CHƯƠNG 1
Lên năm tuổi, tôi quyết định bỏ nhà ra đi.
Vì mẹ kế bảo: “Mẹ mày chết rồi, cái nhà này không chào đón mày.”
Cô chị gái thiên kim ném đồ chơi của tôi vào thùng rác: “Đồ con hoang không có tư cách ở đây.”
Còn bố tôi ư? Ông ấy bận họp ở công ty, điện thoại chẳng bao giờ gọi được.
Tôi đeo chiếc ba lô nhỏ, mang theo hai mươi tám nghìn đồng tiền lẻ chắt bóp suốt ba tháng trời, bước ra khỏi cánh cửa đó.
Trước khi đi, tôi bật livestream trên điện thoại — mẹ từng dạy tôi rằng, hễ gặp nguy hiểm thì cứ phát trực tiếp, sẽ có người tới giúp.
Tôi nhìn vào ống kính, cất giọng non nớt: “Cô chú ơi, cháu tên là Quách Tiểu Manh, năm nay cháu lên năm. Mẹ cháu mất rồi, bố cũng không cần cháu nữa. Bây giờ cháu phải đi lang thang, cô chú trò chuyện với cháu một lát được không ạ?”
Lượt xem trong phòng livestream từ số không tròn trĩnh nhích lên mười người, rồi một trăm người, và vọt thẳng lên mười vạn người.
Khung bình luận bùng nổ.
“Con nhà ai đây?! Bố mẹ nó là cầm thú à?!”
“Báo cảnh sát! Báo cảnh sát mau!”
“Khoan đã, căn biệt thự phía sau con bé… có phải thuộc khu Lâm Giang Số 1 không?”
“Đệch, đó chẳng phải là khu bất động sản cao cấp của tập đoàn họ Quách sao? Đứa bé này họ Quách?!”
Đêm đó, cả cõi mạng sục sôi tìm kiếm một bé gái năm tuổi tên Quách Tiểu Manh.
Còn bố tôi, ngay tại buổi họp báo, bị cánh phóng viên bao vây kín mít.
“Quách tổng, xin hỏi chuyện con gái ngài bỏ nhà ra đi có thật không?”
“Quách tổng, đoạn video mẹ kế bạo hành trẻ em đã bị phanh phui, ngài nghĩ sao về việc này?”
“Quách tổng, con gái ngài nói ngài không cần con bé nữa, ngài có phản hồi gì không?”
Đó là lần đầu tiên tôi thấy mặt bố trắng bệch đến thế.
Trắng bệch như một tờ giấy.
1
Tôi tên là Quách Tiểu Manh, năm nay lên năm.
Mẹ bảo, tên tôi là do mẹ đặt. “Tiểu Manh” nghĩa là mầm non bé nhỏ, mang theo hy vọng tôi sẽ kiên cường như ngọn cỏ dại, dẫu ở đâu cũng có thể vươn lên.
Nhưng mẹ mất rồi.
Ba tháng trước, một chiếc xe tải lớn đã cướp mẹ đi.
Sau ngày hôm đó, từ cô con gái bé bỏng của mẹ, tôi biến thành “đồ con hoang” của nhà họ Quách.
Nhà họ Quách rộng lắm, có vườn hoa, có hồ bơi, có rất nhiều phòng. Căn phòng tôi ở là phòng nhỏ nhất, nằm tít cuối hành lang. Ngoài cửa sổ chỉ thấy một bức tường, ban ngày cũng phải bật đèn.
Mẹ kế bảo đây là “phòng dành cho khách”.
Nhưng tôi đã ở đây được ba tháng rồi.
Cô chị gái thiên kim tên là Quách Vũ Nhu, lớn hơn tôi ba tuổi, năm nay lên tám. Chị ta ở căn phòng ngay đối diện phòng tôi, cửa sổ hướng ra vườn hoa, ánh nắng ngập tràn đến mức có thể làm sạm cả da.
Ngày nào chị ta cũng nói với tôi một câu: “Đây là nhà tao, mày chỉ là đồ con hoang, dựa vào đâu mà đòi ở đây?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Bởi vì chị ta nói đúng, đây không phải là nhà tôi.
Nhà của tôi trước kia nhỏ lắm, chỉ vỏn vẹn bốn mươi mét vuông. Nhưng mẹ luôn dọn cho tôi chiếc giường nhỏ thật êm ái, lén giấu một viên kẹo dưới gối, rồi hôn lên trán tôi và thủ thỉ: “Ngủ ngon nhé, bảo bối”.
Bây giờ chiếc giường nhỏ ấy đã bị đem bán, được một trăm bốn mươi nghìn.
Mẹ kế bảo, giữ lại chỉ tổ xúi quẩy.
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Sinh nhật tròn năm tuổi.
Buổi sáng thức dậy, tôi đứng trước gương tự buộc tóc. Mẹ từng dạy tôi cột hai chỏm tóc nhỏ hai bên, trông sẽ vô cùng đáng yêu.
Tôi buộc không được khéo lắm, bên cao bên thấp, nhưng chẳng sao cả, dù sao tôi cũng không tự nhìn thấy.
Buộc tóc xong, tôi đeo chiếc ba lô nhỏ của mình lên.
Ba lô do mẹ mua cho tôi, màu hồng, trên đó có in hình một chú thỏ trắng. Bên trong là hai mươi tám nghìn tiền lẻ tôi chắt bóp suốt ba tháng qua, một bức ảnh của mẹ, và một viên kẹo — đó là viên kẹo cuối cùng mẹ để lại, tôi vẫn luôn không nỡ ăn.
Tôi mở cửa đi xuống lầu.
Vừa tới đầu cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng mẹ kế đang nói chuyện điện thoại.
“Đúng rồi, bữa tiệc tối nay tôi đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi, Vũ Nhu sẽ mặc chiếc váy công chúa của Chanel… Con hoang đó hả? Kệ nó đi, cứ nhốt trong phòng, đừng để nó thò mặt ra làm trò cười cho thiên hạ.”
Tôi nán lại trên bậc thang, đợi bà ta cúp máy rồi mới bước xuống.
Mẹ kế liếc thấy tôi, đôi mày nhíu chặt: “Đi đâu đấy?”
“Cháu ra ngoài chơi.” Tôi đáp.
“Chơi bời cái gì? Hôm nay nhà có việc, mày đừng có chạy lung tung.” Bà ta xua tay, y như đang đuổi ruồi. “Về phòng ở yên đấy cho tao.”
Tôi không nhúc nhích.
“Dì ơi.” Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt bà ta: “Hôm nay là sinh nhật cháu.”
Mẹ kế khựng lại một chút, rồi bật cười.
Nụ cười này tôi đã thấy rất nhiều lần, mỗi khi bà ta mỉm cười với tôi trước mặt người ngoài đều mang vẻ mặt y hệt thế này.
Nhưng bây giờ chẳng có người ngoài nào ở đây, nụ cười ấy trông đã không còn hiền từ nữa.
“Sinh nhật?” Bà ta đánh giá tôi từ đầu đến chân. “Mày thì làm gì có sinh nhật? Mẹ mày chết rục xương rồi, ai thèm tổ chức sinh nhật cho mày?”
Tôi đáp: “Cháu sẽ tự tổ chức cho mình.”
Mẹ kế lại cười, lần này tiếng cười nghe càng chói tai hơn.
“Được thôi, mày tự đi mà tổ chức.” Bà ta phẩy tay. “Ra ngoài, ra ngoài mau, đừng có lảng vảng ở đây cho chướng mắt.”
Tôi quay người hướng về phía cửa chính.
Mới đi được nửa đường, chợt nghe có tiếng gọi từ trên lầu vọng xuống:
“Này, con hoang kia!”
Tôi ngẩng lên, nhìn thấy Quách Vũ Nhu đang đứng trên cầu thang, trên người vẫn mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bù.
“Mày đang cầm cái gì trên tay thế?”
Tôi ôm khư khư chiếc ba lô: “Ba lô của tôi.”
“Đưa đây tao xem.”
Tôi đứng im.
Chị ta hùng hổ lao từ trên lầu xuống, túm lấy quai ba lô của tôi ra sức giật. Sức tôi không bằng chị ta nên bị cướp mất.
Chị ta kéo khóa, dốc ngược mọi thứ bên trong ra ngoài.
Hai mươi tám nghìn tiền lẻ nhăn nhúm rơi lả tả khắp sàn. Bức ảnh của mẹ rơi phịch xuống đất. Còn cả viên kẹo kia nữa, nó lăn lông lốc vào tận gầm sofa.
“Chỉ có thế này thôi á?” Quách Vũ Nhu bĩu môi. “Đồ nghèo kiết xác.”
Chị ta nhặt bức ảnh lên, liếc mắt nhìn: “Ai đây? Mẹ mày hả? Xấu gớm.”
Tôi nghiến răng: “Trả lại cho tôi.”
Chị ta mặc kệ, giơ bức ảnh lên thật cao: “Giỏi thì tới mà giật lấy, giật được tao trả.”
Tôi cố nhảy lên với nhưng không tới. Nhảy thêm lần nữa, vẫn chẳng thể với được.
Chị ta tám tuổi, cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
“Không với tới chứ gì? Ha ha!” Chị ta vừa cười lớn vừa chạy tuột ra ngoài. “Đuổi theo tao này!”
Tôi cắm cổ đuổi theo, từ trong nhà ra đến vườn hoa, rồi ra tận mép hồ bơi.
Chị ta đứng sát mép hồ, tay giơ bức ảnh của mẹ lên đung đưa trước mặt tôi: “Gọi một tiếng ‘chị’ đi, gọi ‘chị’ tao trả cho.”
Tôi nhất quyết không gọi.
“Không gọi chứ gì?” Bàn tay chị ta buông lỏng.
Bức ảnh chao lượn trên không, rơi xuống mặt nước rồi từ từ chìm nghỉm.
Tôi sững sờ.
Đó là bức ảnh duy nhất của mẹ. Mẹ không thích chụp hình, chỉ có đúng tấm này là chụp cùng tôi ở công viên vào dịp sinh nhật ba tuổi.
Trong ảnh, mẹ cười rất rạng rỡ, một tay vòng qua ôm lấy tôi, tay kia tạo dáng chữ V trước ống kính.
Bây giờ nó đã chìm dưới đáy hồ bơi, hình bóng ngày càng nhòe đi.
“Đền mẹ lại cho tôi!”
Tôi gào lên, lao tới đẩy mạnh chị ta.
Quách Vũ Nhu đứng không vững, ngã phịch mông xuống đất. Chị ta ngẩn người mất một giây, rồi há miệng khóc rống lên.