Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Tối hôm đó.
Hai người vừa về đến biệt thự thì quản gia đã bước ra. “Thiếu gia, phu nhân đến.”
Kiều Nhược Nhiên khựng lại. “Phu nhân?”
Quản gia gật đầu.
“Phu nhân của nhà họ Tạ. Mẹ của thiếu gia.”
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày nhẹ. “Bà ấy đến lúc nào?”
“Khoảng nửa tiếng trước.”
Trong phòng khách. Một người phụ nữ trung niên đang ngồi trên sofa.
Bà mặc sườn xám màu nhạt, dáng vẻ rất thanh lịch. Nghe thấy tiếng bước chân, bà quay đầu lại.
Ánh mắt lập tức dừng trên Kiều Nhược Nhiên.
Một giây sau, bà đứng dậy.
“Con là Nhược Nhiên?” Giọng nói rất ấm.
Kiều Nhược Nhiên hơi bất ngờ.
“Bác…”
Cô lúng túng.
“Bác gì chứ? Hai đứa đã kết hôn rồi, mau gọi mẹ.”
“…mẹ.”
Tạ phu nhân lập tức cười. “Đúng rồi, gọi mẹ là được.”
Bà đi đến gần, nắm tay Kiều Nhược Nhiên.
Nhìn từ trên xuống dưới. “Con gầy quá. Ở đây thằng nhóc này có chăm sóc con không?”
Kiều Nhược Nhiên hơi ngượng.
“Có…”
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh, vẻ mặt vẫn bình thản. “Mẹ đến đây làm gì?”
Tạ phu nhân lập tức quay sang trừng anh. “Còn hỏi? Con kết hôn mà mẹ không biết! Không phải tin tức từ tập đoàn truyền đến, mẹ còn không biết con có vợ!”
Bà quay lại nhìn Kiều Nhược Nhiên. Giọng lập tức dịu xuống. “Nhược Nhiên, con đừng để ý. Thằng nhóc này từ nhỏ đã lạnh lùng.”
Kiều Nhược Nhiên bật cười nhẹ. “Không sao đâu ạ.”
Tạ phu nhân kéo cô ngồi xuống sofa.
“Con làm bác sĩ đúng không?”
“Dạ.”
“Giỏi thật.”
Bà vỗ tay cô. “Nhà họ Tạ chúng ta chưa từng có bác sĩ. Sau này mẹ đau đầu đau bụng còn phải nhờ con rồi.”
Không khí trong phòng khách rất nhẹ nhàng. Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh nhìn hai người.
Ánh mắt hơi trầm xuống.
Đã rất lâu rồi… anh chưa thấy mẹ mình vui như vậy.
Một lúc sau. Tạ phu nhân đột nhiên nói: “À đúng rồi. Chuyện quan trọng.”
Bà nhìn hai người. “Đám cưới.”
Kiều Nhược Nhiên khựng lại. “Đám cưới?”
“Đúng.”
Tạ phu nhân nói rất chắc chắn. “Các con đã đăng ký kết hôn rồi. Lễ cưới phải tổ chức. Nhà họ Tạ không thể để con dâu vào nhà mà không có danh phận đàng hoàng.”
Kiều Nhược Nhiên vô thức nhìn sang Tạ Cảnh Thâm. Anh cũng đang nhìn cô.
Hai người im lặng một giây.
Rồi gần như đồng thời nói: “Không cần.”
Tạ phu nhân ngây ra.
“Không cần?”
Kiều Nhược Nhiên vội nói: “Ý con là… không cần gấp.”
Tạ Cảnh Thâm nói thêm: “Công việc của cô ấy còn nhiều. Chuyện cưới hỏi để sau.”
Tạ phu nhân nhìn hai người. Ánh mắt hơi nghi ngờ. “Thật không?”
Không hiểu sao… bà có cảm giác hai người đang giấu điều gì đó. Nhưng nhìn Kiều Nhược Nhiên ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, bà lại mềm lòng.
Cuối cùng bà chỉ thở dài. “Được rồi. Nhưng mẹ nói trước. Đám cưới nhất định phải có. Con dâu nhà họ Tạ không thể để người ta xem thường.”
Kiều Nhược Nhiên khẽ gật đầu. “Dạ.”
—
Tối hôm đó.
Sau khi tiễn Tạ phu nhân về.
Biệt thự lại trở nên yên tĩnh.
Kiều Nhược Nhiên đứng ngoài ban công. Gió đêm thổi nhẹ.
Tạ Cảnh Thâm bước ra. “Đang nghĩ gì?”
Cô quay đầu. “Không có gì.”
Cô dựa vào lan can. “Chỉ là… mẹ anh rất tốt.”
“Ừ.”
Anh đứng bên cạnh.
Một lúc sau, cô nói: “Chuyện đám cưới…”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
“Em muốn sao?”
Kiều Nhược Nhiên lắc đầu. “Chúng ta là hợp đồng. Không cần làm lớn như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt cô.
Một lúc lâu sau.
Anh mới nói khẽ: “Ừ.”
Nhưng trong lòng anh lúc này… lại không nghĩ giống như vậy.
Bởi vì không biết từ lúc nào, anh bắt đầu cảm thấy. Nếu thật sự tổ chức đám cưới… có lẽ cũng không tệ.
8.
Buổi tối hôm đó.
Sau bữa ăn, Kiều Nhược Nhiên ngồi trên sô pha phòng khách xem tin tức.
Tạ Cảnh Thâm đang ở bàn làm việc gần cửa sổ, xử lý nốt vài tài liệu. Không khí trong phòng rất yên tĩnh.
Trên tivi, bản tin kinh tế đang phát một phóng sự ngắn. Người dẫn chương trình nói với giọng khá hào hứng:
“Trong buổi ký kết dự án bệnh viện thông minh chiều nay, chủ tịch tập đoàn Lâm thị, Lâm Vi, đã xuất hiện cùng chủ tịch Tạ thị, Tạ Cảnh Thâm…”
Hình ảnh trên màn hình chuyển sang đoạn ghi hình.
Tạ Cảnh Thâm trong bộ vest đen đứng cạnh một người phụ nữ rất xinh đẹp. Cô ta cao, khí chất sắc sảo, nụ cười tự tin.
Hai người đứng cạnh nhau ký hợp đồng.
Góc quay khiến họ trông cực kỳ… xứng đôi.
Người dẫn chương trình tiếp tục: “Giới kinh doanh gần đây cũng có nhiều suy đoán về mối quan hệ hợp tác thân thiết giữa hai tập đoàn…
“Thậm chí có tin đồn rằng…”
Click.
Tivi bị tắt.
Kiều Nhược Nhiên cầm điều khiển, vẻ mặt rất bình tĩnh. Nhưng bàn tay cô hơi siết chặt.
Phía sau. Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu lên.
“Em không xem nữa?”
“Chán.” Cô nói. “Tin tài chính lúc nào cũng giống nhau.”
Anh nhìn cô vài giây. Rồi hỏi rất nhẹ: “Em khó chịu?”
“Không.” Cô trả lời ngay. “Chỉ là ồn.”
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhướn mày. Mắt đầy ý cười.
Anh đóng laptop lại.
“Ngày mai có một buổi tiệc thương mại.”
Kiều Nhược Nhiên quay sang. “Vậy sao?”
“Em đi cùng tôi.”
Cô chớp mắt, nhìn Tạ Cảnh Thâm, không nói gì.
“Tạ phu nhân không nên ở nhà xem tin đồn.” Anh nói rất bình thản.
Kiều Nhược Nhiên nhìn anh. “…Anh thấy rồi à?”
“Ừ.” Anh đứng dậy. Đi đến trước mặt cô. “Em không giỏi che giấu cảm xúc.”
Cô lập tức phản bác: “Tôi không có cảm xúc gì.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô vài giây.
Rồi nói: “Được. Vậy ngày mai cô chỉ cần đi cùng tôi. Xem như… xã giao.”
—
Tối hôm sau.
Khách sạn năm sao trung tâm thành phố.
Buổi tiệc thương mại của giới tài chính đang diễn ra.
Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc nhẹ vang lên trong đại sảnh.
Khi Tạ Cảnh Thâm bước vào, rất nhiều ánh mắt lập tức quay lại.
Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của mọi người đều dừng trên người phụ nữ bên cạnh anh.
Kiều Nhược Nhiên mặc một chiếc váy dài màu xanh đậm, kiểu dáng đơn giản nhưng rất thanh lịch.
Tóc cô búi nhẹ phía sau. Khí chất dịu dàng nhưng không hề yếu thế.
Một vài người bắt đầu thì thầm.
“Đó là… vợ Tạ tổng?”
“Bác sĩ kia à? Có phải là vị bác sĩ…”
“Không ngờ lại xinh như vậy…”
Tạ Cảnh Thâm dường như không nghe thấy gì. Anh đặt tay rất tự nhiên lên eo cô.
Một động tác rất nhẹ.
Nhưng đủ để mọi người hiểu danh phận của cô.
Một đối tác bước tới trước.
“Tạ tổng. Đây là?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn Kiều Nhược Nhiên.
Giọng anh bình thản. “Vợ tôi.”
Đối phương lập tức cười.
“Tạ phu nhân, rất hân hạnh.”
Kiều Nhược Nhiên gật đầu lịch sự.
Những người khác cũng lần lượt tới chào hỏi.
Lần đầu tiên trong đời cô phải đối mặt với nhiều ánh mắt như vậy.
Nhưng Tạ Cảnh Thâm luôn đứng ngay bên cạnh.
Thỉnh thoảng anh còn vô thức đưa tay đỡ ly rượu cho cô. Hoặc nói thay khi ai đó hỏi quá nhiều.
Cả buổi tiệc.
Không ai còn dám nhắc đến bất kỳ tin đồn nào.
—
Một lúc sau.
Kiều Nhược Nhiên đứng ở bàn buffet uống nước.
Tạ Cảnh Thâm đang nói chuyện với vài đối tác gần đó.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
“Chị.”
Kiều Nhược Nhiên quay lại.
Là Kiều Nhược Như.
Cô ta mặc một chiếc váy đỏ, cắt xẻ táo bạo, gương mặt trang điểm sắc nét.
Nhìn qua vô cùng quyến rũ.
“Chị cũng đến sao?” Giọng nói rất ngạc nhiên.
Kiều Nhược Nhiên nhìn cô ta. “Em làm gì ở đây?”
“Em đi cùng bạn.” Kiều Nhược Như cười nhẹ.
Ánh mắt cô ta liếc sang phía Tạ Cảnh Thâm. Trong mắt thoáng qua một tia gì đó khó hiểu.
“Chị thật may mắn. Có thể gả cho Tạ tổng.”
Kiều Nhược Nhiên không trả lời.
Đúng lúc đó, người phục vụ đi ngang qua với khay rượu.
Kiều Nhược Như tiện tay lấy hai ly.
Một ly đưa cho Kiều Nhược Nhiên.
Một ly còn lại, cô ta cầm trong tay.
Ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía Tạ Cảnh Thâm. Giọng nói vẫn rất nhẹ: “Em đi chào Tạ tổng một chút.”
Kiều Nhược Nhiên hơi nhíu mày.
Nhưng chưa kịp nói gì, Kiều Nhược Như đã bước đi.
Cô ta tiến về phía Tạ Cảnh Thâm.
Trên tay là ly rượu.
Bước chân chậm rãi. Khóe môi khẽ cong.
Không ai biết, trong chiếc nhẫn cô ta đang đeo.
Có một ngăn nhỏ vừa đủ… để giấu vài giọt chất lỏng không màu.
Buổi tiệc kết thúc khá muộn.
Khi Kiều Nhược Nhiên tìm thấy Tạ Cảnh Thâm ở khu vực lounge phía trong, anh đang ngồi trên sô pha, tay cầm một ly rượu gần cạn.
Cô hơi nhíu mày. “Anh uống bao nhiêu rồi?”
Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu lên.
Ánh đèn vàng khiến đôi mắt anh trông trầm hơn bình thường, nhưng rõ ràng không còn tỉnh táo hoàn toàn.
“Không nhiều.”
Giọng anh thấp.
“Không nhiều?” Kiều Nhược Nhiên nhìn anh, có hơi nghi ngờ.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. Rồi rất nghiêm túc nói: “…Chắc là nhiều.”
“…”
Kiều Nhược Nhiên thở dài.
Cô quay sang trợ lý Trần đứng phía sau. “Anh ấy uống thế này bao lâu rồi?”
Trợ lý lập tức đáp: “Tạ tổng bình thường tửu lượng rất tốt. Nhưng hôm nay… hình như uống hơi nhanh.”
Kiều Nhược Nhiên quay lại nhìn người đàn ông trước mặt.
Cà vạt của anh hơi lỏng, áo vest cởi ra đặt sang một bên.
Khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Cô đưa tay lấy ly rượu trong tay anh. “Đủ rồi.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn bàn tay trống không của mình.
Sau đó nhìn cô.
“Em lấy của tôi.”
“Ừ.”
“Trả lại.”
Kiều Nhược Nhiên không nhịn được bật cười. “Anh say rồi.”
“Không.” Anh lập tức nói. “Chưa.”
Cô nghiêng đầu nhìn anh. “Vậy anh đứng dậy thử xem.”
Tạ Cảnh Thâm thật sự đứng dậy.
Nhưng vừa bước một bước, anh khựng lại. Rồi rất tự nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay cô.
Kiều Nhược Nhiên ngẩng lên. “Anh làm gì vậy?”
“Đứng không vững.” Anh nói rất thẳng.
“…”
Trợ lý Trần đứng phía sau cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc. Tạ tổng của họ từ trước đến nay chưa từng như thế này.
Kiều Nhược Nhiên đỡ cánh tay anh. “Được rồi. Chúng ta về.”
—
Xe dừng trước biệt thự gần nửa đêm.
Tạ Cảnh Thâm bước xuống xe, nhưng rõ ràng bước chân chậm hơn bình thường.
Kiều Nhược Nhiên đi bên cạnh.
“Anh còn tỉnh không?”
“Có.”
Anh nói. Nhưng vài giây sau lại hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”
“Nhà anh.”
“…Ồ.”
Hai người bước vào phòng khách.
Quản gia vừa định lên tiếng thì Kiều Nhược Nhiên khẽ ra hiệu. “Anh ấy say.”
Quản gia lập tức hiểu ý.
Kiều Nhược Nhiên đỡ anh lên lầu. Đến trước cửa phòng, cô vừa mở cửa thì cảm thấy tay áo mình bị kéo lại.
Tạ Cảnh Thâm đứng phía sau, anh vòng tay ôm cô.
“Nhược Nhiên.”
Đây là lần hiếm hoi anh gọi thẳng tên cô.
“Gì?”
“Em… có ghen không?”
Cô khựng lại. “Cái gì?”
“Trên tivi.” Anh nói chậm rãi. “Người ta ghép tôi với người khác.”
Kiều Nhược Nhiên khựng một giây.
“Anh say rồi.”
“Trả lời đi.”
Anh vẫn ôm cô.
Kiều Nhược Nhiên thở dài. “…Không.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây.
Sau đó nói rất nhỏ: “Tôi không thích.”
Cô nhíu mày. “Không thích cái gì?”
“Em nói không.”
Giọng anh trầm xuống.
“Ít nhất cũng nên ghen một chút.”
Kiều Nhược Nhiên thật sự không biết nên cười hay bất lực.
“Anh đúng là say thật rồi.”
Cô thoát khỏi vòng tay anh, khó khăn đưa anh đến bên giường.
“Ngồi xuống.”
Tạ Cảnh Thâm rất nghe lời. Anh ngồi xuống mép giường.
Kiều Nhược Nhiên đi rót một ly nước đưa cho anh.
“Uống đi.”
Anh cầm ly nước. Nhưng không uống ngay.
Chỉ nhìn cô.
“Nhược Nhiên.”
“Gì nữa?”
“Em đừng nhìn người khác như vậy.”
Cô nhíu mày. “Như vậy là như thế nào?”
“Tối nay, em cười với người khác.”
Kiều Nhược Nhiên sững lại. “Đó là xã giao.”
“Không thích.” Anh nói rất thẳng.
Cô bật cười.
“Anh đang ghen à?”
Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ hai giây. “…Có thể.”
Rồi anh uống cạn ly nước. Sau đó dựa lưng vào đầu giường.
Giọng trầm xuống. “Đầu hơi đau.”
Kiều Nhược Nhiên thở dài.
Cô đứng trước mặt anh. Do dự một chút. Rồi đưa tay xoa nhẹ thái dương anh.
“Lần sau đừng uống nhiều như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm nhắm mắt lại.
Không nói gì.
Nhưng một lúc sau… người anh có hơi nóng lên, yết hầu khẽ trượt
“Vợ…”
Kiều Nhược Nhiên khựng lại, đây là lần đầu tiên Tạ Cảnh Thâm gọi cô là vợ.
“Tôi… khó chịu…”
Tạ Cảnh Thâm trực tiếp tháo cà vạt ra, tùy tiện ném xuống đất. Kiều Nhược Nhiên sau đó bị anh ôm chặt.
“Tạ…”
Môi cô bị khóa chặt. Ban đầu cô còn chống cự, nhưng không hiểu sao… dần dần cô cũng không phản kháng nữa.
Mặt trăng bên ngoài dần nép mình vào những đám mây, để lại không gian riêng tư cho đôi trẻ trong căn phòng.
Đêm đó trôi qua thật dài, câu chuyện của hai người họ cũng dần bước sang một trang mới.