CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 23-04-2026
Lượt xem: 68

Nửa năm sau khi tôi rời khỏi nhà, Tưởng Tư Nghiêu chợt nhận ra vòng bạn bè WeChat của mình bỗng trở nên thật im ắng.

Không còn những dòng trạng thái sầu não, ủ dột lúc nửa đêm.

Không còn những bài chia sẻ rập khuôn đầy ẩn ý.

Càng không còn những bức ảnh con cái hay mâm cơm gia đình được đăng đi đăng lại.

Ngay cả khi mở khung chat với tôi, người phụ nữ trong bức ảnh đại diện vừa cập nhật cũng khiến anh ta cảm thấy xa lạ. Khoảnh khắc nhìn rõ bối cảnh trong bức ảnh, Tưởng Tư Nghiêu lập tức gọi điện chất vấn:

“Em đi Đại Lý đấy à?”

“Lê Tuệ, em còn nhớ đó là nơi chúng ta đã hẹn sẽ đi tuần trăng mật bù không?”

“Chẳng phải em từng nói, đến đó cùng anh mới có ý nghĩa sao?”

Chuỗi câu hỏi dồn dập khiến tôi thấy cực kỳ phiền toái, không nhịn được mà bật lại: “Thích thì đi thôi, lải nhải lắm thế.”

Chắc vì chưa từng bị tôi chặn họng như vậy bao giờ, đầu dây bên kia nghẹn lời một lúc lâu mới cất tiếng:

“Sao em lại…”

Tưởng Tư Nghiêu không thể hiểu nổi. Chỉ mới nửa năm trôi qua. Người phụ nữ từng không ngừng gửi tin nhắn, đăng bài lên vòng bạn bè chỉ mong anh ta chú ý; người phụ nữ trước đó còn liều mạng muốn níu kéo anh ta… sao đột nhiên lại thay đổi đến vậy?

1

Tôi không ngờ Tưởng Tư Nghiêu lại mò về nhà.

Kể từ sau cuộc gọi đó, anh ta như biến thành một người khác. Anh ta lên cơn bám đuôi, tra hỏi hành tung của tôi suốt hai ngày trời, rồi đột ngột xuất hiện ở cửa. Câu nói “Nếu cô không xin lỗi Nhược Nhược thì tôi sẽ không bao giờ về cái nhà này nữa” lúc bỏ đi trước kia, dường như đã bị anh ta quên sạch sành sanh.

Thế nhưng khi gặp lại, anh ta vẫn chẳng khác gì trước kia.

Bên cạnh vẫn có Thẩm Nhược Nhược tháp tùng.

Và vẫn trắng trợn, ngang nhiên dẫn người phụ nữ đó về tận nhà.

Có điều, so với sự kích động và mất lý trí của nửa năm trước, lúc này đây, tôi đã có thể bình thản đối mặt. Thậm chí khi Thẩm Nhược Nhược bước vào, tôi còn gật đầu chào cô ta.

Đáng tiếc, cô ả hoàn toàn không biết điều, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi vênh váo bước vào trong. Nhìn đồ đạc và cách bài trí trong nhà đã thay đổi hoàn toàn, Tưởng Tư Nghiêu còn chưa kịp lên tiếng thì cô ta đã ré lên.

“Sao trong nhà lại biến thành thế này rồi, chậc chậc…”

Thẩm Nhược Nhược thậm chí chẳng buồn cởi giày, đi dạo một vòng quanh nhà với dáng vẻ của một nữ chủ nhân. Xong xuôi, cô ta mới quay lại nũng nịu than phiền với Tưởng Tư Nghiêu – người đang đứng chết trân ngoài sảnh nhìn tôi.

“Mấy món nội thất này toàn là mẫu mới, tốn bao nhiêu là tiền cơ chứ? Đã thế lại còn xấu…”

Cô ta quay sang nhìn tôi, ra vẻ không tán đồng.

“Chị Lê Tuệ này, Sếp Tưởng tuy kiếm được tiền, nhưng cũng đâu chịu nổi kiểu tiêu xài hoang phí thế này của chị. Chị có biết anh ấy lăn lộn bên ngoài vất vả thế nào không?”

Cô ta càng nói càng tỏ vẻ bất mãn, rồi bắt đầu lớn tiếng dạy đời tôi y như trước:

“Đã không giúp được gì lại còn ngáng đường. Thật không hiểu loại phụ nữ như chị thì tạo ra được giá trị gì, ngoài tiêu tiền ra thì chỉ biết đẻ con thôi sao? Sếp Tưởng à, thấy anh vất vả như vậy mà còn phải chạy về giải quyết mấy chuyện ruồi bu trong nhà, em tức chết mất thôi!”

Thẩm Nhược Nhược vừa giận dỗi vừa làm nũng, bước về phía Tưởng Tư Nghiêu rồi vươn tay định cởi áo khoác giúp anh ta một cách đầy tự nhiên.

Nếu là trước kia, giờ phút này đáng lẽ tôi cũng đang làm động tác tương tự, mang theo vẻ tủi thân và nhục nhã không sao giấu được.

Còn Tưởng Tư Nghiêu khi đó thì sao?

Anh ta sẽ coi chiếc áo khoác ấy như một món phần thưởng. Anh ta tỏ ra vô cùng thích thú khi ép tôi tham gia vào trò chơi “tranh sủng”. Lúc vui vẻ thì đưa áo cho tôi, lúc khó chịu thì đưa cho Thẩm Nhược Nhược để “trừng phạt” tôi. Bất kể tâm trạng của anh ta ra sao, với tôi mà nói, đó đều là sự tra tấn tột cùng.

Thế nhưng giờ đây, tình yêu và sự ỷ lại của tôi dành cho Tưởng Tư Nghiêu đã sớm bị bào mòn đến cạn kiệt trong những ngày tháng bạo lực lạnh, những phấp phỏng nghi ngờ và sự chờ đợi không hồi kết.

Nào ngờ, khi tôi không còn bận tâm nữa thì thái độ của anh ta lại quay ngoắt 180 độ.

2

Tưởng Tư Nghiêu thấy tôi căn bản không thèm nhìn mình, cũng chẳng biết đang nghĩ gì. Anh ta bỗng né tránh tay của Thẩm Nhược Nhược, tự mình treo áo lên, giọng điệu cũng dịu đi nhiều.

Anh ta nhìn tôi, nhẹ nhàng nói: “Chỉ là vài món nội thất thôi mà, vợ anh thích thì mua, chỉ cần cô ấy vui thì bao nhiêu cũng đáng.”

Thẩm Nhược Nhược cắn môi, định nói thêm gì đó thì liền bị Tưởng Tư Nghiêu giơ tay ngắt lời. Anh ta nửa ôm nửa đẩy đưa tôi đến ghế sô pha ngồi xuống, dịu dàng dỗ dành:

“Thôi nào vợ, nửa năm nay anh biết em đã tự kiểm điểm rồi. Sau này chỉ cần em không làm loạn, ngoan ngoãn tin tưởng anh, vun vén cho gia đình mình, anh sẽ không ra ngoài nữa, được không? Từ giờ tin nhắn WeChat của em anh sẽ đọc không sót chữ nào, trả lời từng tin một, không bao giờ để em phải chờ nữa.”

Thấy tôi im lặng, anh ta lại ôm lấy tôi lắc lắc: “Hửm? Được không em?”

“Ồ.” Tôi nhạt nhẽo đáp một tiếng.

Đứng dậy lách khỏi tay anh ta rồi chuyển sang ngồi ở góc sô pha bên kia.

Tưởng Tư Nghiêu sửng sốt: “Ồ? Chỉ vậy thôi sao?”

Tôi nâng mắt nhìn anh ta: “Ừm? Chứ sao nữa?”

Chứ sao nữa.

Ba chữ này từng là đòn chí mạng mà Tưởng Tư Nghiêu thường dùng để đối phó với tôi.

Tôi hỏi anh ta, hôm nay lại không về nhà ăn cơm à?

Anh ta bảo, chứ sao nữa? Công việc để đấy nó tự làm xong chắc?

Tôi trách anh ta rõ ràng đã hứa đi họp phụ huynh cho con gái rồi lại thất hứa.

Anh ta bảo, chứ sao nữa? Khách hàng đến chẳng lẽ bắt người ta ngồi đợi?

Tôi khuyên anh ta giữ gìn sức khỏe, đi tiếp khách thì uống ít rượu thôi.

Anh ta cười khẩy, nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngu xuẩn thiếu hiểu biết, rồi nói: Chứ sao nữa? Trông cậy vào mấy câu quan tâm không đau không ngứa của em ở nhà thì tiền tự động chạy vào thẻ ngân hàng chắc?

Tôi bị anh ta chặn họng đến uất nghẹn, nhưng lại chẳng có lý lẽ nào để vặn vẹo tới cùng. Dù sao thì câu hỏi “Tại sao từ ngày cái cô Thẩm Nhược Nhược đó vào công ty, số buổi đi tiếp khách của anh lại tăng lên gấp mấy lần?”, tôi thực sự không thể thốt nên lời.

Hơn nữa, những lời nghi ngờ vô cớ nói ra rốt cuộc cũng chỉ làm sứt mẻ tình cảm vợ chồng. Tôi không muốn tin một Tưởng Tư Nghiêu luôn điềm tĩnh và biết chừng mực lại phản bội tôi, phản bội lại mái ấm của chúng tôi.

Nhưng sự đời thường chẳng bao giờ thay đổi chỉ vì tôi “không muốn”.

Chẳng nhớ bắt đầu từ khi nào, tần suất xuất hiện của cái tên “Thẩm Nhược Nhược” đột nhiên trở nên dày đặc.

Ban đầu chỉ là Tưởng Tư Nghiêu thuận miệng hỏi một câu: “Vợ à, em đổi sữa tắm hương nhài đấy à?”

Tôi buồn cười hỏi lại, sao nay bỗng dưng anh lại rành rọt phân biệt được mùi hoa thế.

Anh ta bảo là do cô trợ lý nhỏ mới tới — à đúng rồi, chính là cô nàng tên Thẩm Nhược Nhược ấy — lóng nga lóng ngóng thế nào lại làm vỡ lọ nước hoa, hại cả công ty nồng nặc mùi hương đó. Anh ta thì biết gì mấy thứ này, là nghe mọi người bảo đó là mùi hoa nhài.

Sau đó anh ta thở dài, nói lính mới đúng là dở ở điểm này, đào tạo còn tốn thời gian lắm. Anh ta bảo, giá như vợ vẫn còn làm ở công ty thì tốt biết mấy, hồi đó chúng ta làm việc ăn ý với nhau nhường nào.

Lúc đó, tôi cười nói với anh ta: “Con cái cũng lớn rồi, hay là giờ em quay lại giúp anh một tay nhé?”

Anh ta lại vội vàng lắc đầu, làm nũng nói rằng không nỡ để tôi phải vất vả.