Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Chàng trai cũng cười theo.
“Bà đừng đùa nữa.” Anh ta nói, “Bà có biết đây là kỳ thi gì không? Phỏng vấn công chức nhà nước đấy, bà đã qua được vòng thi viết chưa mà đòi đến đây?”
“Không liên quan đến hai người.” Tôi lạnh lùng đáp.
Cô gái nhìn tôi đầy mỉa mai:
“Tôi thấy bà không phải đến để thi, mà là đến để ‘săn’ các anh chàng tiềm năng thì đúng hơn. Diện bộ đồ công sở này định trà trộn vào điểm thi, chẳng phải là muốn tìm một người đàn ông có ‘bát cơm sắt’ sao?”
Cô ta tiến sát lại, soi xét tôi từ trên xuống dưới.
“Tôi nói cho bà biết, loại phụ nữ như bà tôi gặp nhiều rồi. Muốn bám lấy mấy người làm nhà nước mà chẳng thèm soi gương xem bản thân mình có điều kiện gì.”
Chàng trai ôm lấy eo bạn gái, cười lắc đầu: “Thôi em yêu, đừng chấp nhặt với bà ta làm gì, anh vào phòng thi đây.”
“Anh vào đi.” Cô gái hôn lên má chàng trai một cái, “Em chờ ở đây, lúc ra chúng ta sẽ đi ăn mừng.”
Chàng trai bước về phía cổng điểm thi, đi được vài bước còn quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu.
Cô gái vẫn đứng đó nhìn tôi chằm chằm.
“Tôi khuyên bà nên bỏ cái ý định đó đi.” Cô ta vuốt lại mái tóc, “Bạn trai tôi sắp trở thành công chức đến nơi rồi, hạng người như bà còn lâu mới bước qua nổi cái cổng kia!”
Tôi chẳng buồn đợi cô ta nói hết, quay người tiến thẳng về phía cổng điểm thi.
“Bà định làm gì đấy?” Cô ta hét lên từ phía sau, “Vẫn muốn vào thật à? Có vào nổi không đấy?”
Tôi không quay đầu lại, nhân viên bảo vệ chặn tôi lại: “Xin vui lòng xuất trình giấy tờ.”
Tôi rút thẻ công tác từ trong túi ra đưa cho anh ta.
Người bảo vệ liếc nhìn, lập tức đứng nghiêm: “Mời vào!”
Tôi hiên ngang bước vào tòa nhà điểm thi.
Sau lưng vọng lại tiếng thảng thốt của cô gái:
“Đến để thi thật à?”
Tôi không ngoái đầu nhìn lại.
Buổi phỏng vấn nhanh chóng bắt đầu.
Trong phòng thi yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng rè rè của máy điều hòa.
Mà tôi, chính là chủ khảo của buổi ngày hôm nay.
“Mời thí sinh số 1 vào phòng.”
Nhân viên mở cửa, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa bước vào, giọng nói run rẩy vì quá căng thẳng.
Tôi lắng nghe phần trả lời của cô ấy, thỉnh thoảng lại ghi chép vào bảng chấm điểm.
Tiếp theo là thí sinh số 2, số 3, rồi số 4.
Ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng, nhưng ít nhất họ vẫn hoàn thành được bài thi của mình.
“Mời thí sinh số 5 vào phòng.”
Nhân viên ra ngoài dẫn người vào.
Cánh cửa được đẩy ra, chính là cậu thanh niên trên chuyến xe khách hôm qua!
Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn về phía dãy ghế giám khảo.
Tôi và cậu ta vừa vặn chạm mắt nhau.
Nụ cười trên mặt cậu ta bỗng chốc cứng đờ, tờ thẻ dự thi trên tay rơi xuống đất phát ra một tiếng “cạch”.
“Sao… sao bà lại ở đây?”
Giọng cậu ta hụt hơi, đến cả đôi môi cũng run lẩy bẩy.
“Thí sinh số 5.” Tôi cất lời, giọng điệu vô cùng bình thản, “Mời cậu bắt đầu phần tự giới thiệu.”
“Tôi… tôi…” Cậu ta há miệng, mắt nhìn tôi trân trân, “Sao bà lại ngồi ở đó?”
Chủ nhiệm Trương ngồi bên trái nhíu mày: “Thí sinh, đề nghị cậu giữ đúng kỷ luật phòng thi.”
“Không phải, là bà ta!”
Ngón tay cậu ta chỉ về phía tôi run bần bật.
“Bà ta không thể làm giám khảo của tôi được!”
Chủ nhiệm Lý ngồi bên phải đặt bút xuống: “Thí sinh, nếu cậu có ý kiến về hội đồng giám khảo, cậu có thể khiếu nại sau khi kết thúc buổi thi. Bây giờ, mời cậu bắt đầu trả lời.”
“Nhưng mà bà ta!” Cậu ta vẫn muốn nói thêm gì đó.
“Thí sinh số 5.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, gằn từng chữ một, “Mời cậu tự giới thiệu.”
Sắc mặt cậu ta lập tức trở nên trắng bệch như giấy.
Cậu thanh niên đứng giữa phòng thi, môi run bần bật, không thốt ra được lấy một lời.
Chủ nhiệm Trương cau mày, nhắc lại lần nữa: “Thí sinh số 5, mời bắt đầu phần tự giới thiệu.”
Cậu ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, mấp máy môi: “Tôi là… là thí sinh số 5…”
Sau đó, cậu ta hoàn toàn tắc nghẽn.
Chủ nhiệm Lý lật bảng điểm, liếc nhìn tôi một cái.
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu, xoay nhẹ cây bút giữa các ngón tay.
“Câu hỏi thứ nhất,” Chủ nhiệm Trương đọc đề, “Hãy trình bày hiểu biết của cậu về việc ‘Hết lòng phục vụ nhân dân’.”
Cậu thanh niên há hốc mồm.
“Chính là… là…” Giọng cậu ta run rẩy, “Vì nhân dân…”
Rồi im bặt.
Cậu ta đứng đó, mắt dán chặt vào mặt bàn, môi không ngừng run rẩy.
Tôi cúi đầu ghi chép, không thèm nhìn cậu ta lấy một lần.
“Câu thứ hai,” Chủ nhiệm Trương tiếp tục, “Làm thế nào để xử lý khiếu nại của quần chúng?”
Cậu thanh niên nuốt nước bọt một cách khó khăn.
“Chính là phải tìm hiểu tình hình trước, sau đó… sau đó…”
Nói được hai câu, cậu ta lại tịt ngóm.
Trong đầu cậu ta bây giờ toàn là hình ảnh cô bạn gái mắng c.h.ử.i người khác trên xe khách!