CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một phụ huynh trong nhóm lên tiếng gay gắt: “Làm sao chúng tôi biết lời anh nói là thật hay giả? Khéo anh với tên giang hồ kia là cá mè một lứa cũng nên? “
“Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? ! Bao nhiêu chỗ không xảy ra lại cứ xảy ra ngay trước sạp của anh. Chắc chắn là do anh đứng sau giật dây, đúng không? “
Chồng tôi lập tức vặn lại: “Tôi chỉ là một người bán hàng rong thân cô thế cô, buôn bán kiếm sống đàng hoàng, tự dưng rửng mỡ đi xúi giục người khác đánh con các vị để làm gì? “
Đối phương cứng họng, đành hậm hực quay sang phân trần với cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, chắc chắn là vì lần trước con tôi có chút xô xát nhỏ với con gái anh ta nên anh ta ghim hận trong lòng, cố tình tìm cách trả thù chúng tôi đấy. “
Viên cảnh sát này lần trước cũng có mặt ở trường để giải quyết vụ việc, nghe thế không nhịn được bèn vỗ mặt: “Thôi đi. Xô xát nhỏ cái gì? Chuyện lần trước lên cả mặt báo rồi. Bạo lực học đường thì cứ nhận là bạo lực học đường đi. Người ta đã rộng lượng không tính sổ với các vị là may phước lắm rồi đấy. “
Đối phương tẽn tò, im bặt.
Một phụ huynh khác lại nhảy chồm chồm lên cãi ngang: “Thế sao anh ta thấy chết không cứu, trơ mắt nhìn người khác đánh con tôi? Máu chảy lênh láng ra đấy. Bác sĩ bảo chỉ cần đưa đến viện muộn chút nữa là con tôi mất mạng rồi! “
Tôi bật cười khẩy, mỉa mai: “Thế thì sao? Thấy chết không cứu bộ phạm pháp chắc? Lúc đó hỗn loạn như thế, nhỡ gã giang hồ kia hăng máu lên tẩn luôn cả bố con bé nhà tôi thì sao? “
Chồng tôi lập tức hùa theo: “Đúng thế. Tôi còn phải giữ cái mạng quèn này để kiếm tiền chu cấp cho con gái nữa chứ. Hành động của tôi trong luật gọi là ‘tình thế cấp thiết’, các người có hiểu không? “
Tôi chép miệng cảm thán: “Ác giả ác báo, ông trời có chừa một ai. “
Hai vị phụ huynh tức đến mức lộn ruột lộn gan, nhưng vướng có cảnh sát ở đây nên chẳng dám làm gì tôi.
Bọn họ vừa há miệng định chửi rủa: “Mày đồ. .. ” thì đã bị cảnh sát gắt gỏng cắt ngang: “Được rồi, được rồi, trật tự hết đi! Vấn đề mấu chốt bây giờ là lời khai của hai bên đang mâu thuẫn. “
“Nếu chủ sạp dưa đã làm chứng đây là một vụ đánh nhau, vậy thì hai bên tự chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho bên nấy. “
Bố của Tống Trí đột nhiên gào lên: “Khoan đã! Tờ một trăm nghìn đó là tôi cho con trai tôi. Thằng Chu Hòa kia giật tiền của nó, đó là hành vi cướp tài sản! Tôi phải kiện cho nó đi tù mọt gông! “
Chu Hòa cũng gân cổ lên cãi: “Đó là tiền của tôi! Tôi chỉ lấy lại đồ của mình thôi! “
Bố của Lâm Trịnh Vũ khinh khỉnh bĩu môi: “Cái thứ không cha không mẹ như mày thì đào đâu ra ngần ấy tiền? Ngoài cái thói trộm cắp vặt ra mày còn biết làm cái trò trống gì nữa? “
“Sao lại không phải tiền của tôi! Đấy là tiền mồ hôi nước mắt tôi đi nhặt ve chai tích cóp được đấy! ” Chu Hòa giận đỏ bừng mặt, phản bác lại ông ta: “Tôi chỉ bỏ học thôi chứ tôi không bao giờ đi ăn cắp! “
Cảnh sát tỏ vẻ khó xử trước màn cãi vã nảy lửa.
Bố của Tống Trí đứng phắt dậy, chỉ tay thẳng mặt Chu Hòa chửi xối xả: “Đúng đúng đúng, mày không ăn cắp, mày ăn cướp! Thảo nào là cái thứ có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, mày nghèo đến mức phát điên rồi chứ gì! “
Thấy chồng tôi nãy giờ vẫn say sưa khoanh tay xem kịch hay, tôi liền huých nhẹ anh một cái.
Anh thong thả giơ tay lên: “Đồng chí cảnh sát, tôi chợt nhớ ra mấy hôm trước sạp dưa của tôi vừa mới lắp camera an ninh, hay là các anh xem lại băng ghi hình xem sao? “
Cảnh sát lập tức cử người đến tiệm dưa, trích xuất đoạn camera chiều hôm đó.
Đoạn phim là bằng chứng rành rành cho thấy hai đứa trẻ kia đã nói dối trắng trợn. Camera quay lại mồn một cảnh tờ tiền rớt ra từ túi quần Chu Hòa, và cũng chính hai đứa nhỏ là người hung hăng ra tay đánh trước.
Tôi chép miệng châm chọc: “Thảo nào. Thì ra là ngay từ người lớn đã không biết cách dạy dỗ con cái rồi. Nồi nào úp vung nấy, trơ trẽn y chang nhau. “
Đám phụ huynh bị tôi mắng cho đỏ chín cả mặt.
Vì tội vu khống người khác ăn cắp, bọn họ bị cảnh sát ép phải xin lỗi Chu Hòa đàng hoàng, lại còn bị giáo huấn cho một trận nhớ đời rồi mới được thả về.
Do cả ba người tham gia vụ ẩu đả đều ở độ tuổi vị thành niên, vụ việc được khép vào diện đánh lộn hai chiều, bên nào tự túc chi trả viện phí cho bên nấy.
Về đến nhà, tôi lấy cọc tiền mặt ba mươi triệu đã chuẩn bị sẵn dúi vào tay chồng.
“Anh tìm lúc nào vắng vẻ đem đưa cho cậu bé đó đi. Hôm nay thằng bé phải chịu uất ức nhiều rồi. “
“Nhớ đưa lén lén thôi, đừng để ai phát hiện đấy. “
Chồng tôi gật đầu cái rụp: “Anh biết rồi, vợ cứ yên tâm. “
7
Sau hai vụ việc liên tiếp này, một số phụ huynh trong nhóm tám người kia đã bắt đầu đánh hơi thấy mùi bất thường.
Thế nhưng, đến cả người trong cuộc còn chẳng bới lông tìm vết được kẽ hở nào thì bọn họ lấy đâu ra bằng chứng?
Cuối cùng, vài người đành nhờ vả giáo viên chủ nhiệm làm cầu nối.
Tôi được mời lên phòng hội đồng của trường.
Mấy người bọn họ khép nép, tỏ vẻ lịch sự nói rõ lý do. Họ bày tỏ nguyện vọng muốn bồi thường thiệt hại, chỉ cần tôi chịu ra giá. Đồng thời, họ cũng muốn đích thân xin lỗi Chi Chi, chỉ mong gia đình tôi giơ cao đánh khẽ, đừng “ra tay” thêm nữa.
Tôi làm ra vẻ hoảng hốt tột độ: “Các người đừng có ngậm máu phun người nhé. Nhà tôi là công dân gương mẫu, tuân thủ pháp luật đàng hoàng đấy. “
Vị phụ huynh vừa lên tiếng nghẹn ứ ở cổ. Cục tức nuốt không trôi mà nhả cũng không ra.
Tôi ráo hoảnh nói tiếp: “Nói có sách mách có chứng nhé. Nếu các người có bằng chứng chứng minh tôi giở trò thì cứ việc báo cảnh sát đi, chúng tôi vô cùng sẵn lòng hợp tác điều tra. “
“Hơn nữa, cái chuyện con cái các người hùa nhau bắt nạt con gái tôi cũng xảy ra được một khoảng thời gian khá lâu rồi. Đến tận bây giờ mới vác mặt đến xin lỗi, các người không thấy là quá muộn màng rồi sao? “
Mẹ của Lâm Trịnh Vũ cố nuốt cục tức, hạ giọng nài nỉ: “Mẹ bé Chi Chi à, thật ra chuyện này ngay từ đầu chúng tôi đã làm việc trực tiếp với chồng chị rồi. Chồng chị cũng đã khẳng định là không truy cứu trách nhiệm nữa, tha được cho ai thì tha đi chị ạ. “
Tôi giả vờ ngạc nhiên tột độ: “Thế các người gọi tôi đến đây làm cái gì? Chuyện chẳng phải đã giải quyết xong xuôi đâu vào đấy cả rồi sao? “
Một phụ huynh khác cắn răng chen ngang, lật bài ngửa: “Tôi nói thẳng luôn nhé, ngồi ở đây đều là người thông minh với nhau cả. Chồng chị cố tình dọn ra ngay trước cổng trường bán dưa hấu, chẳng phải là vì rắp tâm muốn trả đũa chuyện này hay sao? “
“Con cái chúng tôi hết đứa này đến đứa khác liên tiếp xảy ra chuyện, chị dám thề độc là vợ chồng chị không đứng sau nhúng tay vào không? “
“Tục ngữ có câu: Chỉ có ngàn ngày làm giặc, chứ làm gì có ai canh giặc được ngàn ngày. Bây giờ chúng tôi tìm đến chị là muốn giải quyết dứt điểm vấn đề này. Chị xem, bọn trẻ chịu xin lỗi, hai bên dĩ hòa vi quý, vậy là tốt cho cả đôi đường, chị thấy có đúng không? “
Tôi liếc xéo vị phụ huynh đó.
Khẽ nhoẻn miệng cười: “Chồng cũ của tôi đã nói rồi, bọn trẻ còn nhỏ, có đền bù cũng chẳng đáng là bao. Vài chục triệu bạc lẻ tẻ chúng tôi cũng chẳng thèm bỏ vào mắt, nên không cần các vị phải móc hầu bao đền tiền nữa đâu. “
“Còn về khoản xin lỗi, con cái các người quả thật đang nợ con gái tôi một lời xin lỗi chân thành. “
Có người vội vàng lên tiếng xoa dịu không khí: “Nếu đã thống nhất thế, chúng tôi sẽ gọi bọn trẻ đến văn phòng để xin lỗi Chi Chi ngay lập tức. “
Cô giáo chủ nhiệm liền gọi Chi Chi và năm đứa con trai kia đến.
Tại sao lại chỉ có năm đứa?
Đương nhiên là vì một đứa đang phải nằm viện nối ngón tay. Một đứa bị gạch phang vào gáy gây chấn động não, đang phải nằm bẹp ở nhà tĩnh dưỡng. Còn một đứa thì bị đập sưng vù cả mặt mày, xấu hổ chẳng dám vác mặt đến trường.
Năm thằng nhóc mặt mày ủ rũ gập người, cúi đầu miễn cưỡng thốt ra lời xin lỗi con gái tôi.
Chi Chi lập tức quay lưng rúc tịt vào lòng tôi, nhất quyết không chịu ngẩng mặt lên nhìn chúng. Tôi vỗ về an ủi một lúc, con bé bỗng òa khóc nức nở.
Tôi sầm mặt xuống: “Xem ra Chi Chi nhà tôi không hề cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi muộn màng này của các người. Vậy thì khỏi cần xin lỗi nữa. “
“Tôi xin nhắc lại một lần cuối cùng. Làm gì cũng phải có bằng chứng rõ ràng. Nếu các người có bằng chứng, cứ việc báo cảnh sát. “