CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tuy nhiên, tôi cũng không hoàn toàn tin lời anh ấy. Dù sao thì thời điểm cũng quá trùng hợp. Lại cứ nhè ngay lúc bị Tưởng Tư Nghiêu ép gánh tội thay cho Thẩm Nhược Nhược rồi đuổi khỏi công ty, anh ấy mới chịu nói ra, tôi không thể không suy nghĩ sâu xa hơn một chút.
Nhưng nhìn chiếc USB kia, tôi vẫn rất biết ơn anh ấy. Có thứ này trong tay, khi ly hôn tôi sẽ nắm được thế chủ động.
Suy cho cùng, từ lúc kết hôn xong tôi rất ít khi can thiệp vào chuyện của công ty. Nếu Tưởng Tư Nghiêu không chịu buông tay, e là tôi khó mà giành được quyền nuôi An An. Vì thế, lúc đó tôi không thẳng thừng từ chối Kỳ Tự, chỉ bảo với anh ấy rằng tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.
Còn hôm nay tôi gọi điện cho anh ấy, là bởi vì trong tình thế hiện tại, chỉ có anh ấy mới có thể dễ dàng ép Tưởng Tư Nghiêu phải lòi mặt ra.
Quả nhiên.
Không bao lâu sau, Tưởng Tư Nghiêu vội vã dẫn Thẩm Nhược Nhược chạy về công ty. Vừa bước vào văn phòng, nhìn thấy tôi, anh ta liền khựng lại.
“Kỳ Tự bảo muốn bàn giao lại tệp khách hàng trong tay cậu ta cho tôi, người cậu ta đâu rồi. .. “
Nói đoạn, dường như hiểu ra điều gì, anh ta trố mắt nhìn tôi khó tin: “Cô thông đồng với cậu ta để chơi khăm tôi đấy à? “
Tôi không buồn hé răng, chỉ đẩy tờ đơn ly hôn về phía anh ta.
Tưởng Tư Nghiêu chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, vẫn hùng hổ gắt gao chất vấn: “Tôi đang hỏi cô đấy, Lê Tuệ, cô với Kỳ Tự liên lạc với nhau bằng cách nào? Cậu ta đã nói gì với cô rồi? “
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt trào phúng: “Nếu hồi đó anh không giở trò mất tích, chịu khó đến bệnh viện thăm An An nhiều hơn một chút thì anh đã chẳng phải thắc mắc xem tôi và Kỳ Tự liên lạc với nhau kiểu gì rồi. “
9
“Huống hồ, mối quan hệ giữa anh và Thẩm Nhược Nhược ra sao, người trong công ty đều rõ mười mươi. Rốt cuộc anh ấy phải gánh còng lưng thay cho ai, bản thân anh ấy là người rõ nhất, anh nghĩ anh ấy sẽ trách tôi sao? Tưởng Tư Nghiêu, tự lừa mình dối người thì cũng phải có giới hạn thôi. “
“Hơn nữa, anh ấy có nói gì đi chăng nữa cũng chẳng ảnh hưởng đến việc chúng ta ly hôn đâu. “
Tôi ném thẳng bản thỏa thuận lên người anh ta, lạnh lùng nói: “Anh xem đi, nếu không có ý kiến gì thì theo tôi đến Cục Dân chính. Làm xong thủ tục tôi còn phải đi đón An An, chiều nay tôi có hẹn bác sĩ nha khoa cho con bé rồi. “
Tưởng Tư Nghiêu đứng chôn chân tại chỗ, mấy ngón tay siết chặt đến mức suýt vò nát tờ giấy.
“Tôi sẽ không ly hôn. “
Dường như nhìn ra ý định của tôi đã quyết, anh ta bất chấp sắc mặt khó coi của Thẩm Nhược Nhược, gấp gáp nói: “Tôi chưa làm gì có lỗi với cô, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Từ đầu đến cuối đều là do cô tự vô cớ gây sự. Lê Tuệ, tôi không biết mục đích cô làm thế này là gì, nhưng tôi nói thẳng cho cô biết, tôi không ly hôn, tuyệt đối không. Cô từ bỏ ý định đó đi. “
“Ồ, thế à. ” Tôi chẳng buồn đôi co với anh ta, chỉ nhạt giọng: “Vậy anh mở to mắt ra mà xem cái này đi. “
Tôi ném chiếc USB lên bàn.
“Tưởng Tư Nghiêu, chuyện anh đã lên giường với Thẩm Nhược Nhược hay chưa thực ra không còn quan trọng nữa. Bởi vì kể từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy cô ta nằm trên giường trong phòng nghỉ của anh, tôi đã thấy vô cùng buồn nôn rồi. Thấy buồn nôn vì cô ta, và càng buồn nôn vì anh hơn. Nếu không phải vì An An. .. “
Lời còn chưa dứt, sắc mặt Tưởng Tư Nghiêu đã trắng bệch.
“Tôi đợi anh ở dưới xe, đừng bắt tôi phải chờ lâu. “
Nói xong, tôi quay lưng bỏ đi thẳng.
Ngồi đợi dưới lầu mười mấy phút, Tưởng Tư Nghiêu mới chậm chạp bước xuống. Trên đường đến Cục Dân chính, anh ta câm như hến, không hé nửa lời.
Trong USB quả thực không có cảnh anh ta và Thẩm Nhược Nhược lăn lộn trên giường. Thế nhưng nắm tay, ôm ấp, hôn hít thì chẳng thiếu món nào. Cớ sự đã đến nước này, Tưởng Tư Nghiêu tự mắt nhìn thấy, cũng biết là tôi đã xem qua, anh ta chẳng còn lý do gì để mà giảo biện nữa.
Đến nơi, khi nhân viên hỏi về việc phân chia tài sản và quyền nuôi con, anh ta cũng không có ý kiến gì, nhanh chóng đặt bút ký tên.
Lúc đi ra ngoài, Tưởng Tư Nghiêu bỗng gọi với tôi lại: “Dù em có tin hay không, anh chưa từng nghĩ sẽ ly hôn với em. “
Trong mắt anh ta lúc này thế mà lại ánh lên nỗi bi thương hư hư thực thực.
“Anh thừa nhận trong cách xử lý chuyện của Thẩm Nhược Nhược, có thể anh đã hơi thiếu chừng mực. Nhưng anh biết rõ lòng mình không hề yêu cô ta. Cảm giác mới mẻ cũng được, thích thú cũng được, anh biết những thứ đó đều sẽ chẳng tồn tại được lâu, và đó cũng không phải là tình yêu. Anh luôn biết rõ người mà anh thực sự quan tâm là ai, Lê Tuệ, người anh yêu là em. Anh chỉ muốn thư giãn một chút thôi, anh chỉ muốn, chỉ muốn em cho anh chút không gian riêng. Những chuyện anh làm, thực ra. .. “
“Tôi biết. ” Tôi lên tiếng cắt ngang những lời thao thao bất tuyệt của Tưởng Tư Nghiêu, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Nhưng chẳng còn quan trọng nữa rồi. ” Tôi nhìn anh ta, bật cười. “Tình yêu của một gã đàn ông đến nửa thân dưới của mình còn không quản được thì chẳng có gì ghê gớm sất. Tôi không thèm, anh thích ban phát cho ai thì tùy anh. “
Sắc mặt Tưởng Tư Nghiêu nháy mắt tái nhợt.
Tôi xoay người bước đi. Đi được vài bước, sực nhớ ra điều gì, tôi ngoảnh đầu lại nói: “À đúng rồi, trước mặt An An, tôi hy vọng anh biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói. Dù sao đó cũng là con gái tôi, anh mà dám làm tổn thương con bé, tôi sẽ khiến anh phải hối hận. “
10
Một tháng sau, tôi và Tưởng Tư Nghiêu đến nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Vì anh ta là bên có lỗi, trong tay tôi lại nắm giữ bằng chứng rành rành. Cho nên theo thỏa thuận ly hôn, tôi nhận được 40% cổ phần công ty, 80% tiền tiết kiệm và toàn bộ bất động sản.
Sau khi ly hôn dứt điểm, Tưởng Tư Nghiêu lại gom tiền mua lại toàn bộ số cổ phần trong tay tôi. Đến nước này, ngoại trừ An An ra, giữa chúng tôi chẳng còn bất cứ mối liên hệ nào nữa.
Cái ngày dọn đồ đạc rời khỏi nhà, trong mắt Tưởng Tư Nghiêu tràn ngập sự mệt mỏi.
“Kỳ Tự không đơn giản đâu. ” Tưởng Tư Nghiêu đưa tay day day mi tâm. “Lúc đó anh để cậu ta đi, một phần là vì. .. “
Anh ta khựng lại.
“Thật ra còn có lý do khác nữa, anh luôn có cảm giác cậu ta không cùng chí hướng với anh. Sự thật em cũng thấy rồi đấy, cái USB kia, cậu ta quả thực đã giấu anh làm rất nhiều chuyện. Em, em có muốn cân nhắc thật kỹ lại không, anh. .. “
“Rốt cuộc anh muốn nói cái gì? “
Thực tâm tôi không hề muốn biết chuyện ân oán giữa anh ta và Kỳ Tự. Suy cho cùng, năm xưa từ khi lùi về chăm lo cho gia đình, tôi chỉ thi thoảng mới gặp mặt Kỳ Tự trong mấy dịp tiệc tùng đám cưới, sinh nhật hay tiệc tất niên của công ty. Anh ấy cũng luôn cư xử vô cùng chừng mực. Nếu không, lúc anh ấy tỏ tình, tôi đã chẳng kinh ngạc đến vậy.
Theo góc nhìn của tôi, nhắc đến chuyện có cùng chí hướng hay không thì Tưởng Tư Nghiêu và Kỳ Tự cũng kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi. Bằng không, cái trò bắt công thần của công ty đứng ra gánh tội thay cho nhân tình nhỏ, thậm chí còn đuổi việc người ta một cách cạn tàu ráo máng như vậy, người bình thường chẳng ai làm nổi.
Nhưng Tưởng Tư Nghiêu lại làm được. Thế nên chuyện của hai người bọn họ cũng chỉ đến thế mà thôi. Tôi không hiểu Tưởng Tư Nghiêu đến bước đường này rồi còn nhắc lại chuyện này với tôi để làm gì.
Nhưng ngay sau đó tôi liền có câu trả lời.
Tưởng Tư Nghiêu hít sâu một hơi, hàng chân mày nhíu chặt: “Thực ra anh đã nhìn thấu Kỳ Tự có tâm tư không trong sáng với em từ lâu rồi. Mỗi lần tụ tập, anh luôn bắt quả tang cậu ta nhìn trộm em. Lê Tuệ, mục đích của cậu ta rất rõ ràng, chính là muốn ly gián tình cảm vợ chồng chúng ta, và giờ thì cậu ta làm được rồi. “