CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Mau hỏi xem con bé đang ở đâu đi! “
“Ánh mắt này! Biểu cảm này! Đứa nhỏ này chắc chắn phải chịu uất ức lắm rồi! “
Anh shipper nhìn điện thoại của tôi, thấy bình luận nhảy liên tục trên màn hình liền khựng lại.
“Cháu đang livestream à? “
Tôi gật đầu.
Anh ấy lại nhìn khung chat, nét mặt dần trở nên nghiêm túc.
“Bé con, cháu đừng đi đâu nhé, anh ở đây cùng cháu đợi cảnh sát. “
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Đồ ăn trong túi thơm nức mũi, có một chiếc hamburger và một ly Coca.
Tôi ngồi trước cửa hàng tiện lợi, cắn từng miếng nhỏ, nhai ngon lành.
Trong khung bình luận có người nói: “Nhìn cách con bé ăn kìa, đúng là đói lả rồi. “
Có người nói: “Tội nghiệp quá, đứa trẻ mới tí tuổi đầu. “
Có người lại chửi rủa: “Thằng súc sinh Quách Soái! Tôi phải qua Weibo nhà hắn chửi cho một trận! “
Anh shipper ngồi xổm bên cạnh, tay cầm điện thoại lướt xem liên tục.
Lát sau, anh ngẩng đầu lên.
“Bé con, cháu nổi tiếng rồi. “
3
Tôi không biết “nổi tiếng” nghĩa là gì.
Nhưng tôi biết người tụ tập trước cửa hàng tiện lợi ngày một đông.
Đầu tiên là một cô lấy điện thoại chĩa về phía tôi quay chụp.
Sau đó là mấy anh chị thanh niên đứng cách đó không xa xì xầm chỉ trỏ.
Rồi một chiếc xe nhỏ màu trắng đỗ xịch lại, bên trên có đèn xanh đèn đỏ chớp nháy.
Các chú cảnh sát đến rồi.
Một chú cảnh sát dáng người cao gầy bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Bé con, cháu là Quách Tiểu Manh đúng không? “
Tôi gật đầu.
“Cháu trốn ra ngoài một mình sao? “
Tôi lại gật đầu.
Chú ấy nhìn quanh một lượt, rồi nhìn sang chiếc điện thoại của tôi.
“Cho chú mượn điện thoại xem một lát được không? “
Tôi đưa điện thoại cho chú ấy.
Chú lướt xem dòng bình luận trên màn hình, sắc mặt thay đổi đôi chút.
“Bé con, cháu theo chú về đồn trước được không? Ngoài này nắng nóng quá. “
Tôi hỏi lại: “Về đồn có cơm ăn không ạ? “
Chú ấy sững người một giây rồi bật cười.
“Có, có cơm ăn. “
Tôi đứng dậy, phủi bụi dính trên mông, lẽo đẽo theo chú ấy đi về phía xe cảnh sát.
Anh shipper áo vàng vội vàng đuổi theo, dúi vào tay tôi một tờ giấy.
“Bé con, đây là số điện thoại của anh, có chuyện gì thì gọi cho anh nhé. “
Tôi nhận lấy tờ giấy, nói một tiếng cảm ơn.
Lúc xe cảnh sát lăn bánh, tôi ló đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước cửa hàng tiện lợi có rất nhiều người đang đứng, ai nấy đều giơ điện thoại quay chụp tôi.
Cô thu ngân mập mạp đứng tựa cửa, đưa tay quệt nước mắt liên tục.
Tôi hỏi chú cảnh sát: “Sao cô ấy lại khóc vậy ạ? “
Chú cảnh sát im lặng một chốc, nhẹ giọng đáp: “Cô ấy thấy thương cháu đấy. “
Tôi lẩm bẩm: “Cháu không cần người khác thương, cháu chỉ cần ảnh của mẹ thôi. “
Nhắc đến ảnh, tôi mới sực nhớ ra.
Ảnh của mẹ vẫn đang chìm dưới đáy hồ bơi.
“Chú ơi. ” Tôi giật giật tay áo chú ấy. “Chú đưa cháu đi tìm ảnh của mẹ được không ạ? “
Chú ấy hỏi: “Ảnh gì cơ? “
Tôi đáp: “Ảnh của mẹ cháu, bị chị ném xuống hồ bơi rồi. “
Chú ấy khựng người, đưa mắt nhìn nhau với một chú cảnh sát khác đang lái xe phía trước.
Sau đó, chú rút điện thoại ra, mở thứ gì đó lên xem, vẻ mặt lập tức trở nên phức tạp.
“Bé con, bố cháu. .. có biết cháu đang ở bên ngoài không? “
Tôi rũ mắt: “Không ạ. Bố chẳng bao giờ bắt máy của cháu cả. “
Chú ấy lại chìm vào im lặng.
Xe chạy thêm một đoạn thì dừng lại trước một tòa nhà nhỏ.
Trước cửa có treo tấm biển ghi chữ “Đồn Cảnh Sát”.
Tôi ngoan ngoãn xuống xe, theo chân chú cảnh sát bước vào trong.
Bên trong đông người lắm.
Có người mặc đồng phục, có người mặc thường phục, còn có mấy anh vác theo cả máy quay to đùng.
Tôi vừa bước qua cửa, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Có một cô chạy ùa tới, ngồi xổm xuống trước mặt và nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của tôi.
“Tiểu Manh phải không cháu? Cháu có đói không? Có khát nước không? Có lạnh không? “
Tôi lắc đầu.
“Cháu vừa mới ăn hamburger rồi ạ. “
Cô ấy ngớ người ra một lúc, rồi quay phắt lại trừng mắt nhìn mấy người đang lăm lăm máy quay.
“Ai cho các người vào đây? Ra ngoài ngay! Đừng làm đứa trẻ sợ! “
Mấy anh kia đành gượng gạo ôm máy quay chuồn ra ngoài.
Cô dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ, bảo tôi ngồi xuống ghế sofa, rót cho tôi cốc nước ấm rồi lấy thêm một hộp bánh quy tới.
“Tiểu Manh, cô hỏi cháu vài câu được không? “
Tôi gật đầu.
“Cháu tên là gì? Năm nay mấy tuổi? “
“Quách Tiểu Manh, năm tuổi ạ. “
“Mẹ cháu tên gì? “
“Liễu Như Yên ạ. “
Cô ấy cúi đầu ghi chép vào cuốn sổ.
“Còn bố cháu? “
“Quách Soái. “
Tay cô ấy chợt khựng lại trên trang giấy.
“Cháu chắc chứ? “
Tôi gật đầu chắc nịch.
Cô ấy im lặng vài giây, lại hỏi: “Sao hôm nay cháu lại bỏ ra ngoài một mình? Mẹ cháu đâu? “
Tôi rầu rĩ đáp: “Mẹ cháu mất rồi ạ. Ba tháng trước, mẹ bị xe tải đâm. “
Khóe mắt cô ấy bỗng đỏ hoe.
“Vậy. .. ở nhà, cháu sống cùng với ai? “
“Mẹ kế và chị gái ạ. “
“Họ. .. có đối xử tốt với cháu không? “
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, chẳng biết nên trả lời thế nào mới phải.
Cô nhìn biểu cảm của tôi, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cô đứng dậy, bước ra bên ngoài trao đổi vài câu với mấy chú cảnh sát.
Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng vẻ mặt ai nấy đều cực kỳ nghiêm trọng.
Lát sau, cô quay lại.
“Tiểu Manh, cháu có đói không? “
“Cháu vừa ăn rồi ạ. “
“Vậy cháu có mệt không? Có muốn chợp mắt một lát không? “
Tôi đúng là hơi buồn ngủ thật.
Sáng nay thức dậy quá sớm, lại đi bộ bao lâu, bụng lại vừa ăn no căng.
Tôi gật đầu.
Cô dắt tôi sang một căn phòng nhỏ ở ngay sát vách, bên trong có một chiếc giường êm ái, trải sẵn ga sạch tinh tươm.
“Cháu ngủ đi nhé, cô canh ở ngay ngoài này, có chuyện gì thì cứ gọi cô. “
Tôi nằm cuộn tròn trên giường, vòng tay ôm chặt chiếc ba lô nhỏ.
Trong ba lô có hai mươi tám nghìn, còn có cả ảnh của mẹ. ..
Không đúng, ảnh của mẹ không còn nữa.
Đã bị chị gái ném xuống hồ bơi rồi.
Tự dưng tôi muốn khóc quá.
Nhưng tôi không khóc.
Mẹ từng dặn, khóc lóc chẳng giải quyết được gì, phải thật kiên cường.
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng người bàn tán bên ngoài.
“Lên Top 1 hot search Weibo rồi. .. “
“Dưới bài đăng của trang chủ tập đoàn họ Quách loạn cả lên rồi. .. “
“Ông ta vẫn chưa lên tiếng phản hồi à? “
“Đội ngũ PR đang cố ép hot search xuống, nhưng không ép nổi nữa đâu. .. “
Tôi nghe mà chẳng hiểu gì.
Nhưng tôi biết, họ đang nói về tôi.
Chương 4: Bố xuất hiện trên TV
Chẳng biết đã ngủ bao lâu, tôi bị đánh thức bởi những âm thanh ồn ào bên ngoài.
Có người đang gân cổ lên cãi, tiếng rất to.
“Các người không được vào! Đứa bé đang ngủ! “
“Chúng tôi là phóng viên, chúng tôi có quyền phỏng vấn! “
“Quyền phỏng vấn cái gì ở đây? Nơi này là đồn cảnh sát! Ra ngoài mau! “
Tôi đưa tay dụi mắt, lồm cồm bò dậy.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ đã nhá nhem tối, ánh đèn đường màu đỏ cam len lỏi lọt qua khe rèm.
Tôi ôm khư khư chiếc ba lô, tụt xuống giường, rón rén đi ra cửa hé mở một khe nhỏ.
Bên ngoài đông nghịt người.
Ngoài các chú cảnh sát mặc đồng phục ra, còn có vô số người cầm máy quay, micro chen lấn xô đẩy thành một mớ hỗn độn.
Có một cô đang đứng nói trước ống kính máy quay, biểu cảm vô cùng kích động: