Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19.
Kiều Nhược Nhiên nằm trên giường bệnh, trán được băng lại. Máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng bíp… bíp… đều đặn.
Mi mắt cô khẽ động. Vài giây sau, cô mở mắt.
Ánh sáng khiến cô hơi nhíu mày.
Người đầu tiên lọt vào tầm nhìn của cô là Tạ Cảnh Thâm.
Anh đang đứng cạnh giường, áo sơ mi hơi nhăn, cà vạt đã bị nới lỏng. Rõ ràng là vừa vội vã chạy tới.
Ánh mắt anh khi thấy cô tỉnh lại… cuối cùng cũng bớt căng thẳng.
“Nhược Nhiên.” Giọng anh thấp xuống. “Em tỉnh rồi.”
Kiều Nhược Nhiên nhìn anh vài giây.
Không nói gì.
Ánh mắt hơi trống rỗng.
Một bác sĩ đứng bên cạnh kiểm tra nhanh các chỉ số.
“Huyết áp ổn định.” Có thể là chấn động nhẹ. Cần theo dõi thêm.”
Bác sĩ rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Tạ Cảnh Thâm kéo ghế ngồi xuống. Anh nhìn cô rất lâu. “Em còn đau không?”
Nhược Nhiên khẽ lắc đầu.
“…Không.” Giọng cô rất nhỏ.
Khác với bình thường. Không còn sự sắc bén quen thuộc.
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày rất nhẹ. “Bác sĩ nói em cần nghỉ ngơi.” Anh nói. “Thời gian tới không cần đi làm. Ở nhà. Đợi khỏe hẳn rồi quay lại bệnh viện.”
Bình thường, nếu nghe câu này, Kiều Nhược Nhiên chắc chắn sẽ phản đối ngay.
Nhưng lần này… cô chỉ im lặng vài giây. Sau đó gật đầu. “…Được.”
Tạ Cảnh Thâm hơi khựng lại. Anh nhìn cô thêm vài giây.
Cảm giác… có gì đó không đúng.
Chiều hôm đó.
Tạ Cảnh Thâm đích thân đưa cô về nhà.
Xe dừng trước biệt thự.
Anh mở cửa xe cho cô.
Kiều Nhược Nhiên bước xuống.
Nhưng vừa đi được vài bước, cô đột nhiên dừng lại.
Tạ Cảnh Thâm quay đầu. “Sao vậy?”
Không kịp phản ứng.
Cô bước tới. Hai tay ôm chặt lấy anh. Ôm rất chặt.
Cả người Tạ Cảnh Thâm cứng lại.
“…?”
Anh đứng yên vài giây. Hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.
Kiều Nhược Nhiên vùi mặt vào vai anh.
Giọng nhỏ xíu.
“Chồng…”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
“…?”
Anh cúi xuống nhìn cô. “Em vừa gọi tôi là gì?”
Nhược Nhiên ngẩng đầu lên.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Chồng.” Cô nói lại. “Anh là chồng em mà.”
Không khí im lặng.
Trợ lý Lâm đứng cách đó vài mét suýt nữa làm rơi điện thoại.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô chằm chằm. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
…Cú ngã vừa rồi. Có phải đã làm chấn động não cô ở đâu đó không?
Một tiếng sau.
Bệnh viện Tạ Thị.
Phòng chụp CT.
Kiều Nhược Nhiên vừa được đưa ra khỏi máy chụp.
Bác sĩ thần kinh đang xem kết quả.
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh. Sắc mặt cực kỳ nghiêm túc.
“Thế nào.”
Bác sĩ phóng to hình ảnh trên màn hình. “Ở vùng thái dương có một khối tụ m.á.u nhỏ. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng… nhưng có thể ảnh hưởng tạm thời đến một số chức năng thần kinh.”
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày. “Ví dụ?”
Bác sĩ suy nghĩ một chút.
“Có thể khiến tính cách thay đổi nhẹ. Hoặc ký ức, cảm xúc bị rối loạn trong thời gian ngắn. Nhưng phần lớn bệnh nhân sẽ tự hồi phục khi khối tụ m.á.u tan dần.”
Trợ lý Lâm đứng phía sau lẩm bẩm: “…Thay đổi tính cách.”
Anh lén nhìn Kiều Nhược Nhiên. Cô đang rất ngoan ngoãn ngồi trên ghế.
Không nói gì. Hoàn toàn khác với bác sĩ Kiều lạnh lùng ở bệnh viện.
Đúng lúc đó.
Kiều Nhược Nhiên quay đầu nhìn Tạ Cảnh Thâm.
Sau đó đứng dậy. Rất tự nhiên nắm lấy tay anh.
“Chồng.” Cô nói. “Em muốn về nhà.”
Trợ lý Lâm: “……”
Bác sĩ: “……”
Còn Tạ Cảnh Thâm đứng yên vài giây.
Sau đó anh khẽ thở dài. Lần đầu tiên trong đời. Vị tổng tài nổi tiếng lạnh lùng của Tạ thị… lộ ra vẻ bất lực hiếm thấy.
Anh nắm lại tay cô.
“Ừ. Về nhà.”
20.
Tối đó, trong phòng khách.
Kiều Nhược Nhiên ngồi trên sofa, hai tay ôm gối, ánh mắt chăm chú nhìn TV. Ánh đèn vàng dịu chiếu lên gương mặt cô, khiến cả người trông ngoan ngoãn đến lạ.
Quản gia Vương đứng bên cạnh, cảm giác vô cùng… không quen.
Vị thiếu phu nhân trước đây luôn bình tĩnh, lạnh lùng, nói chuyện dứt khoát.
Còn bây giờ… cô vừa xem phim, vừa quay đầu hỏi: “Quản gia Vương.”
“Vâng, thiếu phu nhân.”
“Chồng tôi đâu?”
Quản gia Vương suýt ho sặc. “…Thiếu gia đang ở thư phòng.”
Nhược Nhiên gật đầu.
“Ồ.”
Sau đó cô ôm gối đứng dậy, đi thẳng lên tầng.
Thư phòng.
Tạ Cảnh Thâm đang xem tài liệu.
Cửa đột nhiên mở ra. Anh ngẩng đầu.
Kiều Nhược Nhiên bước vào.
Không nói gì. Đi thẳng tới.
Sau đó ôm lấy anh từ phía sau.
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Anh cứng người vài giây.
“Nhược Nhiên.”
“Ừm?”
“Em làm gì vậy.”
Cô áp má vào lưng anh, giọng rất tự nhiên: “Ôm chồng.”
Tạ Cảnh Thâm nhắm mắt một giây. Khối tụ m.á.u kia… thật sự gây rắc rối.
Đúng lúc đó.
Cửa thư phòng bị đẩy mạnh.
Một giọng phụ nữ đầy uy lực vang lên: “Tạ Cảnh Thâm!”
Cả hai cùng quay đầu. Tạ phu nhân đứng ngay cửa.
Ánh mắt bà quét qua cảnh trước mặt. Con trai bà ngồi ở bàn. Còn Kiều Nhược Nhiên đang ôm anh từ phía sau.
Bà lập tức sững lại một giây.
Sau đó sắc mặt đổi hẳn. “Thằng nhóc này!”
Bà bước thẳng vào phòng.
Chỉ tay vào Tạ Cảnh Thâm.
“Con còn mặt mũi ngồi đây à?!”
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày. “Mẹ?”
“Tối nay con phải giải thích cho mẹ rõ!”
Bà tức giận nói tiếp: “Con để người ta tung ảnh mờ ám trên mạng! Vợ con vừa bị thương trong bệnh viện! Còn con thì ở khách sạn với thư ký nữ!”
Quản gia Trần đứng ngoài cửa nghe mà toát mồ hôi.
Tạ Cảnh Thâm trầm giọng:
“Mẹ, chuyện đó…”
“Im!” Tạ phu nhân cắt ngang. “Con còn dám cãi?!”
Bà quay sang nhìn Kiều Nhược Nhiên. Giọng lập tức mềm hẳn. “Nhược Nhiên. Con đừng sợ. Mẹ ở đây rồi. Thằng nhóc này nếu dám bắt nạt con, mẹ sẽ đ.á.n.h gãy chân nó!”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Kiều Nhược Nhiên chớp mắt nhìn bà vài giây.
Sau đó rất nghiêm túc nói: “Mẹ.”
Tạ phu nhân lập tức dịu hẳn. “Ơi, con nói đi.”
Nhược Nhiên chỉ vào Tạ Cảnh Thâm. “Chồng không bắt nạt con.”
Cả phòng im lặng. Cô nói tiếp rất tự nhiên: “Chồng tốt lắm.”
Sau đó còn ôm chặt hơn. “Con thích chồng.”
Ba giây yên tĩnh tuyệt đối.
Tạ phu nhân: “…?”
Bà chậm rãi quay đầu nhìn con trai mình. Ánh mắt đầy nghi ngờ.
“…Hai đứa… ;àm lành rồi à?”
Tạ Cảnh Thâm trầm mặc. “Không phải.”
Nhưng Tạ phu nhân đã cười rạng rỡ. “Ôi trời! Ta biết ngay mà! Thuốc lần trước mẹ gửi đúng là có tác dụng!”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Trong khi đó.
Ở một nơi khác.
Kiều Nhược Như đang ngồi trong căn hộ của mình.
Trên bàn là laptop mở trang mạng xã hội.
Tin đồn về Tạ Cảnh Thâm và cô thư ký vẫn đang lan rộng.
Cô ta cười nhẹ.
“Kiều Nhược Nhiên…”
“Chị nghĩ mình thắng rồi sao?”
Điện thoại đột nhiên rung.
Một số lạ.
Cô ta nhíu mày nghe máy.
“Xin chào?”
Đầu dây bên kia là giọng đàn ông lạnh lùng.
“Kiều tiểu thư.”
“Chúng tôi là cảnh sát.”
Nụ cười trên mặt Kiều Nhược Như lập tức đông cứng.
—
Một giờ sau.
Đồn cảnh sát.
Kiều Nhược Như ngồi đối diện hai cảnh sát.
Trên bàn là một tập tài liệu.
“Kiều tiểu thư.”
“Chúng tôi nhận được bằng chứng cho thấy cô đã thuê người chỉnh sửa hình ảnh và phát tán thông tin sai lệch.” Một cảnh sát đặt bức ảnh lên bàn. “Bao gồm cả việc cắt ghép hình ảnh Tạ tiên sinh trong khách sạn.”
Sắc mặt Kiều Nhược Như tái đi. “Không… tôi không biết…”
Cửa phòng thẩm vấn đột nhiên mở ra.
Tạ Cảnh Thâm bước vào.
Anh mặc áo sơ mi đen, ánh mắt lạnh đến mức khiến căn phòng như hạ nhiệt độ.
Kiều Nhược Như lập tức đứng bật dậy. “Tạ… Tạ tổng…”
Anh không nhìn cô ta. Chỉ đặt một tập tài liệu xuống bàn.
“Đây là toàn bộ lịch sử chuyển khoản. Tiền thuê người chỉnh sửa ảnh. Tiền thuê tài khoản ảo phát tán tin đồn.”
Cảnh sát mở ra xem.
Ánh mắt lập tức thay đổi.
“Kiều tiểu thư. Cô còn gì muốn giải thích không?”
Kiều Nhược Như hoàn toàn hoảng loạn.
“Tạ tổng… tôi sai rồi… Xin anh…”
Tạ Cảnh Thâm cuối cùng nhìn cô ta.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Cô tung tin đồn về tôi. Tôi có thể bỏ qua. Nhưng cô khiến Nhược Nhiên bị công kích. Và khiến cô ấy bị thương.” Giọng anh thấp xuống. “Tôi không bỏ qua.”
Anh quay người rời đi. Chỉ để lại một câu: “Xử lý theo pháp luật.”
Phía sau, tiếng khóc hoảng loạn của Kiều Nhược Như vang lên.
Tạ Cảnh Thâm trở về biệt thự.
Phòng khách đã tắt đèn.
Anh đi lên tầng. Đẩy cửa phòng ngủ. Kiều Nhược Nhiên đang ngủ.
Cô cuộn mình trong chăn, tóc hơi rối, trông hoàn toàn không giống vị bác sĩ lạnh lùng ở bệnh viện.
Anh đứng nhìn cô một lúc.
Sau đó định quay đi. Một bàn tay nhỏ nắm lấy tay áo anh.
“Chồng…” Giọng cô rất nhỏ.
Tạ Cảnh Thâm quay lại.
Kiều Nhược Nhiên vẫn nhắm mắt.
Nhưng tay cô kéo nhẹ anh. “Đừng đi …Ở đây.”
Tạ Cảnh Thâm đứng yên vài giây.
Sau đó thở khẽ. Anh ngồi xuống mép giường.
Bàn tay cô lập tức ôm lấy tay anh như sợ anh biến mất.
Ngoài cửa sổ, đèn thành phố vẫn sáng.
Còn trong căn phòng yên tĩnh đó.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô rất lâu. Ánh mắt dịu đi.