồn. Gã khai tên là Chu Hòa.
Tuy nhiên, lời khai của các bên lại mâu thuẫn gay gắt. Hai thằng ôn con thì nằng nặc bảo gã du côn ra tay đánh chúng trước. Còn gã du côn thì sống chết khẳng định hai thằng kia đá gã trước.
Chồng tôi thản nhiên khai báo: “Theo những gì tôi thấy thì hai cậu bé này đã ra tay trước, sau đó vị khách mua dưa này vì tức quá nên mới đánh trả. “