Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng bà hạ rất thấp, dịu dàng đến mức khiến tôi nổi da gà.
“Mẹ biết con tủi thân. Nhưng con nhìn em gái con đi, nó còn khổ hơn con. Con từ nhỏ đã cứng cỏi, con chịu được, nhưng em gái con không chịu nổi đâu.”
Bà ấy thực sự không cảm thấy mình đang làm chuyện sai trái.
Đây mới là điều khiến tôi cảm thấy bất lực nhất.
Bên cạnh xe cứu thương, bố tôi đang giải thích với nhân viên y tế, giọng điệu tâm tình, kể lể về việc em gái tôi khổ thế nào, gia đình chúng tôi khó khăn ra sao, đến đoạn cảm động, giọng ông cũng nghẹn lại.
Cô giáo Lâm ngăn ông lại, nhân viên y tế quay sang giục mẹ tôi, đã có người đang quay phim ở phía bên này.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy một tiếng động.
Là tiếng xe phanh gấp, lốp xe ma sát xuống mặt đường, một tiếng ‘kít’ chói tai vang lên rồi dừng hẳn.
“Dừng tay lại.”
Là viện sĩ Thẩm.
Thẩm Sùng Lễ, viện sĩ Viện Khoa học Trung Quốc, bạn đồng môn thời trẻ của ông nội, cũng là người đứng đầu nhóm nghiên cứu của tôi.
Khi xuống xe, ông không cần dùng gậy, bước những bước dài đi tới. Ông năm nay bảy mươi hai tuổi, mái tóc bạc trắng, lúc này sắc mặt vô cùng giận dữ.
Trợ lý của ông đã kịp ngăn tay mẹ tôi lại.
“Thẩm, giáo sư Thẩm-” Bố tôi nhận ra, lập tức nở nụ cười làm lành, bước lên một bước, “Sao ngài lại tới đây, là Nhiễm Nhiễm nó-“
“Tôi đã xem livestream.” Viện sĩ Thẩm ngồi xổm xuống cạnh tôi, nắm chặt lấy cổ tay tôi, “Nhiễm Nhiễm, ngẩng đầu lên, nhìn ta này.”
Tôi mở mắt ra.
Hốc mắt ông đỏ hoe.
Cả đời này, tôi chỉ mới thấy ông đỏ mắt khi nhìn di ảnh của ông nội.
“Đưa đến bệnh viện.”
Ông ra lệnh cho nhân viên y tế, rồi đứng dậy, chắn tôi ra sau lưng, sau đó lạnh lùng quay sang bố mẹ tôi.
“Viện phí cứ ghi vào tài khoản của tôi, chuyện của các người, đợi nó xuất viện rồi tính.”
Mẹ tôi sống c.h.ế.t không chịu.
Bà gạt tay ra, chắn giữa đường, rồi rút một chiếc kẹp tài liệu nhựa từ trong túi xách ra.
“Giáo sư Thẩm, ngài đến đúng lúc lắm.”
Nước mắt bà rơi xuống thật thuần thục và nhanh chóng.
“Nhiễm Nhiễm nhà chúng tôi theo ngài từ nhỏ, ngài còn thân hơn cả ông nội ruột của nó.”
“Tình hình của Vi Vi nhà chúng tôi chắc ngài cũng biết, con bé ở trạng thái này, đang rất cần một nền tảng và lối thoát ổn định.”
Bà đưa kẹp tài liệu sang.
“Phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia dưới tên ngài chẳng phải có một suất tiến thẳng lên tiến sĩ sao, chỉ định cho Vi Vi đi, Vi Vi sẽ được cứu.”
Thấy viện sĩ Thẩm không nhận.
Mẹ tôi rút sổ hộ khẩu ra, lật đến trang của tôi, ánh mắt đối diện với viện sĩ Thẩm.
“Nếu không đồng ý, hôm nay tôi sẽ đi tới cục dân chính, xin khôi phục quyền giám hộ với Nhiễm Nhiễm.”
“Nó vừa trưởng thành, lại có tiền sử căng thẳng thần kinh, tôi hoàn toàn có tư cách.”
“Sau đó tôi sẽ tới sở giáo dục, xóa bỏ học tịch của nó.”
“Tôi sẽ khiến nó biến mất hoàn toàn khỏi hệ thống này, xem xem hai triệu này của nó có tác dụng gì, xem nhóm nghiên cứu đó còn cần nó không, xem cái bằng sáng chế của ngài còn có tên nó hay không.”
Gió thổi bay mái tóc bà, bà đưa tay vuốt ra sau tai, động tác thanh tao, thần thái bình thản.
Bố tôi đứng sau lưng bà, cúi đầu, không nói một lời, hai tay xoa vào nhau rồi đặt lên cánh tay viện sĩ Thẩm.
“Giáo sư Thẩm, cầu xin ngài, giúp Vi Vi của chúng tôi với. Ngài là người làm chuyện lớn, một suất này đối với ngài không là gì cả, nhưng đối với cái gia đình này, nó là tất cả.”
Tôi nhìn thấy tay viện sĩ Thẩm đang run rẩy.
Ông hít sâu một hơi, chậm rãi đưa tay lên, nhận lấy kẹp tài liệu.
“Thầy Thẩm.”
Tôi chống tay dựa vào nhân viên cứu thương, thử hai lần, lần thứ ba thì đứng vững.
Tôi bước tới trước mặt mẹ, giật lấy cuốn sổ hộ khẩu trong tay bà.
Bà sững sờ, chưa kịp phản ứng lại.
Tôi lật đến trang của mình, dọc theo mép giấy, xé xoẹt một cái sạch sẽ.
“Lam Nhiễm-” Mẹ tôi hét lên, lao bổ tới, “Mày làm gì đấy-“
Tôi lách người tránh bà, nắm chặt nửa tờ giấy đó trong tay, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào bà, nhìn thẳng vào bố.
“Thi đại học tôi không thi nữa.
“Cái nhà này, tôi cũng không quay về nữa.”
“Mày điên rồi à!“
Mẹ tôi thét lên.
Bà trừng mắt nhìn trang hộ khẩu đã bị tôi xé nát trên tay, hai mắt đờ đẫn, cơ thể cứng đờ tại chỗ.
Mặt bố tôi tái mét.
“Nhiễm Nhiễm, con bình tĩnh lại đi.“
Ông bước tới một bước, vươn tay định nắm lấy cánh tay tôi, giọng nói lại khôi phục vẻ ôn hòa, thương lượng như trước.
“Con xé trang hộ khẩu cũng vô ích thôi, hệ thống dân chính đều có bản điện t.ử cả. Con chỉ đang nói lời giận dỗi, bố hiểu mà–“
“Ông hiểu cái gì?“