CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bọn họ ngỏ ý muốn bồi thường và xin lỗi.
Chồng tôi chỉ cười khà khà: “Tôi có truy cứu trách nhiệm gì đâu mà các người phải xin với chả lỗi? Không sao, không có gì to tát đâu, cứ để tụi nhỏ đi học bình thường đi. “
Đối phương cuống quýt, vội vàng nhận sai.
Nhưng chồng tôi chẳng thèm nghe, cúp máy rụp một cái rồi chặn số luôn.
Hết cách, bọn họ đành nhờ giáo viên chủ nhiệm đứng ra hòa giải.
Chồng tôi vẫn giữ nguyên luận điệu cũ: “Chẳng phải tôi đã nói là không truy cứu nữa rồi sao? Cứ để chúng nó đi học đi. Cái gì cơ? Mở sạp hàng á? Tôi đi đâu là quyền tự do của tôi chứ, vả lại tôi đã kiếm được đồng nào đâu? “
Đợi vết thương của Chi Chi lành hẳn, tôi lại đưa đón con đi học như bình thường.
Hôm đó, có một phụ huynh đột nhiên chặn đường tôi.
Tôi ngờ vực hỏi: “Chào chị, chị tìm tôi có chuyện gì không? “
Người phụ nữ trước mặt nặn ra một nụ cười gượng gạo, tự giới thiệu: “Chào mẹ bé Chi Chi. Tôi là mẹ của Lâm Trịnh Vũ. Đợt trước, con trai tôi và bé nhà mình lúc chơi đùa có chút xô xát nhỏ đúng không ạ? Hôm nay tôi đến đây muốn chính thức xin lỗi chị. Chuyện này là lỗi của cháu nhà tôi, tôi đã nghiêm khắc dạy bảo cháu rồi. “
“Lại đây Tiểu Vũ, mau xin lỗi bạn Chi Chi đi con. “
Nói rồi, bà ta lôi tuột đứa con trai đang trốn rịt sau lưng mình ra trước.
Thằng bé mặt mày xưng xỉa, lầm bầm: “Tại sao chỉ có mình con phải xin lỗi? Đâu phải có mỗi con đánh nó. “
Nó vừa dứt lời đã bị mẹ véo mạnh một cái rõ đau vào cánh tay. Thằng bé rụt cổ lại, lúc này mới miễn cưỡng nhả chữ: “Xin lỗi, cậu tha lỗi cho tớ đi. “
Tôi dắt tay Chi Chi, quay người bỏ đi thẳng.
Bà mẹ kia cuống quýt gọi với theo, nhưng tôi coi như điếc, mặc kệ không thèm nghe.
Thấy tôi không dừng bước, bà ta mất kiên nhẫn bèn lao lên lôi kéo.
Chi Chi bị hành động thô lỗ này dọa cho hoảng sợ, hét lên một tiếng.
Tôi vội vã hất mạnh tay bà ta ra, ngồi thụp xuống kiểm tra tình trạng của con.
Cổng trường vốn dĩ người qua kẻ lại tấp nập, sự giằng co này ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Thấy vậy, bà ta lúng túng rụt tay về, vội vàng giải thích: “Mẹ Chi Chi à, ngại quá. Tôi cũng chỉ mong nhà chị rộng lượng tha lỗi cho Tiểu Vũ thôi. Trẻ con chơi với nhau nghịch ngợm chút, chúng nó chưa hiểu chuyện, chị cũng đừng xé ra to làm gì. “
Trấn an Chi Chi xong xuôi, tôi đứng dậy nhìn bà ta từ đầu đến chân, bỗng nhiên bật cười mỉa mai: “Được thôi. Cứ đánh gãy một chiếc răng cửa của Lâm Trịnh Vũ đi, chúng tôi sẽ tha thứ. “
Bà ta lập tức giãy nảy lên từ chối: “Làm sao mà thế được? ! Nó thay răng rồi, cái răng này là răng vĩnh viễn, sẽ đi theo nó cả đời đấy! “
Răng của con bà ta là đi theo cả đời, thế răng của Chi Chi nhà tôi thì không chắc?
Tôi nhún vai: “Đã không có thành ý xin lỗi thì bớt nói nhảm đi. Về thôi Chi Chi, chúng ta về nhà, tối nay mẹ làm món thịt kho tàu cho con nhé. “
Mẹ của Lâm Trịnh Vũ nghiến răng ken két: “Con tôi đã xin lỗi rồi, chị còn muốn thế nào nữa hả? “
Tôi làm ra vẻ ngạc nhiên: “Ơ hay, mẹ Lâm Trịnh Vũ nói buồn cười nhỉ? Tôi đã làm gì con chị đâu? “
Bà ta hít một hơi thật sâu: “Chị thì chưa làm gì, nhưng chồng chị bảo là định ra trước cổng trường bày sạp kiếm tiền đấy! “
Tôi xòe hai tay, tỏ vẻ vô tội: “Thế thì sao? Anh ấy ly hôn để lại hết tài sản cho tôi rồi ra đi tay trắng, giờ phải nỗ lực cày cuốc kiếm tiền thì có vấn đề gì à? “
“Anh ấy còn phải chu cấp tiền nuôi con nữa, ra ngoài kiếm chút tiền chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? “
Bà ta tức đến xanh lè cả mặt, không nhịn được mà gắt lên: “Chẳng phải chỉ là chuyện xích mích của mấy đứa trẻ con thôi sao? Có cần thiết người lớn phải ra mặt làm rùm beng lên không? Lỡ như anh ta không biết nặng nhẹ. .. để tôi xem anh ta có bao nhiêu cái mạng để đền! “
Người hiếu kỳ vây quanh xem mỗi lúc một đông.
Chi Chi thấy đông người bèn hoảng sợ nắm chặt lấy áo tôi.
Tôi vỗ nhẹ lên tay con, ra hiệu cho con cứ yên tâm.
Sau đó, tôi đưa mắt nhìn đám đông xung quanh, dõng dạc nói: “Nhân lúc đang đông đủ, nhờ mọi người phân xử giúp tôi với. Chắc hẳn các vị phụ huynh ở đây ít nhiều cũng đã xem tin tức dạo gần đây. Con gái tôi bị bạo lực học đường, bị bắt nạt đến mức khóc lóc đòi bỏ học. Chồng tôi đã tuyên bố không truy cứu trách nhiệm nữa, thế mà những người này vẫn cứ liên tục bám theo làm phiền mẹ con tôi. Xin hỏi các người có ý đồ gì đây? “
“Mọi người nhìn đi, đây là Lâm Trịnh Vũ, hôm đó nó chính là một trong những kẻ cầm đầu hùa vào bắt nạt con gái tôi. “
Tôi quay sang thằng bé, gằn từng chữ: “Tiện đây dì cũng muốn hỏi cháu một câu nhé. Cái thứ rác rưởi như cháu, sao vẫn còn mặt mũi xuất hiện trước mặt mẹ con dì thế? Bé đã là rác rưởi thì lớn lên chắc chắn cũng chỉ là rác rưởi mà thôi. Cả nhà các người đều là rác rưởi, nhưng nhà chúng tôi không phải là thùng rác. Làm ơn đừng có ám quẻ chúng tôi mãi được không? “
Ánh mắt tôi lúc đó vô cùng chân thành, hệt như đang khẩn khoản nhờ vả một chuyện cực kỳ nghiêm túc.
Nhưng lời thốt ra thì đúng là đủ sức chọc tức chết người ta.
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, tỏ vẻ bất bình thay tôi:
“Nói cũng đúng, người ta đã rộng lượng không truy cứu rồi, bọn họ còn bám dai như đỉa đòi cái gì nữa? “
“Con cái đẻ ra không biết đường dạy dỗ cho đàng hoàng. Gặp tôi mà đẻ ra cái loại con thế này, tôi lấy dây thừng siết cổ nó chết quách đi cho rảnh nợ. “
“Nói thật nhé, nếu con tôi mà bị đánh đến mức sứt đầu mẻ trán như thế này, tôi bắt chúng nó phải đền mạng! “
Câu nói cuối cùng như chạm đúng vào dây thần kinh nhạy cảm của mẹ Lâm Trịnh Vũ, khiến bà ta không nhịn được mà rùng mình ớn lạnh.
Bà ta chính là sợ tình huống tồi tệ nhất ấy xảy ra nên mới phải cắn răng hạ mình đến xin lỗi tôi.
Lâm Trịnh Vũ bị mắng chửi té tát đến đỏ bừng cả mặt, nó nhổ nước bọt một cái “phì” rồi gắt: “Xì! Con thèm vào mà xin lỗi! Mẹ, đi về! “
Nói rồi nó lôi tuột mẹ mình đi thẳng.
Bà ta thấy xung quanh quá đông người bu vào chỉ trỏ bàn tán nên cũng đành mượn cớ vội vàng rẽ đám đông chuồn êm.
Thấy nhân vật chính đã bỏ đi, đám đông vây xem cũng dần dần tản ra.
Về đến nhà, Chi Chi cứ cúi gầm mặt, tâm trạng có vẻ rất buồn bã.
Tôi ngồi thụp xuống, dịu dàng xoa đầu con: “Bé cưng vì chuyện lúc nãy ở cổng trường nên mới buồn đúng không? Con yên tâm đi, ba đã hứa rồi, ba tuyệt đối sẽ không làm hai mẹ con mình thất vọng đâu. “
Chi Chi mím môi suy nghĩ một lát rồi ngước lên hỏi: “Vậy mẹ ơi, những kẻ xấu bắt nạt con có bị trừng phạt không ạ? “
Tôi đưa ngón út ra trước mặt con: “Mẹ ngoắc tay hứa với con nhé. Mẹ và ba nhất định sẽ khiến bọn chúng phải trả giá, tuyệt đối không nuốt lời. “
Lúc này Chi Chi mới nở nụ cười, đưa tay ra ngoéo với tôi: “Ngoắc tay ạ, một trăm năm không được nuốt lời! “
4
Một tháng nhanh chóng trôi qua.
Sự việc ồn ào trên mạng cũng dần dần hạ nhiệt.
Chồng tôi thuê một sạp hàng nhỏ ngay trước cổng trường học để bán dưa hấu.
Ngày nào anh cũng lăm lăm cầm con dao phay đứng đó bổ dưa.
Dưa bán với giá rẻ như cho, hai ba nghìn đồng anh cũng bán.
Thấy mấy đứa học sinh đi ngang qua nhìn thèm thuồng, anh còn hào phóng cắt cho mỗi đứa một miếng ăn thử.
Anh luôn cười híp mắt dặn dò tụi nhỏ: “Ăn dưa của chú rồi thì sau này không được bắt nạt con gái chú đâu đấy nhé. “
Có mấy đứa tò mò hỏi con gái chú là ai.
Anh liền mở điện thoại đưa ảnh cho tụi nó xem: “Là bạn này nè. Đợt trước con gái chú bị người ta bắt nạt đến mức nằng nặc đòi nghỉ học. Lên trường nếu mấy đứa có thấy bạn ấy thì nhớ bảo vệ bạn giúp chú nhé. “
Một đám nhóc tỳ ra dáng người lớn vỗ ngực dõng dạc, bảo chú cứ tin ở bọn cháu.
Hiện tại, ngoại trừ phụ huynh của tám đứa trẻ chuyên bắt nạt người khác kia đang đứng ngồi không yên lo sốt vó, thì hầu hết những đứa trẻ khác đều rất thích ghé sạp của anh để mua dưa.
Anh kinh doanh đàng hoàng ngay thẳng, cho dù bọn họ có ngứa mắt báo cáo lên ban quản lý trật tự thì cũng chẳng giải quyết được gì.