Chương 1

Cập nhật lúc: 16-04-2026
Lượt xem: 152

Dịp nghỉ lễ, tôi bắt xe khách liên huyện đi nơi khác để làm giám khảo cho kỳ thi phỏng vấn công chức.

Vừa mới ngồi xuống, một cô gái đã sán lại gần bảo: “Đổi chỗ chút đitôi muốn ngồi cạnh bạn trai tôi.”

Tôi ôm bụng từ chối: “Bụng tôi không khỏe, không muốn di chuyển, xin lỗi nhé.”

Mặt cô gái sa sầm xuống: “Bộ chị nhắm trúng bạn trai tôi rồi hay sao? Cố tình không đổi chỗ để được ngồi cạnh anh ấy chứ gì?”

“Bạn trai tôi sau này sẽ là cán bộ nhà nước đấy! Loại phụ nữ như chị tôi gặp nhiều rồi, định bám lấy cái bát cơm sắt chứ gì?”

Cậu thanh niên cũng hùa theo: “Người đẹp, đừng như vậytôi  bạn gái rồi.”

Tôi dở khóc dở cười, đang định nói con tôi đã lên cấp ba rồi.

Lời chưa kịp ra khỏi miệng, cậu ta đã một tay lôi phắt tôi ra khỏi chỗ ngồi.

Cô gái nhanh chóng chiếm lấy vị trí của tôi, vắt chéo chân nói: “Biết điều từ sớm  phải tốt hơn không?”

Họ ngồi sát bên nhau, trò chuyện rôm rả.

Cô gái lướt điện thoại, hào hứng nói: “Ngày mai phỏng vấn rồi, bảo bối, anh nhất định sẽ làm được!”

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Cứ yên tâm đi, bạn trai cô chắc chắn không đậu đâu!”

……

“Chị nói cái gì cơ?”

Giọng cô ta đột nhiên cao vút lên tám tông!

Tôi nhìn cô ta, lặp lại từng chữ một: “Tôi bảo là, hạng người như cậu ta chắc chắn không đậu nổi đâu.”

Lời vừa dứt, cô ta bỗng đứng bật dậy, chỉ tay vào tôi rồi gào lên cho cả xe nghe thấy.

“Mọi người mau tới xem này! Người phụ nữ này muốn ngồi cạnh bạn trai Chu Hạo Trạch của tôitôi không cho, thế là chị ta trù ẻo bạn trai tôi thi trượt!”

Ngay lập tức, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tôi cau mày: “Cô nói cho rõ ràng, tôi không hề muốn ngồi cạnh cậu ta.”

“Không muốn ngồi cạnh? Thế tại sao lúc bọn tôi muốn đổi chỗ chị lại không chịu?”

Tôi bị logic của cô ta làm cho tức cười: “Dựa vào cái gì mà cô muốn đổi là tôi phải đổi?”

Giọng cô ta càng trở nên chanh chua hơn: “Tôi không quan tâm! Chị không đổi chính là không muốn bọn tôi ngồi cạnh nhau, chị cố tình chứ gì!”

“Chỗ ngồi của cô không liên quan gì đến tôi.” Tôi nói, “Bụng tôi không khỏe, không muốn đi lại vấn đề gì sao?”

“Thế thì chị đúng là tâm địa xấu xa, muốn làm khó bọn tôi!” Mặt cô gái đỏ bừng vì tức giận, “Không chịu đổi chỗ lại còn trù bạn trai tôi thi trượt, loại người như chị đúng là tâm thần biến thái!”

Tôi há miệng định giải thích tiếp, nhưng cô ta hoàn toàn không cho tôi cơ hội.

“Chị nhìn lại chị xem, đi xe khách mà ăn mặc kiểu này, váy ngắn như vậy không phải là để mồi chài đàn ông thì là gì?”

“Tôi mặc gì là quyền tự do của tôi.”

“Tự do?” Cô ta cười khẩy, “Tôi thấy chị chính là muốn quyến rũ bạn trai tôi! Anh ấy sắp trở thành cán bộ nhà nước rồi, loại phụ nữ như chị tôi gặp nhiều rồi, suốt ngày chỉ rình rập mấy anh  bát cơm sắt thôi!”

Lúc này, một người phụ nữ lớn tuổi ngồi cạnh lên tiếng: “Này cô gái, trù người ta thi trượt thì đúng là hơi quá đáng thật.”

Đúng thế đấy.” Một ông chú ngồi đối diện cũng hùa theo.

Tôi ngẩn người: “Tôi không …”

“Còn không cái gì nữa?” Giọng cô gái càng lanh lảnh, “Chính miệng chị nói anh ấy không đậu nổi, cả xe này đều nghe thấy hết rồi!”

Cậu thanh niên lúc này mới thong thả lên tiếng, cằm hơi vênh lên: “Làm sao tôi  thể không đậu được? Vị trí quản lý tổng hợp tại Sở Y tế thành phố A, tôi đứng nhất bài thi viết, cao hơn người thứ hai tận 13 điểm đấy.”

Tim tôi khẽ động. Vị trí quản lý tổng hợp ở Sở Y tế, đó chẳng phải là vị trí mà tôi chịu trách nhiệm phỏng vấn hay sao?

Tôi nhìn kỹ cậu ta một lượt. Tôi chẳng trù ẻo gì cậu ta cả, chỉ là với kinh nghiệm nhiều năm của mìnhtôi thấy hạng người thiếu kiềm chế thế này đúng là rất khó mà đậu được.

Nhưng tôi không nói gì thêm.

Cô gái tiếp tục khoe khoang, giọng vừa cao vừa chói tai: “Nghe thấy chưa? Cao hơn tận 13 điểm cơ đấy! Đây chẳng phải là chắc suất trở thành cán bộ nhà nước rồi sao?”

Cô ta tiến lại gần thêm một bước: “Chị ăn mặc hở hang lượn lờ bên ngoài, chẳng qua là muốn tìm đàn ông làm phiếu cơm dài hạn chứ gì?”

“Đặc biệt là một cổ phiếu tiềm năng như bạn trai tôi, chẳng lẽ chị không muốn sán vào?”

Tôi hít một hơi thật sâu: “Tôi đã nói rồitôi không hề coi trọng bạn trai cô.”

“Không coi trọng?” Cô gái cười lạnh, hai tay chống nạnh, “Thế tại sao chị lại trù ẻo anh ấy? Hôm nay chị nhất định phải quỳ xuống xin lỗi anh ấy!”

“Quỳ xuống?”

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.

Đúng, quỳ xuống xin lỗi!” Cô gái khoanh tay trước ngực, hất hàm nhìn tôi.

“Chị trù bạn trai tôi thi trượt, chị  biết anh ấy đã chuẩn bị cho vị trí này bao lâu không? Loại phụ nữ độc ác như chị, không cho chị một bài học thì chị không biết điều!”

Tôi sững sờ.

Sống hơn bốn mươi năm cuộc đời, lăn lộn trong chốn công sở nhà nước hơn hai mươi năm, tôi chưa từng thấy ai vô lý đến mức này.

“Cô chắc chứ?” Tôi hỏi.

“Sao hả? Sợ rồi à?” Cô gái cười khẩy, quay sang nhìn các hành khách xung quanh, “Mọi người phân xử xem, chị ta trù người khác thi trượt, bắt chị ta xin lỗi không phải là chuyện nên làm sao?”

“Xin lỗi thì được, nhưng bắt quỳ xuống thì hơi quá rồi.” Có người nhỏ giọng nói.

“Phải đấy, bắt người ta quỳ thì hơi lố.”

Cô gái lập tức đổi sắc mặt, giọng nói mang theo tiếng nức nở:

“Mọi người không biết đâu, bạn trai tôi đã phải nỗ lực thế nào vì vị trí này! Anh ấy học đến tận hai giờ sáng mỗi ngày, gầy đi cả mười cân! Chị ta dựa vào cái gì mà muốn hủy hoại anh ấy chỉ bằng một câu nói chứ?”