Chương 1

Cập nhật lúc: 12-04-2026
Lượt xem: 121

Chỉ còn một tiếng nữa là đến kỳ thi đại học, mẹ đột ngột cướp lấy thẻ dự thi của tôi rồi trốn vào nhà vệ sinh công cộng ở cổng trường, không chịu bước ra.

Bà gửi cho tôi một đoạn video, trong đó em gái đang bị trầm cảm đứng trên sân thượng, chông chênh như sắp rơi xuống.

Mẹ tôi nghẹn ngào van xin:

“Nhiễm Nhiễm, con mau ký tên chuyển quỹ giáo d.ụ.c ông nội để lại cho Vi Vi đi! Nó không  số tiền này để ra nước ngoài thay đổi môi trường sống thì hôm nay nó sẽ nhảy xuống mất!”

Chủ nhiệm lớp ở bên ngoài cửa đang cuống cuồng giậm chân.

Tôi tuyệt vọng nhìn bố, ông đau lòng xoa mặt tôi:

“Con ngoan, thành tích của con luôn tốt, học lại một năm cũng thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại thôi. Nhưng tâm lý của em gái không chịu nổi nữa rồi, xem như bố cầu xin con, cứu lấy em gái ruột của mình đi!”

“Người một nhà chúng ta bình yên vô sự mới là quan trọng nhất!”

“Nhiễm Nhiễm, nhìn em gái con đi.”

Mắt bố đỏ hoe.

“Hôm nay con ký một chữ thôi, mẹ đưa nó ra nước ngoài thay đổi môi trường, nó sẽ sống tiếp.”

“Bố, con còn một tiếng nữa là vào phòng thi rồi.”

“Bố biết.” Ông thở dài, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, “Nhưng mạng sống của em con thì không đợi được.”

Từ nhỏ đến lớn, ông luôn như thế.

Nói những lời khiến người ta mềm lòng nhất, làm những việc vô lý nhất, thế mà lại khiến người ta không thể hận nổi, chỉ thấy ngạt thở không thôi.

Thầy Lâm, giáo viên chủ nhiệm, đi lại bồn chồn ngoài cổng trường, qua hàng rào sắt thầy ra hiệu giục tôi nhanh lên.

Tôi phải nhanh thế nào đây?

Tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh, bố thì chặn đường, mẹ thì khóa trái cửa, còn em gái thì đang đứng trên sân thượng tầng mười tám.

Tôi  thể nhanh kiểu gì đây?

“Ký xong mẹ con sẽ mở cửa, đảm bảo đưa con vào thi.”

Bố lấy từ trong túi ra một bản ủy quyền, là thỏa thuận thay đổi người thụ hưởng quỹ giáo dục, đã in sẵn từ lâu, người thay thế là em gái Lam Vi Vi của tôi.

Đến giây phút này tôi mới hiểu ra, video đó không phải quay hôm nay.

Họ đã chuẩn bị từ tối qua rồi.

Tay tôi run rẩy, lúc ký tên mực bị nhòe thành một mảng, che mất phân nửa cái tên “Lam Nhiễm”.

Mẹ nghe thấy tiếng động bên trong, cánh cửa sắt “két” một tiếng mở ra một khe nhỏ, bà thò tay ra rút tờ thỏa thuận vào.

“Mẹ, đưa thẻ dự thi cho con.”

“Nhiễm Nhiễm,” bà lại nghẹn ngào, “Trong nhà còn một việc nữa, con phải giúp mẹ xong xuôi thì mẹ mới yên tâm đưa con vào thi.”

Từ khe cửa lại nhét ra một tờ giấy khác.

“Đơn từ bỏ quyền thừa kế bất động sản”.

Căn nhà cũ phong cách phương Tây mà ông nội để lại cho tôinằm ở trung tâm thành phố, rộng tám mươi mét vuông, là căn nhà đích thân ông dặn lại trước khi mất rằng dành cho tôi để học hành.

“Căn nhà đó Vi Vi cần hơn, nó xuất viện cần phục hồi chức năng, cần nghỉ dưỡng, cần một nơi yên tĩnh để ở.”

Bố thì thầm bên tai, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như đang dỗ trẻ con.

“Nhà là vật c.h.ế.t, người mới là vật sống. Sau này con  bản lĩnh, đâu chẳng mua được nhà?”

Loa trường thi bắt đầu phát thông báo lần thứ nhất.

“Các thí sinh chú ý, vui lòng cầm thẻ dự thi và căn cước công dân để vào phòng thi, còn bốn mươi phút nữa là đóng cửa phòng thi.”

Bốn mươi phút.

Mười hai năm trời.

Năm lớp chín, tôi bị mất ngủ, nằm trên giường đếm trần nhà suốt cả một năm.

Mùa hè năm lớp mười, tôi bị gãy cổ tay, tay phải bó bột nên tôi phải dùng tay trái chép lại vở ghi chú tận ba lần.

Sinh nhật cuối cùng của thời học sinh, tôi tự xuống lầu mua một bát mì, rồi quay về tiếp tục học thuộc các phương trình phản ứng hóa hữu cơ.

Họ đã nhìn tôi gồng mình vượt qua từng đêm từng đêm, rồi hôm nay, ngay giờ phút cuối cùng này, họ lại muốn lấy mạng tôi!

“Nhiễm Nhiễm, từ nhỏ con đã là đứa hiểu chuyện nhất.”

Bố tôi cúi người xuống, trán gần như chạm sát vào trán tôi: “Ký đi. Em con cần nó.”

Tiếng loa phát thanh vang lên lần thứ hai.

Tôi đã ký.

Mẹ tôi vừa mở cửa, tôi lập tức giật lại phiếu dự thi rồi cắm đầu chạy thục mạng.

Thầy Lâm đã chờ sẵn ở cổng trường, thầy túm lấy cánh tay tôivừa dìu vừa kéo tôi chạy về phía phòng thi, miệng không ngừng nói: “Kịp rồi, kịp rồi.”

Tôi chạy rất nhanh, nhanh đến mức không kịp thở, nhưng mắt tôi khô khốc.

Tôi không khóc.

Kịp mà.

Mọi thứ đều kịp mà.

Khi nhân viên giám thị chặn tôi lạitôi cứ ngỡ là họ kiểm tra giấy tờ.

“Bạn Lam Nhiễm.”

Cô ấy nhìn vào tờ biểu mẫu trên tay, sắc mặt lộ vẻ kỳ lạ: “Trạng thái hồ sơ dự thi hôm nay của em…  chút vấn đề, em theo cô đến phòng giáo vụ xác nhận lại nhé.”

“Em không  thời gian…”

“Chỉ năm phút thôi.” Cô ấy hạ thấp giọng: “Hệ thống hiển thị em đã tự nguyện xin bỏ thi, chúng tôi cần làm theo quy trình để kiểm tra lại.”

Tôi sững sờ.

Mẹ tôi đang đứng ngoài lều làm việc tạm thời của phòng giáo vụ, bố tôi đứng bên cạnh, đang lấy từ trong túi đeo chéo ra một xấp tài liệu.

Tôi nghe thấy tiếng bố, giọng điệu bình thản, vẻ mặt chân thành.

“…Là nguyện vọng của con bé, nó học giỏi, sang năm thi lại cũng chẳng sao, nhưng em nó thì sức khỏe không cho phép, cơ hội chỉ  lần này thôi…”

Thầy giáo ở phòng giáo vụ lật xấp tài liệu, lông mày nhíu chặt.

Tôi đi tới, cố tỏ ra bình tĩnh: “Tài liệu đó nói về việc bỏ thi là sao ạ?”

Bố tôi quay người lại, ngẩn ra một giây, rồi tự nhiên chắn trước mặt tôi.

“Nhiễm Nhiễm, đây chỉ là thủ tục thôi mà…”

“Thủ tục gì cơ?”

Thầy giáo phòng giáo vụ lật tài liệu đến trang  chữ ký rồi ngẩng đầu nhìn tôi.

“Đây là ‘Đơn xin chuyển nhượng suất đặc cách thuộc Chương trình Tăng cường’, người giám hộ đã ký vào mục ủy quyền của em, xin chuyển suất bảo đảm này sang cho em gái em là Lam Vi Vi theo điều khoản cứu trợ đặc biệt.”

Tôi đứng đó, nghe thấy tiếng ù ù trong tai.

Chương trình Tăng cường.

Tháng Tám năm ngoái, tôi tham gia kỳ thi liên trường, vượt qua ba nghìn học sinh toàn tỉnh để giành hạng bảy và đạt được suất này.

Đêm đó, tôi gọi điện cho ông nội, khóc ròng nửa tiếng đồng hồ vì quá vui mừng, vui đến mức chẳng biết phải làm sao.

Ông nội cười bên đầu dây bên kia, bảo rằng Nhiễm Nhiễm luôn là đứa cháu giỏi giang nhất.

Ông nội đã ra đi vào tháng Hai năm nay.

Suất học này chính là tin vui cuối cùng tôi kịp báo với ông trước khi ông đi.

“Đây là chữ ký của bố mẹ tôikhông phải của tôi.” Tôi nghe thấy tiếng chính mình nói.

“Tôi biết.” Giọng thầy giáo trầm xuống: “Đó là lý do tại sao chúng tôi cần kiểm tra lại.”

Bố tôi tiến lên một bước, vỗ vào vai thầy giáo, giọng hạ thấp, vô cùng ôn hòa:

“Thầy ơi, em của con bé bị trầm cảm nặng, bệnh án của bệnh viện ở cả đây. Suất học trên giấy này đối với nó chính là mạng sống, thầy xem tình hình thế này…”