CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“. .. Hiện tại chúng tôi đang có mặt trước cổng đồn cảnh sát, bé gái năm tuổi Quách Tiểu Manh đang được phía cảnh sát bảo vệ bên trong. Theo thông tin chúng tôi nắm được, chiều nay cô bé đã một mình bỏ nhà đi, thông qua nền tảng livestream để cầu cứu, dấy lên sự quan tâm của toàn cõi mạng. Còn cha của cô bé, Chủ tịch tập đoàn họ Quách – ông Quách Soái, tính đến thời điểm hiện tại vẫn chưa đưa ra bất kỳ phản hồi nào về sự việc này. .. “
Trên TV ư?
Tôi ngẩng đầu lên nhìn. Cuối hành lang có một chiếc TV treo trên tường, người bên trong đang nói chuyện.
Khuôn mặt của cô ấy, y hệt như khuôn mặt của cô phóng viên đang đứng bên ngoài.
Tôi đang mải nhìn thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai.
Là cô cảnh sát đã dẫn tôi vào.
“Dậy rồi à? ” Cô ngồi xổm xuống. “Cháu có đói không? “
Tôi lắc đầu.
“Những người bên ngoài kia, đang tìm cháu phải không ạ? “
Cô ấy chần chừ một chút rồi gật đầu.
“Tiểu Manh đừng sợ, họ chỉ muốn hỏi vài câu thôi, không ai làm hại cháu đâu. “
Tôi lại hỏi: “Bố cháu đến chưa ạ? “
Biểu cảm của cô khựng lại.
“Ông ấy. .. vẫn chưa. “
Tôi không nói gì thêm.
Bố chẳng bao giờ bắt máy thì làm sao mà tới được chứ?
Mẹ từng nói bố rất bận, bận đến mức chẳng có thời gian nghe điện thoại.
Nhưng mẹ cũng dặn dù bận đến mấy, cũng phải nhớ về nhà ăn cơm.
Bố có nhớ không?
Không hề nhớ.
Cô cảnh sát dắt tay đưa tôi sang một căn phòng khác.
Bên trong có một chiếc bàn, trên bàn bày sẵn một mâm cơm nóng hổi, có thịt, có rau, còn có cả canh.
Tôi ăn được hai miếng thì bỗng sực nhớ ra một chuyện.
“Cô ơi, livestream của cháu vẫn đang mở ạ? “
Cô sửng sốt đôi chút, rút điện thoại trong túi ra xem.
“Tắt rồi cháu, điện thoại hết pin mất rồi. “
“Dạ. “
Cô liếc nhìn tôi một cái rồi đưa màn hình điện thoại ra trước mặt tôi.
“Tiểu Manh, cháu có biết là mình nổi tiếng rồi không? “
Trên màn hình chi chít toàn chữ là chữ. Tôi đọc không hiểu lắm nhưng vẫn bập bõm nhận ra được vài dòng.
“Xót xa cho Tiểu Manh quá”
“Quách Soái mau lăn ra đây ăn chửi”
“Báo cảnh sát gông cổ bà mẹ kế lại”
“Đứa trẻ đáng thương quá”
“Donate cho Tiểu Manh đi mọi người”
Và còn rất nhiều, rất nhiều dòng chữ dày đặc khác, nơi nào cũng ngập tràn tên tôi.
Tôi chỉ vào màn hình hỏi: “Đây là đâu vậy ạ? “
Cô đáp: “Đây là Weibo. Mọi người đều đang quan tâm và muốn giúp đỡ cháu đấy. “
Tôi nghiêng đầu nhìn một lúc.
“Tại sao họ lại muốn giúp cháu? “
Cô cảnh sát im lặng một chốc.
“Bởi vì. .. mọi người đều thấy thương cháu. “
Tôi cụp mắt: “Cháu không cần ai thương, cháu có hai mươi tám nghìn rồi. “
Hốc mắt cô lại đỏ hoe.
Cô đưa tay xoa đầu tôi, không nói gì thêm.
Ăn cơm xong, tôi lại được đưa về căn phòng nhỏ lúc nãy.
Bầu trời bên ngoài đã tối mịt, ánh đèn ngoài cửa sổ hắt vào sáng rực.
Tôi nằm trên giường, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.
Điện thoại bị mang đi sạc rồi, không có điện thoại, tôi chẳng biết lúc này đang có bao nhiêu người tìm mình nữa.
Nhưng tôi biết có người đang giúp tôi.
Anh shipper áo vàng, cô thu ngân mập mạp, cô cảnh sát này, và cả những người trong khung bình luận kia nữa.
Họ chẳng hề quen biết tôi nhưng đều sẵn lòng giúp đỡ tôi.
Mẹ từng nói, trên đời này có rất nhiều người tốt.
Mẹ nói đúng thật.
Chẳng biết qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên lại ồn ào.
Lần này còn ồn ào hơn cả lúc nãy.
Tôi lồm cồm bò dậy, loáng thoáng nghe tiếng ai đó đang hét:
“Ông ta đến rồi! “
“Quách Soái đến rồi! “
“Mau lên! Đừng để ông ta chuồn mất! “
Quách Soái?
Bố ư?
Tôi nhảy tót xuống giường, chạy ra cửa, hé mở một khe hở nhỏ.
Dưới hành lang, một đám đông đang ùa vào.
Đi ngay phía trước là một người đàn ông mặc đồ vest, vóc dáng rất cao, mái tóc hơi rối, chiếc cà vạt xệch hẳn sang một bên.
Ông ấy bước rất nhanh, sắc mặt trắng bệch, trắng như một tờ giấy.
Đằng sau là vô số người lăm lăm máy quay, giơ micro cắm đầu chạy đuổi theo.
“Quách tổng! Chuyện con gái ngài bỏ nhà đi, ngài đã biết chưa? “
“Quách tổng! Tin đồn vợ ngài bạo hành con chồng là sự thật sao? “
“Quách tổng! Tại sao ngài không nghe điện thoại? “
Người đàn ông đó chẳng thèm đếm xỉa đến họ, cứ thế xăm xăm bước tới.
Đi được nửa chừng, ông ấy chợt khựng lại.
Bởi vì phía đầu hành lang có một cô cảnh sát đang đứng cản đường.
“Anh Quách, anh không thể vào trong, đứa trẻ đã ngủ rồi. “
Người đàn ông dừng bước, hít sâu một hơi.
“Tôi là bố con bé. “
Cô cảnh sát nhìn thẳng vào ông ấy, kiên quyết không nhường bước.
“Tôi biết. Nhưng bây giờ đã muộn, đứa trẻ cần được nghỉ ngơi. Anh có chuyện gì thì ngày mai hẵng quay lại. “
Người đàn ông sững người.
Có vẻ như trước nay chưa từng có ai dám cản đường ông ấy như vậy.
Đám đông phía sau lại thừa cơ ùa lên, dí sát micro vào mặt ông ấy.
“Quách tổng! Ngài hãy lên tiếng đi! “
“Quách tổng! Con gái ngài nói ngài không cần con bé nữa, điều này là thật sao? “
“Quách tổng! Vợ của ngài. .. “
“Đủ rồi! “
Người đàn ông đột nhiên gầm lên một tiếng.
Tất cả mọi người đều ngớ người ra.
Ông ấy quay phắt lại, hốc mắt vằn đỏ, nhìn chằm chằm vào những ống kính máy quay kia.
“Con gái tôi đâu? Bây giờ tôi phải gặp con bé. “
Cô cảnh sát vẫn đứng trơ như phỗng.
“Anh Quách, xin anh hãy bình tĩnh. Cảm xúc của đứa trẻ hiện giờ không được ổn định, anh xông vào như vậy sẽ làm con bé sợ. “
Người đàn ông mấp máy môi, không thốt nên lời.
Ông ấy đứng đó, dáng người rất cao, rất gầy. Chiếc cà vạt xộc xệch, đầu tóc rối bù, hốc mắt đỏ hoe vằn vện.
Tôi chưa từng thấy một người bố nào như vậy.
Trước đây, bố luôn khoác lên mình những bộ âu phục phẳng phiu, tóc vuốt keo chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt lúc nào cũng lạnh tanh không chút biểu cảm, y hệt những vị tổng tài quyền lực trên TV.
Nhưng bộ dạng hiện tại của bố. ..
Trông giống hệt như cái đêm mẹ mất, sau khi trùm chăn khóc cạn nước mắt, tôi lén soi gương và nhìn thấy bộ dạng tơi tả của chính mình.
Tôi thấy bố luống cuống móc điện thoại trong túi ra, quẹt quẹt vài cái rồi giơ lên cao.
Trên màn hình là hình ảnh của tôi.
Khuôn mặt tôi cùng hai chỏm tóc vểnh lên, bên cao bên thấp.
“Đây là con gái tôi. ” Giọng bố run run. “Con bé mới năm tuổi. Một mình nó, cõng theo ba lô, ngồi bên vệ đường, nói vào ống kính rằng bố không cần nó nữa. “
Bố nghẹn ngào, yết hầu trượt lên trượt xuống khó nhọc.
“Tôi không hề vứt bỏ con bé. “
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Đám phóng viên kia vẫn chĩa máy quay về phía bố nhưng người sau lại im bặt hơn người trước.
“Hôm nay tôi họp, tôi đã họp ròng rã suốt một ngày trời. Điện thoại bị tôi chỉnh sang chế độ im lặng, có hơn ba trăm cuộc gọi nhỡ, tôi không hề nhìn thấy bất kỳ cuộc gọi nào. “
Giọng bố ngày một khản đặc.
“Đợi đến lúc tôi nhìn thấy, thì con gái tôi đã bị treo trên hot search suốt cả một buổi chiều rồi. “
Bố ngoảnh sang nhìn cô cảnh sát.
“Cho tôi gặp con bé đi. Tôi xin cô. “
Cô cảnh sát im lặng vài giây rồi lách mình bước sang một bên.
Người đàn ông ấy lập tức rảo bước đi về phía căn phòng.
Tôi luống cuống đóng sập cửa lại, phóng tót lên giường, nằm ngay ngắn rồi nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.
Cửa phòng mở ra.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên, tiến lại ngày một gần.
Sau đó, dừng lại ngay sát mép giường.
Dù nhắm mắt, tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn của ông ấy đang dán chặt lên người mình.
Rất lâu, rất lâu.
Rồi sau đó, có một thứ gì đó khẽ rơi xuống trán tôi.