CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Mẹ kế từ trong nhà xồng xộc chạy ra.
“Sao thế, có chuyện gì vậy? !”
Quách Vũ Nhu chỉ thẳng mặt tôi la lối: “Nó đẩy con! Nó muốn dìm chết con! “
Sắc mặt mẹ kế thoắt cái sầm lại.
Bà ta hùng hổ lao tới, túm lấy cổ áo phía sau lưng xách bổng tôi lên y như xách một con mèo con.
“Mày làm cái gì hả? ! Dám đánh con gái tao? !”
Bị bà ta xách bổng, chân quờ quạng trên không, tôi thở không ra hơi.
“Mẹ. .. ảnh của mẹ cháu. .. chị ta ném xuống đó rồi. .. “
“Ảnh ọt cái gì! ” Mẹ kế ném mạnh tôi xuống đất. “Mày nghe cho rõ đây, mẹ mày chết rồi, cái nhà này không chào đón mày! Muốn ở thì ngoan ngoãn mà ở, không muốn thì cút! “
Tôi bò toài trên đất, đầu gối đập vào đá đau điếng đến mức nước mắt chực trào.
Nhưng tôi không khóc.
Mẹ từng dặn, khóc lóc chẳng ích gì, phải kiên cường lên.
Tôi lồm cồm bò dậy, phủi bụi bẩn trên người, bước đến mép hồ bơi nhìn bức ảnh đang chìm sâu dưới đáy.
Nước sâu quá, tôi không sao với tới.
Quách Vũ Nhu vẫn đang khóc ỉ ôi, mẹ kế ôm khư khư lấy chị ta, vừa dỗ dành vừa buông lời chửi rủa tôi.
Tôi đứng sững một lúc rồi xoay người đi vào nhà, nhặt từng đồng xu rơi vương vãi trên sàn, sau đó đeo chiếc ba lô trống rỗng lên lưng.
Rồi tôi bước ra khỏi cánh cửa kia.
Chẳng một ai ngăn cản.
Lúc đi tới cổng lớn, tôi quay đầu nhìn lại.
Mẹ kế vẫn đang dỗ dành Quách Vũ Nhu, mảy may chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi.
Cánh cổng rất bề thế, là loại cổng sắt rèn sơn đen uốn lượn những hoa văn mạ vàng.
Tôi đẩy cổng, bước ra ngoài.
Bên ngoài là một con đường dài hun hút, hai bên ngợp những căn biệt thự, căn sau lại nguy nga hơn căn trước.
Tôi chẳng biết đi đâu về đâu.
Nhưng mẹ từng nói, cứ bước về phía trước, kiểu gì cũng sẽ có đường.
2
Đi bộ chừng mười phút thì tôi mệt lử.
Ven đường có một bồn hoa nhỏ, tôi bèn ngồi bệt xuống, ôm khư khư ba lô thẩn thơ.
Mặt trời rọi xuống khiến tôi thấy hơi nóng, bên cạnh có một chú mèo con đang phơi nắng, đôi mắt lim dim trông có vẻ sảng khoái lắm.
Tôi chợt nhớ tới lời mẹ dặn trước kia.
“Tiểu Manh, rủi như có ngày con đi lạc, hoặc gặp phải người xấu thì cứ mở cái này lên nhé. “
Mẹ chỉ vào một biểu tượng trên điện thoại.
“Cái này gọi là livestream, con ấn vào đó sẽ có người nhìn thấy con. Con phải nói cho người ta biết con là ai, đang ở đâu, gặp phải khó khăn gì. Mọi người sẽ giúp con. “
Mẹ đã dặn dò tôi như vậy đấy.
Tôi lấy chiếc điện thoại nhỏ xíu của mình ra — đây là đồ mẹ để lại, trông cũ mèm, màn hình còn có một vết nứt nhưng vẫn dùng được.
Tôi mở biểu tượng đó lên.
Trên màn hình hiện ra khuôn mặt tôi cùng hai chỏm tóc buộc vểnh lên, bên cao bên thấp.
Tôi nhìn thẳng vào ống kính, dõng dạc nói:
“Cô chú ơi, cháu tên là Quách Tiểu Manh, năm nay cháu lên năm. Mẹ cháu mất rồi, bố cũng không cần cháu nữa. Bây giờ cháu đang đi lang thang, cô chú trò chuyện với cháu một lát được không ạ? “
Trong phòng livestream, con số nhảy từ 0 lên 1.
Có người vào xem rồi.
Một dòng bình luận lướt qua:
“? ?? “
Lại có thêm người vào.
“Con cái nhà ai đây? Sao lại thui thủi một mình bên vệ đường thế này? “
Lại một người nữa vào.
“Cô bé ơi, người lớn nhà cháu đâu? “
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng bình luận ấy, ngoan ngoãn trả lời từng câu.
“Cháu không có người lớn đi cùng, mẹ cháu mất rồi, bố cháu. .. bố không cần cháu nữa. “
“Bây giờ cháu đang ở. .. cháu cũng không biết đây là đâu, chỉ thấy có rất nhiều ngôi nhà to. “
“Cháu đang đeo ba lô, trong đó có hai mươi tám nghìn, cháu chuẩn bị đi lang thang ạ. “
Bình luận trôi lên ngày một nhiều.
“Trời má, đứa nhỏ này đáng thương quá! “
“Báo cảnh sát đi! Có ai báo cảnh sát chưa? !”
“Khoan đã, căn biệt thự phía sau con bé. .. có phải thuộc khu Lâm Giang Số 1 không? “
“Lâm Giang Số 1? Chẳng phải đó là dự án của tập đoàn họ Quách sao? “
“Họ Quách? Là tập đoàn của ông Quách Soái đó hả? “
“Đứa bé này mang họ gì cơ? Vừa nãy nó bảo tên gì nhỉ? Quách Tiểu Manh? Họ Quách? !”
Tôi cúi đầu nhìn khung chat, có rất nhiều chữ không đọc được.
Nhưng tôi biết họ đang hỏi mình.
“Tập đoàn họ Quách là công ty của bố cháu. ” Tôi đáp. “Bố cháu tên là Quách Soái. “
Khung bình luận lập tức bùng nổ.
“? ?? ?? “
“Quách Soái? ! Vị trùm bất động sản Quách Soái á? !”
“Từ từ khoan đã, Quách Soái chỉ có một cô con gái thôi mà? Cái cô bé từng lên tạp chí ấy, tên là Quách Vũ Nhu thì phải? “
“Đó là con gái riêng của vợ hai ông ta! Còn bé này là con ruột à? “
“Sai rồi, vợ trước của Quách Soái qua đời rồi mà? Tôi nhớ trên tin tức từng đưa tin. .. “
“Những lời đứa trẻ này nói là thật hay giả vậy? “
Tôi hơi ngơ ngác.
Bình luận trôi nhanh quá, tôi nhìn không xuể.
Nhưng tôi chợt bắt được một dòng:
“Bé con, số điện thoại của bố cháu là bao nhiêu? Để cô gọi giúp cháu nhé. “
Tôi ngẫm nghĩ một chốc, đọc ra một dãy số.
Đây là dãy số tôi đã học thuộc lòng, mẹ dặn dò rằng nếu lỡ có chuyện gì thì cứ gọi vào số này.
Thế nhưng lần nào tôi gọi đi, tổng đài cũng báo “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận”.
Chưa bao giờ tôi gọi được cả.
Trong phần bình luận có người nói: “Tôi gọi rồi! Đổ chuông rồi! Không có ai bắt máy! “
Lại có người hô hào: “Gọi tiếp đi! Gọi liên tục vào! “
Tôi nhìn điện thoại, con số hiển thị trên màn hình không ngừng nhảy nhót.
17 người.
35 người.
82 người.
196 người.
Ngày càng đông.
Có một chú bình luận: “Cô bé, cháu ngồi yên đấy đừng đi đâu nhé, chú báo cảnh sát giúp cháu rồi, các chú cảnh sát sẽ tới ngay. “
Tôi ngoan ngoãn đáp: “Dạ vâng, cháu cảm ơn chú. “
Lại có một cô hỏi: “Tiểu Manh, cháu có đói không? Có khát nước không? “
Tôi đưa tay xoa xoa cái bụng xẹp lép.
“Cháu đói ạ. “
Từ sáng tới giờ, tôi vẫn chưa có miếng nào bỏ bụng.
“Đằng kia có một cửa hàng tiện lợi kìa! Bé con có nhìn thấy không? Chỗ cái biển hiệu màu xanh biển ấy! “
Tôi đứng dậy, đảo mắt nhìn về hướng đó.
Quả nhiên có một cửa hàng tiện lợi thật, tấm biển hiệu màu xanh chói lóa dưới ánh mặt trời.
“Cháu thấy rồi ạ. “
“Vào đó đi! Cô gọi đồ ăn giao tới cho cháu! Cháu đợi nhé! “
Tôi không biết “đồ ăn giao tới” là cái gì, nhưng vẫn nghe lời cô ấy, lê bước tới cửa hàng tiện lợi.
Vừa bước tới cửa, một cô thu ngân dáng người mập mạp đứng sau quầy nhìn thấy tôi liền khựng lại.
“Bé con, cháu đi có một mình thôi à? “
Tôi gật đầu.
“Người lớn nhà cháu đâu? “
Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: “Cháu không có người lớn ạ. “
Sắc mặt cô thu ngân thay đổi đôi chút, nhưng cô không nói gì.
Tôi ngồi bệt xuống chiếc ghế đẩu nhỏ trước cửa, ngoan ngoãn chờ “đồ ăn” mà người cô trên mạng vừa nhắc tới.
Điện thoại vẫn đang livestream.
Bình luận vẫn không ngừng chạy.
Có người nói: “Tôi theo dõi con bé rồi! Đứa trẻ này đáng thương quá! “
Có người nói: “Đã chụp màn hình! Đăng lên Weibo thôi! Để nhiều người thấy hơn nữa! “
Có người khác thúc giục: “Dưới bài đăng của trang chủ tập đoàn họ Quách có người bắt đầu vào hỏi rồi kìa! Mau qua đó đẩy top lên đi! “
Tôi không hiểu lắm, nhưng biết các cô chú ấy đang giúp tôi.
Đồ ăn được giao tới thật.
Một anh giao hàng mặc áo vàng chạy xe máy điện dừng lại trước cửa, trên tay xách theo một túi đồ.
“Ai là Quách Tiểu Manh? “
Tôi đứng bật dậy: “Là cháu ạ. “
Anh shipper đưa chiếc túi cho tôi, liếc nhìn tôi một cái, đuôi chân mày khẽ nhíu lại.
“Bé con, cháu ở đây một mình sao? “
“Dạ. “
Anh ấy ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng: “Có ai bắt nạt cháu à? “
Tôi lúng túng không biết phải trả lời sao.
Khung bình luận lại nổ tung.
“Anh shipper tốt bụng quá! Hỏi cho ra nhẽ đi anh ơi! “