Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
5.
Sáng hôm sau.
Kiều Nhược Nhiên tỉnh dậy khá sớm.
Đó là thói quen nhiều năm làm bác sĩ. Dù hôm trước ngủ muộn, cơ thể cô vẫn tự động tỉnh vào khoảng sáu giờ.
Căn phòng vẫn còn hơi tối.
Ánh sáng buổi sáng lọt qua rèm cửa, chiếu thành một vệt dài trên sàn gỗ.
Kiều Nhược Nhiên nằm yên vài giây, nhìn trần nhà.
Một thoáng hoang mang lướt qua. Rồi cô mới nhớ ra. Cô đã không còn ở nhà họ Kiều nữa.
Đây là biệt thự của Tạ Cảnh Thâm.
Cô đã kết hôn. Một cuộc hôn nhân hợp đồng.
Kiều Nhược Nhiên khẽ thở ra. “Đúng là… cuộc đời.”
Cô ngồi dậy, thay đồ rồi mở cửa phòng.
Hành lang tầng hai rất yên tĩnh.
Cửa phòng đối diện vẫn đóng. Có lẽ Tạ Cảnh Thâm vẫn chưa dậy.
Kiều Nhược Nhiên đi xuống tầng một.
Phòng khách rộng lớn, cửa kính nhìn ra khu vườn phía sau. Ánh nắng sớm chiếu vào, khiến không gian có cảm giác rất yên bình.
Quản gia đang đứng trong bếp chuẩn bị bữa sáng. Nhìn thấy cô, ông hơi bất ngờ. “Phu nhân dậy sớm vậy sao?”
Kiều Nhược Nhiên cười nhẹ. “Thói quen nghề nghiệp thôi.”
Cô bước vào bếp. “Một ly cà phê được không?”
Quản gia vội nói: “Để tôi chuẩn bị.”
“Không cần đâu.”
Cô tự mở tủ bếp, lấy cà phê rồi bắt đầu pha. Động tác rất quen thuộc.
Quản gia đứng bên cạnh nhìn một lúc, vẻ mặt có chút phức tạp.
Từ khi thiếu gia dọn đến đây sống một mình… căn bếp này gần như chưa từng có người bước vào ngoài ông ấy.
Đúng lúc đó.
Một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau. “Em dậy sớm thật.”
Kiều Nhược Nhiên quay lại. Tạ Cảnh Thâm đang đứng ở cửa bếp.
Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một chút, tóc vẫn còn hơi rối sau khi ngủ dậy.
Cô đưa cho anh một ly cà phê.
“Tạ tổng. Cà phê sáng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn ly cà phê vài giây rồi nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Hai người đứng trong bếp một lúc. Không khí có chút lạ.
Cuối cùng Kiều Nhược Nhiên hỏi: “Hôm nay anh có đi làm không?”
“Có.” Anh uống một ngụm cà phê. Rồi nói tiếp: “Em đi cùng tôi.”
Cô hơi ngạc nhiên. “Đến Tạ thị?”
“Ừ.”
“Tại sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. Ánh mắt rất bình tĩnh.
“Cô là Tạ phu nhân. Không nên để người khác đoán lung tung.”
Kiều Nhược Nhiên hiểu ý anh.
Tin đồn bên ngoài đã đủ nhiều. Nếu cô cứ trốn ở nhà… mọi chuyện chỉ càng tệ hơn.
Cô gật đầu.
“Được.”
Chín giờ sáng.
Xe của Tạ Cảnh Thâm dừng trước tòa nhà Tạ thị.
Ngay khi hai người bước vào sảnh, không khí xung quanh lập tức thay đổi. Tạ Cảnh Thâm bỗng nắm lấy tay cô, dáng vẻ rất tự nhiên. Kiều Nhược Nhiên muốn rút tay về nhưng bàn tay cô ngay lập tức bị siết chặt.
Nhân viên đứng gần đó đều vô thức nhìn sang. Ánh mắt vừa tò mò vừa kinh ngạc.
“Đó là… Tạ tổng?”
“Người bên cạnh là ai vậy?”
“Nghe nói là vợ mới cưới…”
“Chính là bác sĩ đang dính scandal đó.”
Những tiếng thì thầm nhỏ vang lên.
Kiều Nhược Nhiên nghe thấy. Nhưng cô không nói gì.
Chỉ bình tĩnh bước bên cạnh Tạ Cảnh Thâm.
Thang máy VIP mở ra. Ngay trước khi cửa đóng lại, một nhân viên trẻ đứng gần đó vô tình nói hơi to: “Không ngờ Tạ tổng lại cưới một bác sĩ bị đình chỉ…”
Câu nói chưa kịp dứt.
Tạ Cảnh Thâm đã quay đầu.
Ánh mắt lạnh đến mức khiến cả sảnh im lặng. Anh nhìn thẳng người vừa nói.
Giọng trầm xuống. “Tên.”
Cậu nhân viên kia lập tức tái mặt. “Tạ… Tạ tổng… tôi…”
“Phòng nhân sự. Chiều nay.” Tạ Cảnh Thâm nói rất ngắn. Không cần nói thêm. Ai cũng hiểu.
Cửa thang máy đóng lại. Không khí trong sảnh vẫn căng thẳng.
Trong thang máy.
Kiều Nhược Nhiên nhìn anh một cái.
“Anh không cần làm vậy.”
Tạ Cảnh Thâm không nhìn cô. “Cần. Tôi không thích nghe người khác bàn tán về vợ mình.”
Kiều Nhược Nhiên khựng lại một giây. Rồi quay mặt đi.
“Chúng ta chỉ là hợp đồng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn con số tầng đang tăng. “Đối với họ thì không.”
Một lúc sau. Thang máy mở ra.
Hai người bước vào tầng cao nhất của tòa nhà.
Hành lang rất yên tĩnh. Thư ký đứng dậy ngay lập tức.
“Tạ tổng.”
Ánh mắt cô ấy vô thức nhìn sang Kiều Nhược Nhiên, nhưng không dám hỏi gì.
Tạ Cảnh Thâm mở cửa văn phòng. “Vào đi.”
Kiều Nhược Nhiên bước vào. Căn phòng này hôm qua cô cũng bước vào. Nhưng hôm nay, cô bước vào với vai trò là phu nhân Tạ thị.
Căn phòng rất rộng. Cửa kính sát đất nhìn xuống toàn bộ thành phố.
Anh đi đến bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ.
Đặt xuống trước mặt cô. “Tôi đã cho người điều tra ca phẫu thuật của em.”
Cô lập tức nghiêm túc. “Anh tìm được gì?”
Tạ Cảnh Thâm mở hồ sơ.
Bên trong là vài bức ảnh. Ảnh camera hành lang bệnh viện.
“Trước khi bệnh nhân t.ử vong… có người vào khu vực phòng mổ.”
Kiều Nhược Nhiên sững lại.
“Không thể. Phòng mổ hôm đó chỉ có đội của tôi.”
“Camera hành lang.” Anh chỉ vào bức ảnh. “Sau đó đã bị xóa.”
Tim Kiều Nhược Nhiên đập mạnh. Cô nhìn chằm chằm tấm ảnh. “Có người… động tay vào ca phẫu thuật?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. Ánh mắt trầm xuống.
“Có người muốn em mang tội.”
Ngoài cửa kính. Thành phố vẫn ồn ào như thường.
Nhưng trong căn phòng này, một bí mật vừa được mở ra.
Và có lẽ… người đứng sau nó đã bắt đầu ra tay.
6.
Căn phòng làm việc của Tạ Cảnh Thâm rất yên tĩnh.
Sau khi xem xong tập hồ sơ, Kiều Nhược Nhiên vẫn đứng trước bàn làm việc một lúc lâu.
Ánh mắt cô dừng lại trên bức ảnh camera hành lang. Một bóng người mờ, đội mũ phẫu thuật, đẩy cửa khu vực phòng mổ.
Thời gian hiển thị trên góc ảnh: 02:17 sáng.
Đó chính là khoảng thời gian ca phẫu thuật của cô đang diễn ra.
“Anh chắc bức ảnh này chưa bị chỉnh sửa chứ?”
Giọng Kiều Nhược Nhiên rất thấp.
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cửa kính. Anh nhìn xuống thành phố bên dưới, hai tay đút túi quần.
“Bộ phận kỹ thuật của tôi đã kiểm tra. Ảnh là thật.”
Kiều Nhược Nhiên khẽ siết chặt tập hồ sơ.
Vậy nghĩa là… có người đã vào khu vực phòng mổ. Có người động tay vào ca phẫu thuật. Và sau đó toàn bộ camera đã bị xóa.
Cô thở ra chậm rãi. “Tôi phải quay lại bệnh viện.”
Tạ Cảnh Thâm quay đầu nhìn cô. “Không được.”
Cô nhíu mày. “Tại sao?”
“Em đang bị đình chỉ.” Anh nói rất bình tĩnh. “Bây giờ quay lại chỉ khiến họ càng có cớ nói em tiêu hủy chứng cứ.”
Kiều Nhược Nhiên im lặng. Cô biết anh nói đúng. Nhưng cảm giác bị vu oan như thế này… thật sự rất khó chịu.
Một lúc sau, cô hỏi: “Vậy anh định làm gì?”
Tạ Cảnh Thâm bước lại gần bàn. Anh lấy tập hồ sơ trong tay cô.
“Chuyện này để tôi xử lý.”
“Anh?” Cô nhìn anh. “Đây là chuyện của tôi.”
“Bây giờ cũng là chuyện của tôi.” Anh nói. “Em quên rồi sao? Chúng ta là vợ chồng.”
Kiều Nhược Nhiên nhìn anh vài giây, gương mặt đỏ lên, rồi cô bước đến ghế sô pha, cầm một cuốn tạp chí lên, không để ý đến Tạ Cảnh Thâm nữa.
Tạ Cảnh Thâm nhìn thấy cô như vậy thì bật cười.
Không hiểu sao anh cảm thấy… cô có chút đáng yêu.
—
Buổi trưa.
Tin Tạ tổng đưa vợ đến công ty đã lan khắp Tạ thị.
Từ phòng thư ký đến phòng kế hoạch, ai cũng bàn tán.
Nhưng không ai dám nói to. Vì buổi sáng đã có người bị gọi lên phòng nhân sự.
Kiều Nhược Nhiên đang ngồi trên sofa trong văn phòng tổng giám đốc. Cô đã ăn rất nhiều đồ ngọt, bây giờ có chút đầy bụng.
Cô cầm một quyển tạp chí tài chính, nhưng thật ra không đọc vào chữ nào.
Trước mặt cô là Tạ Cảnh Thâm đang làm việc. Âm thanh gõ bàn phím đều đều.
Một lúc sau, cô không nhịn được lên tiếng. “Anh không thấy kỳ lạ sao?”
Tạ Cảnh Thâm không ngẩng lên. “Chuyện gì?”
“Để vợ hợp đồng ngồi trong văn phòng tổng giám đốc.”
Anh ký tên vào một tập tài liệu.
“Em muốn ra ngoài?”
Kiều Nhược Nhiên lập tức lắc đầu. “Không.”
Cô nghĩ một chút. “Chỉ là… tôi cảm giác giống như đang làm thú trưng bày.”
Tạ Cảnh Thâm lúc này mới ngẩng lên.
Ánh mắt anh lướt qua cô. “Tốt. Ít nhất bây giờ họ biết cô là Tạ phu nhân.”
Cô nhìn anh. “Anh cố ý?”
“Ừ.” Anh thừa nhận rất thẳng. “Nếu cô đã ở trong nhà họ Tạ, tôi sẽ không để ai bắt nạt cô.”
Câu nói đó khiến Kiều Nhược Nhiên hơi khựng lại.
Cô quay mặt đi. “…Cảm ơn.”
Tạ Cảnh Thâm không nói gì thêm.
Nhưng ánh mắt anh dừng lại trên cô lâu hơn một chút.
Buổi chiều.
Thư ký gõ cửa.
“Tạ tổng, cuộc họp mười phút nữa bắt đầu.”
Tạ Cảnh Thâm đứng dậy. Anh cầm áo vest lên. Rồi nhìn Kiều Nhược Nhiên.
“Bây giờ tôi đi họp, em ngồi đây đợi tôi nhé. Nếu thấy chán quá thì máy tính tôi trên bàn, em cứ xem phim tùy thích. Mật khẩu máy là ngày chúng ta kết hôn.”
Kiều Nhược Nhiên hơi khựng lại. Ngay cả thư ký cũng hơi hoảng.
Tạ tổng trước giờ chưa cho ai đụng vào máy tính của mình.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Tạ Cảnh Thâm quay lại văn phòng một lát để lấy tài liệu.
Khi Tạ Cảnh Thâm quay lại tầng trên cùng, trợ lý Trần đang đi phía sau anh, báo cáo nốt vài việc.
“Tạ tổng, hợp đồng với tập đoàn Lâm thị đã gửi sang. Ngày mai bên họ muốn gặp trực tiếp.”
“Ừ.”
Anh bước đến trước cửa văn phòng.
Trợ lý Trần đưa tay mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra, cả hai đều dừng lại.
Kiều Nhược Nhiên đang ngồi ở bàn làm việc của anh.
Không phải sô pha. Có lẽ trong lúc chờ, cô đã thật sự xem phim bằng máy tính của anh.
Nhưng bây giờ… cô đã ngủ gục.
Cánh tay gối lên bàn, mái tóc dài rơi che đi một nửa khuôn mặt.
Ánh nắng buổi chiều chiếu qua cửa kính, rơi lên vai cô. Khung cảnh yên tĩnh đến mức khiến người ta không nỡ làm phiền.
Trợ lý Trần theo bản năng nghĩ rằng Tạ tổng chắc chắn sẽ khó chịu.
Bàn làm việc của anh từ trước đến nay chưa từng cho ai động vào.
Ngay cả thư ký và trợ lý cũng phải xin phép. Nhưng điều xảy ra tiếp theo… hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của anh.
Tạ Cảnh Thâm không nói gì.
Anh chỉ bước chậm lại. Đi đến bên bàn. Ánh mắt dừng trên gương mặt đang ngủ của Kiều Nhược Nhiên. Hơi thở cô rất nhẹ.
Có lẽ mấy ngày nay cô stress về ca phẫu thuật thất bại đó.
Tạ Cảnh Thâm đứng nhìn vài giây. Sau đó anh khẽ nói:
“Trợ lý Trần.”
Trợ lý lập tức đáp: “Vâng, Tạ tổng.”
“Nhỏ tiếng.”
“…”
Trợ lý Trần lập tức ngậm miệng.
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống. Rất cẩn thận. Một tay vòng qua lưng cô, tay kia đỡ dưới đầu gối. Nhẹ nhàng bế cô lên.
Kiều Nhược Nhiên khẽ động một chút. Nhưng không tỉnh. Cô chỉ hơi nghiêng đầu, vô thức tựa vào vai anh.
Trợ lý Trần đứng phía sau. Biểu cảm gần như… đông cứng.
Tạ Cảnh Thâm bế cô đi thẳng về phía phòng nghỉ bên cạnh văn phòng.
Cửa mở ra.
Bên trong là một căn phòng nhỏ gọn nhưng rất đầy đủ, thường dùng khi anh làm việc quá khuya.
Anh đặt Kiều Nhược Nhiên xuống giường. Động tác vẫn rất nhẹ. Sau đó kéo chăn lên cho cô.
Kiều Nhược Nhiên khẽ nhíu mày một chút. Tạ Cảnh Thâm nhìn máy điều hòa trên tường.
“Trợ lý Trần.”
“Vâng!”
“Điều chỉnh nhiệt độ lên hai độ.”
Trợ lý Trần lập tức chạy lại làm theo. Căn phòng trở nên ấm hơn một chút. Tạ Cảnh Thâm đứng nhìn cô thêm vài giây.
Sau đó quay người ra ngoài. Đến cửa, anh dừng lại.
“Trong một tiếng tới không ai được vào đây.”
Trợ lý Trần lập tức gật đầu. “Vâng, Tạ tổng.”
Cửa phòng nghỉ khẽ khép lại.
Trợ lý Trần cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Anh theo Tạ tổng nhiều năm.
Từng thấy anh lạnh lùng với đối tác, thẳng tay với nhân viên, thậm chí không nể mặt người trong gia tộc.
Nhưng… Tạ Cảnh Thâm vừa ngồi xuống ghế.
Anh vô thức nhìn về phía cánh cửa phòng nghỉ. Ánh mắt trầm xuống một chút.
Trợ lý Trần im lặng vài giây. Cuối cùng không nhịn được hỏi: “Tạ tổng… còn cuộc họp chiều nay…”
Tạ Cảnh Thâm lật tài liệu. “Dời lại.”
“…”
Trợ lý Trần ngạc nhiên.
“Dời… lại sao?”
“Ừ.”
Anh nói rất bình thản. “Không cần làm ồn.”
Trợ lý Trần: “…” Bọn họ họp trong phòng kín mà, liên quan gì chứ?
Trong đầu anh lúc này chỉ có một suy nghĩ.
Hình như… Tạ tổng nhà họ đang bắt đầu rất cưng vợ.