Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tại tòa, ông mặc chiếc áo kẻ sọc của trại tạm giam, tóc bạc đi quá nửa. Khi thấy tôi ngồi ở hàng ghế dự thính, môi ông mấp máy như muốn gọi tên tôi, nhưng tôi quay mặt đi chỗ khác.
Mẹ tôi, Lưu Mỹ Phương, với tư cách là tòng phạm và kẻ xúi giục, chịu án 3 năm tù.
Lúc tuyên án, bà không khóc cũng chẳng làm loạn.
Bà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, môi run rẩy, cuối cùng thốt ra một câu:
“Nhiễm Nhiễm, con thực sự không màng đến Vi Vi nữa sao?”
Đến nước này rồi, trong tay bà chỉ còn con bài cuối cùng đó thôi.
Tôi không nhìn bà.
Luật sư của tôi gấp tập tài liệu lại rồi đứng lên.
“Thưa tòa, về luận điểm ‘cứu con gái út’ mà phía bị cáo nhắc đi nhắc lại, bên tôi xin bổ sung một bằng chứng then chốt.”
Luật sư nộp lên một bản sao kê ngân hàng.
“Qua kiểm tra, số tiền mà bị cáo Lưu Mỹ Phương nói rằng ‘hoàn toàn dùng để chữa bệnh cho con gái út ở nước ngoài’, thực chất đã đi về đâu–“
“Quỹ giáo d.ụ.c 1,2 triệu tệ, trong đó 700 nghìn tệ được chuyển vào tài khoản đầu tư cá nhân của Lưu Mỹ Phương, 300 nghìn tệ dùng mua hàng xa xỉ, chỉ có 200 nghìn tệ là chuyển vào cơ sở y tế.”
“Còn 200 nghìn tệ tiền ứng trước phẫu thuật mà bị cáo rút ra từ bệnh viện, sau khi kiểm chứng đều dùng để trả nợ thẻ tín dụng cá nhân.”
Cả phòng xử án im lặng trong ba giây.
Trong ba giây đó, những người ngồi hàng ghế dự thính nhìn mẹ tôi với ánh mắt như đang nhìn một con quái vật.
Mặt mẹ tôi từ trắng chuyển sang xám ngoét.
Bà ta đã hiểu ra tất cả.
Từ đầu đến cuối, cái cớ ‘cứu Vi Vi’ trong miệng bà ta, chẳng qua chỉ là mật mã rút tiền của riêng bà ta mà thôi.
Tiếng búa tòa vang lên.
Khi cảnh sát tư pháp tiến lên còng tay, bà ta bất ngờ lao về phía tôi, nhưng bị hai cảnh sát giữ chặt lại.
“Lam Nhiễm! Mày chờ đó! Mày sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế đâu! Đến mẹ ruột mà mày cũng tống vào tù, mày đúng là đồ sói mắt trắng!”
Cảnh sát áp giải bà ta đi.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tiếng hét của bà ta cũng bị chặn đứng.
Tôi ngồi trên hàng ghế dự thính, cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Trên lòng bàn tay có một vết sẹo mờ, đó là kết quả của lần tôi bị gãy cổ tay vào mùa hè năm lớp mười.
Năm đó bố đưa tôi đi bệnh viện, dọc đường nhận được điện thoại của mẹ, ông đã rẽ ngang để đi mua một thùng sữa ngoại cho Vi Vi, khiến tôi bị vòng vèo thêm bốn mươi phút.
Khi đến bệnh viện, chỗ xương gãy đã sưng to đến mức không thể chạm vào được nữa.
Bác sĩ bảo: Nếu đến muộn thêm chút nữa, xương lành lại sai vị trí thì không cứu vãn được.
Còn một chuyện nữa.
Là về Vi Vi.
Nhiều người hỏi tôi, có hận em gái mình không.
Tôi không biết trả lời thế nào.
Ngày thứ ba sau khi có kết quả xét xử, Vi Vi đã tìm tôi một lần.
Con bé tự tìm đến, không có ai dẫn đi.
Nó gầy đi rất nhiều, mái tóc cũng bết bát, đứng trước cổng Viện nghiên cứu của Viện sĩ Thẩm, một tay nắm chặt lấy ống tay áo khoác.
Tôi bước ra ngoài.
Chúng tôi đứng cách nhau ba mét, chẳng ai mở lời trước.
Cuối cùng là nó lên tiếng.
“Chị, xin lỗi chị.”
Giọng nó rất nhỏ, nhỏ đến mức gió thổi qua là tan biến.
“Đoạn video trên sân thượng đó là mẹ bảo em quay. Mẹ nói chỉ cần em đứng lên đó quay một đoạn, chị sẽ đưa tiền cho em chữa bệnh.”
“Em không muốn đi, nhưng bà ấy nói nếu em không đi, bà ấy sẽ vứt hết t.h.u.ố.c của em.”
Tôi nhìn nó.
Mắt nó đỏ hoe, nhưng không rơi một giọt nước mắt nào.
Người bị trầm cảm thường không khóc được.
Chuyện này mãi sau tôi mới biết.
“Chị, em không cố ý phá hỏng kỳ thi đại học của chị.” Tay nó vẫn nắm chặt ống tay áo.
“Em biết chị đã ôn thi mười hai năm. Em biết vì cái suất đó chị đã phải chạy ngược chạy xuôi ở phòng thí nghiệm bao nhiêu lần.”
“Nhưng em không dám không nghe lời mẹ.”
“Bà ấy nói nếu em không hợp tác, bà ấy sẽ không bao giờ cho em chữa bệnh nữa.”
Nó cúi đầu, từ đầu đến cuối không hề mở lời yêu cầu tôi tha thứ.
Nó chỉ đến để nói rõ chuyện này với tôi, rồi quay người bỏ đi.
Đi được hai bước nó dừng lại, không hề ngoái đầu.
“Chị, chuyện cái suất đó, em thực sự không biết. Em cứ tưởng mình chỉ quay một đoạn video thôi.”
Nó đi rồi.
Tôi đứng ở cổng nhìn bóng lưng nó khuất dần nơi cuối ngõ, nhớ lại lúc nhỏ chúng tôi cùng nằm chung giường, em sốt cao còn tôi nửa đêm phải thức dậy dán miếng dán hạ sốt cho nó.
Lúc đó mẹ tôi đang đ.á.n.h bài ở phòng khách.
Bố tôi thì đang buôn chuyện điện thoại trong phòng làm việc.
Vi Vi sốt tận ba mươi chín độ năm, chỉ có đứa chị mới mười tuổi đầu như tôi là ở bên cạnh.
Từ đó trở đi, tôi đã biết rõ.
Trong ngôi nhà này, không có người lớn nào cả.
Chỉ có một người là tôi bị ép phải lớn, và một người là nó bị ép phải mang bệnh.
Nửa năm sau.
Bộ Giáo d.ụ.c đã phê chuẩn đặc cách cho tôi được thi lại.
Đó là do Viện sĩ Thẩm đã đích thân cùng mười hai vị giáo sư khác đồng loạt ký tên gửi kiến nghị, với lý do: “Vì hành vi phạm tội của người giám hộ dẫn đến việc thí sinh không tự nguyện vắng thi, nên cần được khôi phục tư cách dự thi”.
Đây là lần thứ ba kể từ khi lập nước, điều khoản này mới được kích hoạt.
Tôi lại một lần nữa bước vào phòng thi.
Ảnh trên giấy báo dự thi vẫn là tấm hình chụp từ nửa năm trước, trong ảnh tôi để tóc đuôi ngựa, ánh mắt rất sáng.
Ngày thi hôm đó, Viện sĩ Thẩm không đến tiễn tôi.
Ông bảo Tiểu Trần lái xe đưa tôi đến cổng trường, khi cửa kính hạ xuống, ông đưa cho tôi một phong thư bằng giấy da bò.
“Ông nội cháu dặn tôi đưa lại cho cháu, ông ấy bảo chờ đến ngày cháu thi đại học thì mới được đưa.”
Tôi mở phong thư ra.
Bên trong là một tờ giấy viết thư, chữ trên đó là nét chữ của ông nội.
Cả đời này nét chữ của ông vẫn luôn như vậy, chẳng đẹp đẽ gì, nhưng mỗi nét bút đều chứa đựng sự cố gắng.
“Nhiễm Nhiễm, cả đời ông không có gì nổi bật, chỉ nuôi được một mầm cây tốt. Cháu hãy cứ tiến về phía trước, đừng ngoảnh lại. Đường đời phía sau không có ánh sáng đâu.”
Phía dưới đề ngày vào mùa thu năm ngoái.
Lúc ông viết lá thư này, ông đã phải ngồi xe lăn rồi.
Tiếng chuông báo hiệu giờ thi vang lên.
Tôi gấp lá thư lại, cất vào túi rồi bước vào trong.
…
Hai mươi tám ngày sau khi kết thúc kỳ thi, kết quả được công bố.
Hạng ba toàn tỉnh.
Sau khi tư cách thuộc kế hoạch bồi dưỡng nhân tài được khôi phục, tôi đã nhận được giấy báo trúng tuyển chính thức.
Viện sĩ Thẩm đã rửa một tấm ảnh chụp giấy báo trúng tuyển đó, đặt lên ngăn cao nhất trên giá sách của ông.
Bên cạnh là bức ảnh ông nội thời còn trẻ.
Trong ảnh, ông nội mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới gốc cây hòe già mỉm cười.
Ngày làm xong thủ tục nhập học, tôi đã ghé thăm Vi Vi.
Em ấy đang ở trong một trung tâm điều dưỡng được tài trợ bởi quỹ từ thiện, tình trạng đã tốt hơn nửa năm trước một chút, đã có thể tự ăn uống.
Tôi mang cho em một thùng sữa.
Không phải hàng nhập khẩu gì cả, chỉ là sữa tươi bình thường, loại có giá sáu tệ một hộp trong siêu thị.
Em ấy nhìn thùng sữa, đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười rất nhẹ, khóe miệng chỉ khẽ động một chút.
Nhưng đó là lần đầu tiên tôi thấy em ấy cười trong suốt nửa năm qua.
“Chị, chị đỗ rồi ạ?”
“Ừ.”
“Tốt quá rồi.”
Em ấy cúi đầu, ôm chặt thùng sữa vào lòng, không nói thêm gì nữa.
Mẹ tôi đang thụ án trong nhà tù nữ, nghe nói bà ấy đã nhờ người thăm dò kết quả thi của tôi.
Khi nghe tin tôi đứng hạng ba toàn tỉnh, trong giờ giải lao, bà ngồi dưới chân tường, không nói một lời, cứ thế ngẩn người suốt cả ngày.
Bố tôi đã viết bảy lá thư gửi đến viện nghiên cứu của Viện sĩ Thẩm, nhưng lá nào cũng bị trả về nguyên vẹn.
Trên phong bì lá thư cuối cùng, trợ lý Tiểu Trần của Viện sĩ Thẩm đã thay mặt viết ba chữ:
“Đừng làm phiền.”
Tôi chưa từng xem những bức thư đó, và cũng không có ý định xem.
Ngày làm thủ tục nhập học, tôi một mình kéo vali bước vào cổng trường.
Nắng tháng chín rất gay gắt, chiếu vào mặt nóng rát.
Tôi đứng trước cổng trường, ngoảnh đầu nhìn lại con đường mình đã đi qua.
Con đường rất dài, dài đến mức không thấy được điểm khởi đầu.
Nhưng những nẻo đường đã qua, những vấp ngã từng trải, những giọt m.á.u từng rơi, tất cả đã thấm sâu vào xương tủy của tôi.
Bởi vì trên đời này, không ai có thể lớn lên thay bạn, cũng chẳng ai có thể giúp bạn lật ngược tình thế.
Con đường của tôi, từ trước đến nay, chỉ có chính tôi tự bước đi.
Hết.