Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
21.
Sáng hôm sau.
Tạ Cảnh Thâm đang đứng trước gương chỉnh lại cổ tay áo. Hôm nay anh phải đến công ty sớm vì có cuộc họp quan trọng.
Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, anh khựng lại.
Kiều Nhược Nhiên đang đứng ở cửa. Cô đã thay quần áo, tóc buộc gọn phía sau, nhưng ánh mắt vẫn mang vẻ ngoan ngoãn hơi lạ từ sau vụ chấn thương.
“…Anh đi công ty?”
“Ừ.”
Cô nhìn anh hai giây. “Em đi cùng.”
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày nhẹ. “Em cần nghỉ ngơi.”
“Ở nhà đi.”
Nhược Nhiên lắc đầu. “Không.” Cô bước tới, nắm lấy tay áo anh. “Em đi với chồng.”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Hai giây sau anh thở nhẹ.
“…Được.”
Ba mươi phút sau.
Trụ sở tập đoàn Tạ thị.
Chiếc xe màu đen dừng trước tòa nhà quen thuộc.
Kiều Nhược Nhiên từng đến đây nhiều lần trước kia, khi còn là vợ hợp đồng, cô cũng từng xuất hiện ở đây vài lần vì công việc của Tạ Cảnh Thâm.
Nhưng hôm nay… vẫn khiến nhân viên xung quanh cảm thấy có gì đó khác.
Bởi vì cô đang nắm tay anh.
Rất tự nhiên.
Nhân viên lễ tân lập tức cúi đầu.
“Tạ tổng, thiếu phu nhân.”
Nhược Nhiên gật đầu nhẹ. “Chào.”
Hai người bước vào thang máy riêng.
Cửa vừa đóng.
Tạ Cảnh Thâm nhìn xuống bàn tay đang nắm tay mình. “Em định nắm như vậy đến bao giờ?”
Nhược Nhiên suy nghĩ một chút. “Không được sao?”
“…Không phải.”
“Vậy thì nắm.”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Anh khẽ siết chặt bàn tay, khóe môi cong lên từ lúc nào.
Xem ra, tụ m.á.u đó đang giúp anh.
Văn phòng tổng giám đốc.
Kiều Nhược Nhiên ngồi trên sofa.
Trước mặt cô là một chồng tài liệu y khoa mà trợ lý Lâm vội vàng đi tìm giúp.
Cô đọc rất nghiêm túc.
Thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn về phía bàn làm việc.
“Chồng.”
Tạ Cảnh Thâm dừng bút. “Hửm.”
“Anh uống nước chưa?”
“Chưa.”
Cô đứng dậy. Rót nước cho anh. Đặt lên bàn. “Uống.”
Trợ lý Lâm đứng cạnh suýt nữa đ.á.n.h rơi máy tính bảng.
Buổi trưa.
Cửa văn phòng mở ra.
Một giọng phụ nữ quen thuộc vang lên.
“Con trai.” Tạ phu nhân bước vào.
Vừa nhìn thấy Kiều Nhược Nhiên, mắt bà sáng lên.
“Nhược Nhiên! Con cũng ở đây à?”
Nhược Nhiên gật đầu. “Con đi làm cùng chồng.”
Tạ phu nhân lập tức cười tươi.
Bà quay sang nhìn con trai. Ánh mắt đầy ý tứ.
“Không tệ. Cuối cùng con cũng biết giữ vợ rồi.”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Tạ phu nhân kéo Nhược Nhiên ngồi xuống cạnh mình.
Nhỏ giọng hỏi: “Nó có bắt nạt con không?”
Nhược Nhiên lắc đầu. “Không. Chồng tốt.”
Tạ phu nhân hài lòng gật đầu.
Đúng lúc đó.
Trợ lý Lâm gõ cửa.
“Tạ tổng. Người nhà họ Kiều đến.”
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Tạ Cảnh Thâm hơi nhíu mày.
“Vì Kiều Nhược Như?”
“Vâng. Tôi đã nói rõ rồi. Nhưng họ vẫn muốn gặp anh.”
Tạ phu nhân hừ lạnh. “Cho họ vào.”
Cha Kiều và mẹ Kiều bước vào.
Hai người rõ ràng đã mất ngủ nhiều ngày, sắc mặt rất tiều tụy.
Vừa nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm, cha Kiều lập tức cúi đầu.
“Tạ tổng… húng tôi đến là để xin lỗi. Chuyện Nhược Như… chúng tôi đã biết hết rồi. Con bé hiện đang bị tạm giam. Nhưng nó còn trẻ, nhất thời hồ đồ…”
Ông dừng lại, giọng thấp xuống. “Xin anh… giơ cao đ.á.n.h khẽ.”
Mẹ Kiều lúc này mới nhìn thấy Kiều Nhược Nhiên.
Bà lập tức bước tới.
“Nhược Nhiên. Con nói giúp em con một câu đi. Dù sao nó cũng là em ruột của con.”
Kiều Nhược Nhiên đang ngồi trên sofa.
Cô nhìn họ. Ánh mắt bỗng chậm lại.
Trong khoảnh khắc đó, một vài hình ảnh mơ hồ đột nhiên hiện lên trong đầu cô.
Một căn nhà. Bàn ăn.
Cha Kiều đặt miếng thịt vào bát Kiều Nhược Như.
“Nhược Như ăn đi.”
Còn cô,
Ngồi ở góc bàn. Bát cơm trắng lạnh. Không ai nhìn cô.
Một ngày khác.
Cô cầm bảng điểm đứng trước cửa phòng. “Mẹ, con đứng nhất lớp.”
Mẹ Kiều chỉ liếc qua. “Ừ.”
Sau đó quay sang nói với Kiều Nhược Như: “Con đừng học nhiều quá, mệt.”
Hình ảnh dồn dập kéo tới.
Những năm tháng bị bỏ mặc. Những ánh mắt lạnh nhạt.
Đầu Kiều Nhược Nhiên bỗng đau nhói.
Cô đưa tay ôm trán. “Tôi…”
Giọng cô rất nhỏ.
Tạ Cảnh Thâm lập tức đứng dậy. “Nhược Nhiên?”
Tạ phu nhân cũng giật mình. “Con sao vậy?”
Cơn đau trong đầu cô bùng lên dữ dội. Hình ảnh trong đầu chồng chéo.
Ánh mắt cha mẹ. Giọng nói lạnh nhạt. Tiếng cười của Kiều Nhược Như.
Mọi thứ quay cuồng. Sau đó… cô ngã xuống.
“Tôi… đau…”
“Nhược Nhiên!”
Mười phút sau.
Phòng nghỉ trong văn phòng tổng giám đốc.
Bác sĩ của tập đoàn vừa kiểm tra xong.
“Không sao. Có thể là do khối tụ m.á.u đang tan. Trí nhớ đang phục hồi.”
Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh giường. Ánh mắt trầm xuống.
Tạ phu nhân thì đang ngồi bên cạnh nắm tay Kiều Nhược Nhiên.
“Con tỉnh rồi?”
Mi mắt Nhược Nhiên khẽ động. Cô mở mắt.
Ánh nhìn hơi mơ hồ vài giây.
Sau đó, ánh mắt dần trở nên quen thuộc.
Lạnh. Bình tĩnh. Không còn vẻ ngây ngô mấy ngày trước.
Cô chậm rãi ngồi dậy. “Con… ngất sao?”
Tạ phu nhân nhìn cô. “Con nhớ gì không?”
Nhược Nhiên im lặng một chút. “…Con nhớ hết rồi.”
Cả căn phòng yên tĩnh.
Cô nhớ lại. Tất cả. Cả những ngày vừa qua.
Cả việc cô ôm Tạ Cảnh Thâm. Gọi anh là “chồng”.
Mặt cô hơi cứng lại trong một giây.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. “Em thấy thế nào?”
“Ổn.” Giọng cô đã trở lại bình tĩnh quen thuộc.
Lúc này.
Bên ngoài phòng.
Cha mẹ Kiều vẫn đang chờ.
Khi thấy bác sĩ đi ra, họ vội vàng hỏi: “Nhược Nhiên thế nào rồi?”
Tạ phu nhân bước ra trước. Ánh mắt lạnh hẳn. “Bây giờ mới nhớ hỏi à?”
Hai người sững lại. Bà nói tiếp, giọng không giấu được tức giận: “Con bé vừa ngất đi trước mặt hai người. Hai người làm cha mẹ kiểu gì vậy?”
Mẹ Kiều lắp bắp. “Chúng tôi… chúng tôi không biết…”
Tạ phu nhân cười lạnh. “Không biết? Tôi nhìn là biết. Bao nhiêu năm các người đối xử với nó thế nào.”
Cha Kiều cúi đầu. Không dám nói gì. Tạ phu nhân chỉ thẳng ra cửa.
“Cút. Chuyện của Kiều Nhược Như để pháp luật xử lý. Còn Nhược Nhiên…”
Bà dừng lại. Giọng kiên quyết.
“Từ hôm nay. Con bé là con dâu nhà họ Tạ. Ai muốn bắt nạt con bé. Phải hỏi tôi trước.”
Một lúc sau.
Kiều Nhược Nhiên bước ra khỏi phòng nghỉ.
Cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Tạ Cảnh Thâm đứng trước mặt cô. “Em có cần về nhà nghỉ không?”
“Không cần.”
Cô nói. Sau đó nhìn sang cha mẹ Kiều đang đứng xa xa.
Ánh mắt bình tĩnh.
Cha Kiều vội vàng bước tới. “Nhược Nhiên… con nói giúp em con…”
Nhược Nhiên cắt ngang. “Cô ta làm sai.”
Mẹ Kiều nghẹn lại. “Nhưng nó vẫn là em con!”
Kiều Nhược Nhiên nhìn bà.
Ánh mắt không còn chút d.a.o động. “Vậy thì sao?”
Cả hai người cứng lại. Cô nói tiếp.
“Cô ta tung tin đồn. Thuê người chỉnh sửa ảnh.” Phá hoại danh dự bệnh viện. Còn suýt khiến tôi mất việc.”
Cô dừng lại một giây. “Pháp luật xử lý là đúng.”
Trong phòng im lặng. Kiều Nhược Nhiên quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm.
“Anh muốn xử lý thế nào thì cứ làm.” Giọng cô bình tĩnh. “Không cần vì tôi mà nương tay.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. Ánh mắt sâu lại.
Sau đó anh quay sang cha mẹ Kiều.
“Đưa họ ra ngoài.”
Bảo vệ bước vào. Hai người cuối cùng chỉ có thể rời đi.
Văn phòng trở lại yên tĩnh.
Tạ phu nhân nhìn Kiều Nhược Nhiên.
Ánh mắt vừa đau lòng vừa tự hào.
“Con làm đúng.”
Sau đó bà quay sang con trai. Ánh mắt đầy cảnh cáo.
“Còn con. Nếu sau này còn để con bé chịu thiệt. Đừng trách mẹ không nhận con.”
Tạ Cảnh Thâm: “……”
Kiều Nhược Nhiên đứng bên cạnh.
Lúc này cô mới chợt nhận ra, tay mình vẫn đang nắm tay anh.
Những ngày qua… cô đã quen như vậy.
Cô khựng lại một giây. Định rút tay.
Nhưng bàn tay Tạ Cảnh Thâm… khẽ siết lại.
22.
Cửa phòng làm việc khép lại sau khi Tạ phu nhân rời đi.
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Ánh chiều nhạt hắt qua cửa sổ, rơi lên gương mặt của Kiều Nhược Nhiên.
Cô ngồi dựa trên sô pha, im lặng rất lâu.
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh, tay vẫn còn giữ chặt cốc nước chưa kịp đưa cho cô. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giống như đang chờ một điều gì đó.
Cuối cùng, Kiều Nhược Nhiên lên tiếng trước.
“Em… nhớ lại rồi.”
Cốc nước trong tay Tạ Cảnh Thâm khẽ khựng lại. Anh không hỏi “nhớ cái gì”, bởi ánh mắt cô lúc này đã khác hẳn.
Không còn sự mềm mại, dính người như mấy ngày qua. Cũng không còn ánh nhìn trong trẻo như một cô gái vừa bị chấn thương.
Mà là Kiều Nhược Nhiên quen thuộc, bình tĩnh, kiêu hãnh, có chút xa cách.
“Nhớ từ khi nào?” anh hỏi khẽ.
“Lúc nhà họ Kiều bước vào.”
Cô cúi mắt, ngón tay vô thức siết chặt góc váy. “Những chuyện hồi nhỏ… bỗng nhiên hiện lên rất rõ.”
Những bữa cơm mà cô phải ngồi ở góc bàn. Những ánh mắt lạnh nhạt của cha mẹ. Những lần Kiều Nhược Như giả vờ khóc, còn cô bị trách mắng.
Tất cả.
Như một cơn sóng ập tới. Đầu cô đau đến mức ngất đi.
Tạ Cảnh Thâm trầm mặc vài giây. “Vậy… mấy ngày qua em…”
Kiều Nhược Nhiên hơi c.ắ.n môi. “…là thật.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh. “Em thật sự không nhớ gì.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Tạ Cảnh Thâm đột nhiên bật cười khẽ. “Vậy ra… mấy ngày được em ôm, được em gọi ‘chồng’, đều là nhờ cục m.á.u tụ kia.”
Tai Kiều Nhược Nhiên đỏ lên. “Anh…”
“Anh không định trả lại đâu.” Tạ Cảnh Thâm cắt lời.
Cô sững người.
Ánh mắt anh lúc này không còn bình tĩnh như thường ngày. Mà là một thứ cảm xúc bị nén quá lâu.
“Nhược Nhiên.” anh gọi tên cô.
Giọng trầm xuống. “Chúng ta nói chuyện rõ ràng đi.”
Kiều Nhược Nhiên khẽ siết tay.
Cô biết cuộc nói chuyện này sớm muộn cũng phải xảy ra.
Tạ Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mắt cô.
“Em nói muốn xứng đáng đứng bên cạnh anh. Nhưng em có từng hỏi anh chưa? Anh có cần em phải ‘xứng’ mới ở bên anh không?”
Cô im lặng.
“Anh kết hôn với em. Ban đầu đúng là vì hợp đồng. Nhưng sau đó không phải.”
Ánh mắt Kiều Nhược Nhiên khẽ d.a.o động. Tạ Cảnh Thâm tiếp tục.
“Anh không phải người thích xen vào chuyện người khác. Nhưng vì em, anh đã làm rất nhiều chuyện mà trước đây anh sẽ không làm.”
Anh dừng lại một chút.
“Ví dụ như… công khai giấy kết hôn. Ví dụ như… phát điên khi em bị thương. Ví dụ như… để mẹ anh mắng suốt nửa tiếng mà không cãi lại.”
Kiều Nhược Nhiên bật cười nhẹ. Đúng lúc đó cô mới phát hiện…
Hình như anh thật sự đã làm rất nhiều thứ vì cô.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
“Anh không cần em dựa vào anh. Nhưng anh cũng không chấp nhận việc em luôn cố đẩy anh ra. Anh là chồng em. Không phải người ngoài.”
Câu nói đó khiến tim Kiều Nhược Nhiên khẽ rung.
Cô nhìn anh rất lâu. Rồi khẽ hỏi.
“…Nếu một ngày em không còn là bác sĩ giỏi như bây giờ thì sao?”
Tạ Cảnh Thâm nhíu mày. “Em nghĩ anh cưới em vì em là bác sĩ?”
Cô không trả lời. Anh thở dài một hơi.
Rồi tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bước.
“Kiều Nhược Nhiên. Anh thích em.”
Anh nói rất chậm. Rất rõ.
Cô sững lại.
Trước khi cô kịp phản ứng, anh tiếp tục. “Không phải vì hợp đồng. Không phải vì trách nhiệm. Cũng không phải vì thương hại. Chỉ là… thích em.”
Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tích tắc từ đồng hồ.
Kiều Nhược Nhiên nhìn anh.
Mắt hơi đỏ. Rất lâu sau, cô mới khẽ nói. “…Em biết.”
Tạ Cảnh Thâm khựng lại. “Em biết?”
Cô gật đầu.
“Lúc anh đứng trước truyền thông bảo vệ em. Lúc anh ôm em trong phòng cấp cứu. Lúc anh thức trắng hai đêm ở bệnh viện đợi em.”
Cô cười rất nhẹ. “Em không phải người ngốc.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô chằm chằm.
“Vậy còn em? Em nghĩ thế nào về anh?”
Kiều Nhược Nhiên im lặng.
Một lúc sau, cô khẽ nói. “…Em từng nghĩ. Em không nên thích anh.”
Anh nhíu mày. “Tại sao?”
“Vì anh quá tốt.”
Câu trả lời khiến anh hơi sững lại.
“Em sợ một ngày nào đó… nếu em không đủ tốt nữa… anh sẽ hối hận vì đã chọn em.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô vài giây. Rồi đột nhiên đưa tay kéo cô vào lòng.
Kiều Nhược Nhiên bất ngờ.
“Anh sẽ không.”
Giọng anh rất thấp. Nhưng cực kỳ chắc chắn.
“Người nên lo là anh. Không phải em.”
Cô khẽ ngẩng đầu. “Lo gì?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
Ánh mắt sâu đến mức khiến tim cô đập loạn.
“Lo một ngày nào đó em phát hiện ra… em có thể tìm được người tốt hơn anh.”
Kiều Nhược Nhiên ngẩn người. Rồi bật cười.
“Không đâu.”
“Ừ?”
Cô khẽ vòng tay ôm lại anh. Lần này không phải vì mất trí nhớ.
Mà hoàn toàn tỉnh táo.
“Vì em đã chọn rồi.” Cô nói khẽ. “…Chồng.”
Tạ Cảnh Thâm cứng người trong một giây.
Sau đó, khóe môi anh cong lên rất nhẹ.
Ở ngoài hành lang.
Tạ phu nhân đứng sau cánh cửa hé mở, nghe được gần hết cuộc trò chuyện.
Bà lập tức quay sang quản gia.
Hạ giọng đầy đắc ý. “Thấy chưa? Tôi nói mà. Thuốc của tôi không uổng phí.”
Quản gia: “…”
Ông rất muốn nói rằng cái “thuốc tăng tình cảm” đó… thực ra chỉ là sữa hạnh nhân. Phần còn lại… là hai người họ tự lừa nhau mà thôi.