Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Anh đừng nói nữa, bao nhiêu người đang nhìn kìa!”
“Giờ mới biết xấu hổ à?” Anh ta cười khẩy, “Lúc bắt người ta quỳ xuống sao cô không sợ xấu hổ đi?”
Tô Nhã c.ắ.n môi, lôi anh ta đi ra ngoài.
Anh ta loạng choạng vài bước, không hất ra nữa.
Hai người vừa cãi vã vừa rời khỏi cổng trường thi.
Phía sau có người cảm thán: “Giới trẻ ngày nay thật là…!”
Có người nói: “Quay lại được rồi, quay lại được rồi!”
Lại có người bảo: “Hình như thi trượt nên mới cãi nhau đấy!”
Tiếng nói cứ thế xa dần.
Tô Nhã kéo tay Chu Hạo Trạch, bước đi rất nhanh.
Ngày công bố kết quả phỏng vấn, Chu Hạo Trạch ngồi trên giường trong căn phòng thuê, màn hình điện thoại đang sáng.
Đôi tay cầm điện thoại xem điểm của anh ta run cầm cập.
Chu Hạo Trạch, điểm phỏng vấn: 70,8 điểm.
Đứng bét bảng.
Anh ta dán mắt vào con số đó thật lâu.
Sau đó anh ta nhấn vào bảng xếp hạng tổng điểm.
Thi viết đứng nhất, phỏng vấn đứng bét, xếp hạng chung cuộc: thứ ba. Nhưng vị trí đó chỉ tuyển duy nhất một người.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay anh ta, rơi bịch xuống đất.
“Sao thế?” Tô Nhã từ trong bếp ló đầu ra, tay vẫn còn cầm chiếc xẻng nấu ăn, “Có kết quả rồi à?”
Chu Hạo Trạch không đáp, Tô Nhã đặt xẻng xuống, đi tới nhặt điện thoại lên.
Sắc mặt cô ta trắng bệch dần đi.
“Không thể nào!”
Giọng cô ta run rẩy: “Điểm thi viết của anh cao hơn người thứ hai tận 13 điểm, sao điểm phỏng vấn lại có thể thế này được?”
“70,8 điểm.” Giọng Chu Hạo Trạch như rít qua kẽ răng, “Các giám khảo khác đều chấm anh hơn 70, riêng bà ta chỉ cho 68.”
Tay Tô Nhã run lên, điện thoại lại rơi xuống đất lần nữa.
“Bà ta đang trả thù anh đấy!” Giọng cô ta đột ngột cao vút lên, “Chắc chắn là vì chuyện hôm đó trên xe khách rồi!”
“Là tại em.” Chu Hạo Trạch ngắt lời cô ta, ngước đầu lên với đôi mắt đỏ ngầu, “Tất cả đều là tại em.”
Tô Nhã sững sờ.
“Tại sao em lại đi chọc vào bà ta?” Chu Hạo Trạch đứng bật dậy, tiếng quát mỗi lúc một lớn, “Tại sao em phải cãi nhau với bà ta? Tại sao phải bắt bà ta quỳ xuống? Tại sao lại lấy điện thoại ra quay phim người ta?”
“Em ư?”
“Em có biết anh đã chuẩn bị bao lâu không?” Mắt anh ta đỏ hoe, “Một năm, tròn một năm trời! Ngày nào anh cũng học đến hai giờ sáng, anh gầy đi mười cân! Em có biết để thi viết đứng đầu khó thế nào không? Có biết bao nhiêu người nộp hồ sơ vào vị trí đó không?”
Nước mắt Tô Nhã rơi lã chã: “Em đâu có biết bà ta là giám khảo, em thật sự không biết mà!”
“Không biết?” Chu Hạo Trạch cười khẩy, “Không biết thì có quyền bắt người ta quỳ xuống à? Không biết thì được phép quay phim người ta chắc? Bình thường cô đối xử với người khác kiểu đó đấy hả?”
“Em làm thế là vì anh!” Tô Nhã gào khóc, “Em thấy bà ta định quyến rũ anh nên mới…!”
“Bà ta muốn quyến rũ anh từ bao giờ?” Chu Hạo Trạch hét lại,
“Từ đầu đến cuối bà ta có nói câu nào là muốn quyến rũ anh không? Người ta chỉ là không muốn đổi chỗ! Người ta đau bụng không muốn cử động! Là tự em cứ khăng khăng bảo bà ta quyến rũ anh!”
Tô Nhã há miệng nhưng không nói được lời nào.
Tô Nhã đột nhiên lên tiếng, giọng nghẹn ngào: “Anh nói vậy là có ý gì? Anh bênh vực bà ta à?”
“Anh chỉ là…!”
“Anh làm sao? Anh thấy bà ta đẹp nên mới giúp bà ta nói chuyện đúng không?” Nước mắt Tô Nhã chảy không ngừng, “Ngay từ trên xe khách anh đã nhắm trúng bà ta rồi chứ gì?”
“Cô điên rồi!” Chu Hạo Trạch trợn tròn mắt, “Làm sao tôi có thể nhìn trúng bà ta được?”
“Vậy tại sao anh lại bênh bà ta?” Tô Nhã hét lên, “Tại sao anh không đứng về phía em?”
“Bởi vì em sai rồi!” Chu Hạo Trạch gầm lên, “Từ đầu đến cuối đều là em sai! Em ép người ta đổi chỗ, em mắng người ta lẳng lơ, em bắt người ta quỳ xuống, em lấy điện thoại quay phim người ta! Em sai rành rành ra đấy!”
Tô Nhã đờ người ra đó, nước mắt rơi lã chã.
Sau đó cô ta quay người, sầm cửa bỏ đi.
Chu Hạo Trạch đứng lặng tại chỗ, thở hổn hển.
Ngày hôm sau, Tô Nhã quay lại.
Mắt cô ta sưng húp, trông như đã khóc rất nhiều.
“Chúng ta tố cáo bà ta đi.” Cô ta lạnh lùng nói.
Chu Hạo Trạch kinh ngạc ngẩng đầu: “Cái gì cơ?”
“Tố cáo vị giám khảo đó.” Tô Nhã ngồi xuống cạnh anh ta, giọng khàn đặc, “Bà ta vì mâu thuẫn trên xe khách mà chấm điểm thấp cho anh, đây là lợi dụng công việc để trả thù riêng. Chúng ta đi tố cáo bà ta, để bên thanh tra kiểm tra bà ta.”
Chu Hạo Trạch im lặng một lúc.
“Có camera.” Anh ta nói, “Phòng phỏng vấn có camera giám sát.”
“Thì đã sao?” Tô Nhã nói, “Bà ta chấm anh 68 điểm, trong khi các giám khảo khác đều chấm hơn 70, chẳng phải quá rõ ràng rồi à? Bà ta cố tình đấy.”
Chu Hạo Trạch lại im lặng.
“Anh có muốn đậu công chức không?” Tô Nhã nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, “Đây là cơ hội duy nhất. Nếu tố cáo thành công và được phỏng vấn lại, anh vẫn còn hy vọng.”
“Nếu thất bại thì sao?”
“Thất bại thì cũng chẳng tệ hơn hiện tại đâu.” Tô Nhã nói, “Anh đã đội sổ rồi, còn có thể tệ đến mức nào nữa chứ?”
Chu Hạo Trạch suy nghĩ rất lâu.
Chu Hạo Trạch gật đầu.
Bọn họ cùng nhau viết một lá đơn tố cáo.
“Kính gửi các vị lãnh đạo Ban Kiểm tra Kỷ luật:
Chúng tôi là Chu Hạo Trạch, thí sinh ứng tuyển vị trí Quản lý tổng hợp của Cục Y tế thành phố A, cùng với người nhà. Chúng tôi muốn tố cáo đích danh chủ khảo của buổi phỏng vấn lần này là bà Lý Tú Lan.
Trước ngày phỏng vấn, trên chuyến xe khách liên huyện, Lý Tú Lan đã xảy ra xung đột với chúng tôi. Vì chuyện nhường chỗ mà bà ta ôm hận trong lòng, còn nguyền rủa tôi sẽ không thi đậu. Ngày hôm sau đi thi, bà ta lại vừa vặn làm chủ khảo, đã lợi dụng chức quyền để cố ý chấm điểm thấp cho tôi, khiến điểm phỏng vấn của tôi thấp nhất toàn đoàn. Kết quả tổng hợp từ hạng nhất tụt xuống hạng ba, khiến tôi mất đi cơ hội trúng tuyển.
Hành vi của Lý Tú Lan đã vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc công bằng, chính trực trong công tác tuyển dụng công chức nhà nước. Kính mong Ban Kiểm tra Kỷ luật điều tra làm rõ.
Người tố cáo: Chu Hạo Trạch, Tô Nhã”
Tô Nhã bỏ lá đơn tố cáo vào phong bì.
“Để em đi gửi cho.” Cô ta nói.
Chu Hạo Trạch im lặng không đáp.