Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ăn mặc thế này không phải muốn quyến rũ đàn ông thì là gì?”
“Hôm nay bà phải quỳ xuống xin lỗi cô ấy ngay!”
“Tôi quay video lại rồi, để xem bà có nổi tiếng luôn không!”
Đôi tay cậu ta run lẩy bẩy.
“Câu thứ ba,” giọng Chủ nhiệm Trương vẫn ung dung, “Điểm yếu lớn nhất của cậu là gì?”
Cậu ta im lặng rất lâu, chẳng nói được lời nào!
Trong phòng chỉ còn tiếng máy lạnh kêu vù vù.
“Tôi…” Cuối cùng cậu ta cũng mở miệng, “Tôi quá nghiêm túc.”
Chủ nhiệm Lý đặt bút xuống, liếc nhìn cậu ta một cái đầy ẩn ý.
Toàn trường yên tĩnh đến lạ thường.
Cậu thanh niên cúi gầm mặt, nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình.
Sau đó cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía dãy ghế giám khảo, rồi nhìn thẳng vào tôi.
Tôi vẫn không hề ngẩng đầu lên nhìn cậu ta.
“Tôi bỏ cuộc.” Cậu ta nói trong sự sụp đổ, giọng run rẩy.
Chủ nhiệm Trương ngẩn người: “Cậu chắc chắn chứ?”
Cậu ta gật đầu, lúc đứng dậy chân tay bủn rủn, phải vịn vào mép bàn mới đứng vững được.
Cậu ta lảo đảo đi về phía cửa, tay bám vào khung cửa như thể sắp ngã quỵ đến nơi.
Trước khi ra khỏi cửa, cậu ta còn quay đầu lại nhìn tôi một cái.
Tôi vẫn không thèm ngẩng đầu lên.
Sau khi cửa đóng lại, nhân viên ghi vào bảng đăng ký: Thí sinh số 5, bỏ thi giữa chừng.
Đến giờ nghỉ giải lao, Chủ nhiệm Lý hỏi tôi: “Thí sinh đó quen cô à?”
Tôi nhấp một ngụm nước rồi thản nhiên nói: “Hôm qua có gặp trên xe khách liên huyện.”
Ông ấy không hỏi thêm gì nữa.
Lúc này, cô gái kia đang đợi ở bên ngoài địa điểm thi.
Cô ta đứng dưới trời nắng gắt, mắt nhìn chằm chằm vào cổng lớn.
Xung quanh toàn là phụ huynh và các cặp đôi đang chờ đợi, người ôm hoa, người cầm điện thoại, có người lại bồn chồn đi tới đi lui.
Nhưng cô ta thì khác, cô ta cảm thấy mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Bạn trai cô ta đứng nhất vòng thi viết, cao hơn người thứ hai tận 13 điểm.
13 điểm là một khoảng cách rất lớn. Chỉ cần vòng phỏng vấn không đứng bét bảng thì việc “cập bến” chắc chắn nằm trong tầm tay.
Thậm chí cô ta còn đang suy tính xem tối nay nên đi đâu ăn mừng.
Ngay lúc này, cửa phòng thi mở ra, Chu Hạo Trạch bước ra ngoài!
Cô ta lao tới, mắt sáng rực: “Sao rồi anh, kết quả thế nào?”
Chu Hạo Trạch mặt cắt không còn giọt máu, môi run bần bật, tay chân cũng run rẩy theo.
“Là bà ta!” Giọng cậu ta như rít qua kẽ răng, “Cái mụ đàn bà trên xe khách hôm qua… bà ta chính là chủ khảo.”
Cô ta sững sờ.
“Không thể nào! Chẳng phải bà ta cũng đi thi sao?”
“Bà ta ngồi ở giữa hàng ghế giám khảo!” Ánh mắt Chu Hạo Trạch đờ đẫn, “Anh tận mắt nhìn thấy mà. Bà ta vừa ngẩng đầu lên là anh đã nhận ra ngay.”
Mặt cô ta lập tức trắng bệch.
“Xong đời rồi! Trên xe khách em còn bắt bà ta quỳ xuống! Anh còn lôi bà ta dậy khỏi chỗ ngồi nữa!”
Cô ta bịt chặt lấy miệng.
Im lặng vài giây, cô gái hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh: “Không sao đâu, điểm thi viết của anh cao như vậy, dù điểm phỏng vấn có thấp một chút thì tổng điểm chắc chắn vẫn đứng đầu thôi.”
Chu Hạo Trạch lắc đầu.
“Anh chưa trả lời xong, mấy câu hỏi sau anh bỏ thi rồi.”
“Cái gì cơ?”
“Anh không nói nổi một lời nào cả!” Giọng anh ta bắt đầu run rẩy, “Anh đứng ở đó, trong đầu toàn là giọng nói của em. Tiếng em mắng bà ta, tiếng em bắt bà ta quỳ xuống xin lỗi, rồi cả lúc em giơ điện thoại lên quay phim bà ta nữa! Anh không thốt ra được chữ nào hết.”
Cô gái cuống quýt, cao giọng: “Sao anh lại bỏ thi? Anh phải trả lời chứ! Cho dù chỉ nói bừa vài câu cũng được mà!”
“Em bảo anh nói thế nào đây?” Chu Hạo Trạch bất ngờ gào lại, tiếng lớn đến mức người xung quanh đều ngoái đầu nhìn, “Lúc em mắng bà ta, anh đứng ngay bên cạnh nhìn mà! Bà ta ngồi đó nhìn chằm chằm vào anh, trong đầu anh toàn là tiếng của em thôi!”
“Em mắng bà ta chẳng phải là vì anh sao!” Đôi mắt Tô Nhã đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống, “Làm sao em biết bà ta là giám khảo chứ! Nếu biết thì em có thèm mắng bà ta không?”
“Em im miệng đi!”
Mắt anh ta đỏ ngầu: “Nếu không phải tại em thì anh có đến nông nỗi này không? Cứ đòi đổi chỗ cho bằng được! Cứ đòi cãi nhau với bà ta! Cứ bắt người ta quỳ xuống! Rồi còn đòi lấy điện thoại ra quay phim người ta nữa!”
“Em làm thế là vì anh mà!”
“Cô làm thế là vì bản thân cô thì có!” Anh ta gầm lên, “Cô chỉ muốn khoe khoang thôi! Khoe bạn trai cô thi viết đứng nhất, khoe bạn trai cô sắp thành công chức nhà nước rồi! Từ đầu đến cuối cô chỉ toàn khoe mẽ thôi!”
Nước mắt cô gái không ngừng tuôn rơi, đôi môi run rẩy, muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời.
Người qua đường bắt đầu dừng lại xem, có người xì xào bàn tán, có người còn lấy điện thoại ra quay phim họ.
“Đi thôi, về rồi nói tiếp.” Tô Nhã kéo cánh tay Chu Hạo Trạch.
Chu Hạo Trạch hất ra một cái, nhưng không được.
“Đừng có chạm vào tôi.”