CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi vốn tưởng đó chỉ là một chuyện nhỏ nhặt râu ria, chẳng đáng bận tâm. Thế nhưng sau đó, ba chữ “Thẩm Nhược Nhược” gần như lúc nào cũng thường trực trên môi anh ta. Bất kể đang làm gì ở nhà, anh ta cũng có thể liên tưởng đến cô ta.
3
Tôi hỏi anh ta muốn ăn đêm món gì. Anh ta bảo Thẩm Nhược Nhược không biết lượng sức, cứ nằng nặc đòi so tửu lượng với khách, uống say mèm rồi ngủ gục luôn trên xe anh ta, hại anh ta phải về muộn.
Tôi pha trà cho anh ta. Anh ta lại kể chuyện Thẩm Nhược Nhược lỡ tay làm hỏng bánh trà giá vài chục triệu đồng, sợ đến mức mặt mày tái mét; anh ta đã bảo không sao rồi mà cô ta vẫn cứ nằng nặc đòi đền.
Tôi hỏi anh ta màu son hôm nay của tôi thế nào. Anh ta lại đáp Thẩm Nhược Nhược rất ghen tị với một trợ lý khác biết trang điểm, nhưng cô ta ngốc quá học mãi không xong. Rõ ràng cứ để mặt mộc thanh thuần, sạch sẽ cũng rất đẹp, vậy mà lại trốn trong phòng nghỉ của anh ta khóc một mình. ..
Cứ thế, vân vân và mây mây. Mỗi lần nhắc đến Thẩm Nhược Nhược, Tưởng Tư Nghiêu luôn tỏ vẻ bất đắc dĩ xen lẫn ghét bỏ. Câu “Ngày mai anh sẽ đuổi việc cô ta” gần như trở thành câu cửa miệng của anh ta.
Nhưng rồi đột nhiên có một ngày, cái tên ấy hoàn toàn bặt tăm trong những câu chuyện của anh ta. Ngay lúc tôi còn đang thắc mắc liệu có phải Tưởng Tư Nghiêu đã sa thải cô ta thật rồi hay không, thì một hôm, tôi đến công ty có việc.
Trong phòng nghỉ của anh ta, tôi bắt gặp một cô gái mặc váy ngủ hai dây đang nằm nghỉ trưa. Chẳng hiểu sao, dù không có ai giới thiệu, tôi lại linh cảm ngay được rằng cô ta chính là Thẩm Nhược Nhược.
Đối mặt với Tưởng Tư Nghiêu đang vội vã chạy tới, cô gái nhỏ bày ra vẻ mặt vô cùng bướng bỉnh:
“Em chỉ đến tháng đau bụng quá, hết cách mới phải vào đây nghỉ ngơi. Em và Sếp Tưởng hoàn toàn trong sạch. “
“Bà Tưởng à, loại phụ nữ chỉ cần đẻ con là có được cuộc sống sung sướng như chị, chắc chắn không thể hiểu nổi nỗi vất vả của giới làm thuê bọn tôi đâu nhỉ? Sếp Tưởng tự tay gây dựng nên công ty lớn thế này, bản thân anh ấy đã vất vả, nên anh ấy cũng thấu hiểu nỗi khổ của bọn tôi. Anh ấy xót xa cho tôi mới cho phép tôi nghỉ ở đây. “
“Chị cũng chẳng phải cấp trên của tôi, đương nhiên tôi chẳng có nghĩa vụ phải giải thích với chị. Thế nên mong chị ăn nói cho sạch sẽ vào! “
Đến lúc này, tôi đã lờ mờ nhìn thấu tâm tư của cô gái nhỏ. Cũng qua những lời cô ta nói mà biết được rằng, ít nhất là tính đến hiện tại, giữa cô ta và Tưởng Tư Nghiêu vẫn chưa có “sự tiếp xúc” mang tính thực chất nào.
Nhưng tôi vẫn tức đến phát run. Tôi hỏi ngược lại cô ta: “Tôi nói cái gì không sạch sẽ cơ? “
Thẩm Nhược Nhược đột nhiên ra vẻ tủi thân, lí nhí lầm bầm: “Chị nói gì thì tự chị biết, đồ tởm lợm. “
Tôi quay sang nhìn Tưởng Tư Nghiêu. Cứ ngỡ anh ta sẽ quát mắng cô nhân viên cấp dưới vừa vô lễ vừa đi quá giới hạn kia. Hoặc giả, anh ta sẽ nhận ra bản thân đã đánh mất chừng mực mà lên tiếng giải thích với tôi đôi câu. Nhưng không, chẳng có gì cả.
Anh ta chỉ nhíu mày, nhìn Thẩm Nhược Nhược với vẻ không tán đồng. Giọng điệu tuy có vẻ nghiêm khắc, nhưng lại mang theo sự dung túng và cưng chiều không thể giấu giếm:
“Đi chân trần trên sàn nhà thế kia, hết đau bụng rồi à? Mau lên giường nghỉ ngơi đàng hoàng đi. Túi chườm ấm còn nóng không? Em lên giường trước đi, lát nữa tôi quay lại thay nước cho. “
Nói xong, anh ta kéo tôi ra khỏi phòng nghỉ. Giọng điệu mang theo sự mất kiên nhẫn mà chính anh ta cũng không nhận ra:
“Sao tự dưng em lại tới đây? Đang yên đang lành đi gây khó dễ với một cô gái đang đến kỳ làm gì? Bản thân không còn là con gái mới lớn nữa thì quên luôn cái cảm giác đau đớn đó rồi à? “
Tôi chết sững tại chỗ. Những lời buột miệng trong vô thức chính là thứ phản ánh rõ nhất suy nghĩ thật sự của một người. Thế nên, dù có nằm mơ tôi cũng không bao giờ ngờ những lời này lại thốt ra từ miệng Tưởng Tư Nghiêu.
Suy cho cùng, hai đứa tôi là bạn cấp ba. Cơ duyên đến với nhau là nhờ một tiết thể dục năm ấy, tôi đến tháng đau bụng đến mức mặt mày tái nhợt. Chính anh ta là người đã cõng tôi đến phòng y tế. Cũng chính anh ta đã chuẩn bị cho tôi một cốc nước ấm khi tôi trở về lớp. Từ đó chúng tôi mới dần thân thiết.
Sau này khi yêu nhau, anh ta rất để tâm đến chuyện này. Mỗi lần tôi đến tháng, anh ta đều căng thẳng như đang đối mặt với kẻ thù lớn. Ngay cả sau khi sinh con gái xong, nhờ ở cữ bồi bổ đàng hoàng nên tôi không còn đau nhiều như trước nữa, nhưng vào mấy ngày đó, anh ta vẫn đặc biệt quan tâm đến tình trạng sức khỏe của tôi.
Thế mà bây giờ, anh ta lại có thể thốt ra những lời cay nghiệt như vậy. Anh ta đem sự quan tâm y hệt như từng dành cho tôi đặt lên người một người phụ nữ khác. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí không biết mình nên bày ra vẻ mặt gì, nên phản ứng ra sao. Tôi chỉ biết ngơ ngác để mặc anh ta kéo đi, mãi lúc lâu sau mới hoàn hồn lại.
Giây phút bừng tỉnh, tôi vung tay tát Tưởng Tư Nghiêu một cái nảy lửa.
Tôi hỏi thẳng anh ta: “Anh thích cô ta rồi đúng không? “
“Không thích! ” Tưởng Tư Nghiêu lập tức phủ nhận, dứt khoát như thể đã chuẩn bị sẵn câu trả lời từ lâu.
“Vậy, anh có biết cô ta thích anh không? “
Lần này, Tưởng Tư Nghiêu trầm mặc rất lâu mới mở miệng: “Không như em nghĩ đâu, cô gái đó sống cũng chẳng dễ dàng gì, anh không thể vì cái lý do này mà sa thải cô ấy được. “
Anh ta nói thêm: “Anh và cô ấy sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu, em phải tin anh. “
“Tức là anh biết rồi. ” Giọng tôi nhẹ bẫng.
Tưởng Tư Nghiêu cúi gằm mặt, không nói thêm lời nào.
. ..
4
Thu lại dòng suy nghĩ, tôi lười chẳng buồn nói thêm lời nào với hai người bọn họ trước mặt, liền đứng dậy bước lên lầu.
Ở phía bên kia, Tưởng Tư Nghiêu dường như đang lẩm bẩm lại ba chữ “Chứ sao nữa”, vẻ mặt ngày càng trở nên khó coi.
Tôi chẳng rảnh rỗi mà bận tâm đến tâm trạng của anh ta. Tôi chỉ nghĩ bụng, nếu người đã về rồi thì có một số chuyện cũng nên đưa lên bàn giải quyết cho dứt điểm.
Nào ngờ tôi vừa bước chân lên cầu thang, Tưởng Tư Nghiêu đã đột ngột lên tiếng từ phía sau:
“Bà Tưởng, sao nào, nhà có khách đến mà em không định giúp dọn dẹp phòng ốc một chút sao? Hay là nói, mới có nửa năm mà em đã quên mất trước kia mình hay làm thế nào rồi? “
Thấy tôi khựng bước, anh ta liền cười khẩy: “À, xem ra vẫn luyến tiếc vị trí Bà Tưởng này lắm, anh còn tưởng. .. “
Tôi ngoảnh đầu lại, hất hất cằm về phía Thẩm Nhược Nhược đang cau có: “Này, nhường vị trí Bà Tưởng cho cô đấy, tự đi mà dọn đi. “
Thẩm Nhược Nhược trừng mắt nhìn tôi, há hốc mồm, rồi lại quay sang nhìn Tưởng Tư Nghiêu. Chắc mẩm cô ta không ngờ tôi lại “hào phóng” đến mức này.
Cô ta vừa định bước lên nói chuyện với Tưởng Tư Nghiêu thì đã thấy anh ta đạp “rầm” một cái lật tung chiếc bàn trà. Vẻ mặt anh ta lúc này trông vô cùng đáng sợ.
Thẩm Nhược Nhược hoảng hốt thét lên “Á! “. Tưởng Tư Nghiêu túm chặt lấy cổ tay cô ta giơ lên, sắc mặt lạnh lùng như đóng băng:
“Lê Tuệ, chuyện cô đập gãy tay Nhược Nhược dạo trước, tôi không thèm truy cứu. Nhưng nếu muốn làm ra nhẽ, công ty có đủ cả camera giám sát lẫn nhân chứng đấy. Tôi nói lại lần nữa, xin lỗi cô ấy đi, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, sau này cũng sẽ không bỏ nhà đi nữa. “
“Chẳng phải cô từng nói muốn cùng tôi đi nghỉ bù tuần trăng mật sao? Chỉ cần bây giờ cô qua đây, xin lỗi xong rồi đi dọn phòng đàng hoàng cho cô ấy, tôi sẽ đồng ý với cô. Chúng ta có thể đi chỗ khác. Cơ hội chỉ có một lần, cô liệu mà suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng trả lời! “