Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi vo tròn nửa tờ giấy đó nhét vào túi, lùi lại một bước.
“Ông có hiểu tôi ba năm nay chưa từng được ngủ một giấc ngon lành không? Ông có hiểu cái cảm giác vừa nôn ra m.á.u vừa bị hai người banh mắt ra để quét mặt không?“
“Ông hiểu cái rắm ấy.“
Khi câu chữ đó thốt ra, mặt bố tôi cuối cùng cũng sụp đổ.
Không phải sụp đổ vì xót xa, mà là sụp đổ vì sĩ diện đã vỡ tan.
Cả đời này ông chưa từng bị con cái mắng mỏ, nhất là bị cô con gái lớn mà ông luôn miệng khen là “hiểu chuyện nhất” mắng ngay trước mặt bao nhiêu người.
“Lam Nhiễm!“ Giọng ông đột nhiên cao vút, ngón tay run rẩy chỉ vào tôi, “Mày–“
Viện sĩ Thẩm bước tới một bước, chắn ngang giữa tôi và ông ta.
“Cháu gái của lão Lam mà hai người lại dạy dỗ như thế này sao?“
“Tôi nhìn con bé này vào tổ đề tài của tôi từ khi học lớp 10, cô bé mười bảy tuổi đầu mà tối ba mươi Tết vẫn còn cặm cụi trong phòng thí nghiệm để chạy dữ liệu. Tôi khuyên nó về nhà đón năm mới, các người biết nó nói gì không? Nó bảo: Thầy Thẩm ơi, con về nhà cũng chỉ có một mình thôi.“
Mẹ tôi há miệng, không thốt nên lời.
“Khi lão Lam còn sống đã từng nói với tôi một câu, ông ấy bảo điều ông ấy lo lắng nhất trên đời này chính là Nhiễm Nhiễm. Không phải vì con bé không giỏi, mà vì con bé quá biết gánh vác, gánh đến mức chẳng còn ai xót xa cho nó nữa.“
Viện sĩ Thẩm nói xong liền quay sang nhìn tôi.
“Đi thôi, đưa cháu đến bệnh viện.“
Nhân viên cấp cứu khiêng cáng tới, tôi được đưa lên xe cứu thương.
Mẹ tôi đứng chặn trước xe cứu thương không chịu nhúc nhích, nhưng trợ lý của Viện sĩ Thẩm đã lấy điện thoại ra, hướng về phía bà, giọng điệu bình thản.
“Thưa bà, tôi thay mặt Viện sĩ Thẩm Sùng Lễ chính thức thông báo với bà. Tất cả những hành vi vừa rồi của bà, bao gồm cản trở cấp cứu, ép buộc trẻ vị thành niên, sử dụng tư cách người giám hộ để xử lý trái phép tư cách dự thi của người khác, đều đã được ghi hình toàn bộ.“
“Đoạn ghi hình này đã được truyền đồng bộ tới hộp thư tố cáo của Sở Giáo d.ụ.c tỉnh và nền tảng giám sát mạng của Cục Công an.“
“Nếu bây giờ bà không tránh ra, thì người tiếp theo đến tìm bà sẽ không phải là nhân viên cấp cứu đâu.“
Chân mẹ tôi run rẩy.
Bà ta cúi đầu nhìn con số hai triệu trên màn hình điện thoại, rồi lại ngước lên nhìn chiếc camera trên tay trợ lý, môi mấp máy vài cái.
Sau đó, bà ta tránh ra.
Khi xe cứu thương khởi động, tôi nhìn lại lần cuối qua cửa sổ phía sau.
Bố tôi đỡ lấy mẹ tôi, hai người đứng chôn chân tại chỗ, bóng dáng cứ thế nhỏ dần.
Họ không hề đuổi theo.
Không phải vì thương xót tôi, mà vì họ đang tính toán xem làm sao để bỏ túi được hai triệu kia.
Tôi nằm viện bốn ngày.
Viêm dạ dày cấp tính dẫn đến xuất huyết tiêu hóa trên.
Bác sĩ nói nếu đưa đến trễ nửa tiếng nữa thì đã thủng dạ dày và phải lên bàn mổ rồi.
Viện sĩ Thẩm đã chi trả toàn bộ viện phí.
Từ lúc nhập viện đến khi xuất viện, bố mẹ tôi chưa từng ghé thăm một lần.
Nhưng một ngày họ có thể gọi đến ba mươi cuộc điện thoại.
Ngày đầu tiên họ gọi, tôi không nghe.
Ngày thứ hai họ gọi cho thầy Lâm, thầy Lâm cúp máy.
Ngày thứ ba họ gọi đến bệnh viện, quầy y tá nói không có bệnh nhân nào như vậy.
Ngày thứ tư, họ gọi cho Viện sĩ Thẩm.
Viện sĩ Thẩm đã nghe máy.
Tôi nằm trên giường bệnh, nghe giọng ông vọng từ ngoài hành lang vào, chỉ vỏn vẹn vài chữ:
“Nếu còn gọi nữa, tôi sẽ để luật sư đến nói chuyện với các người.“
Ngày xuất viện, Viện sĩ Thẩm đến đón tôi.
Trợ lý Tiểu Trần lái xe đến cổng khoa nội trú, cốp xe để sẵn hành lý của tôi-là do thầy Lâm đã giúp tôi thu dọn từ ký túc xá.
Tôi ngồi trên xe, mở điện thoại lên.
Hàng trăm tin nhắn và cuộc gọi nhỡ xếp dài dằng dặc.
Tin nhắn của mẹ tôi, từ những lời khóc lóc van xin của ngày đầu, đến những lời chỉ trích của ngày thứ hai, rồi đến những lời đe dọa của ngày thứ ba, và biến thành một đoạn văn thật dài vào ngày thứ tư.
“Nhiễm Nhiễm, mẹ đã suy nghĩ rất lâu, mẹ quả thực đã làm sai rồi.
Nhưng con nghĩ xem, mẹ làm tất cả những điều này vì ai? Là vì cái gia đình này thôi.“
“Vi Vi là em gái ruột của con, nếu nó xảy ra chuyện gì, con có thể yên tâm sao? Tim mẹ đau như d.a.o cắt vậy. Con hãy xử lý tốt số tiền kia đi, mẹ cam đoan sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa.“
Câu cuối cùng là:
“Nếu con không về, mẹ sẽ cho Vi Vi dừng thuốc. Mạng sống của con bé nằm trong tay con.“
Tôi tắt điện thoại.
Viện sĩ Thẩm không hỏi tôi muốn đi đâu, ông trực tiếp chở tôi đến văn phòng của ông.
Trên bàn là một tập tài liệu.
Ông ngồi xuống, tháo kính, day day sống mũi đầy mệt mỏi.
“Nhiễm Nhiễm, có một chuyện vốn dĩ ta định đợi sức khỏe cháu tốt hơn mới nói, nhưng giờ không thể đợi được nữa rồi.“