CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
ôi đứng lặng yên, chăm chú nhìn người đàn ông đang đứng giữa phòng khách. Nhìn một lúc rất lâu.
Rồi tôi xoay người, chậm rãi bước xuống lầu, đi đến ngay trước mặt anh ta.
Khóe môi Tưởng Tư Nghiêu bất giác nhếch lên thành một nụ cười, nhưng nụ cười ấy đã chợt tắt ngấm ngay khi tôi cất tiếng.
Tôi lên tiếng, giọng điệu bình thản hệt như đang bàn chuyện thời tiết hôm nay: “Tưởng Tư Nghiêu, chúng ta ly hôn đi. “
“Đồ đạc tôi đã thu dọn hòm hòm rồi, hai người có thể dọn vào phòng ngủ chính mà ở. Bây giờ tôi đi đón An An, anh gặp con bé một chút đi. Sáng mai, chúng ta đi làm thủ tục. “
Nói xong, tôi cầm chìa khóa xe rời khỏi nhà.
Tưởng Tư Nghiêu lớn tiếng gọi giật tên tôi ở phía sau, nhưng tôi không hề ngoảnh lại.
Thực ra tôi vẫn còn rất nhiều lời muốn nói, có thể nói, và đáng lẽ phải nói. Nhưng nhìn Tưởng Tư Nghiêu của hiện tại, tôi chợt nhận ra người đàn ông này đã chẳng còn xứng đáng để tôi phải tiêu tốn thêm dù chỉ một chút tâm sức hay tình cảm nào nữa.
Đối diện với anh ta, đến việc mở miệng tôi cũng thấy mệt mỏi rã rời.
Thế nên, đành thôi vậy.
. ..
Tôi lái xe đến trường của con gái. Một tiếng sau con bé tan học, tôi đưa con đi ăn tối ở ngoài.
Trong bữa ăn, tôi tiết lộ chuyện Tưởng Tư Nghiêu đã về. Con bé rất vui, nhưng lại không đòi về gặp ba ngay lập tức.
Tôi xoa đầu an ủi con, hỏi kỳ nghỉ Quốc khánh sắp tới con muốn đi đâu chơi.
Con bé ngoan ngoãn đáp: “Mẹ đi đâu thì con đi đó ạ. “
Tôi mỉm cười gật đầu. Con bé lại hỏi: “Vậy lần này mình vẫn không cho ba đi cùng hả mẹ? “
Tôi gật đầu xác nhận.
Khác hẳn với hồi đầu hay khóc lóc ầm ĩ đòi ba, giờ đây, An An đã có thể thản nhiên chấp nhận sự thật rằng: dù ba không ở bên, hai mẹ con vẫn có thể sống rất tốt.
“Ừ, ba bận lắm, trước đây mẹ từng nói rồi mà đúng không? Sau này có thể chúng ta sẽ không sống cùng ba nữa. Nếu An An nhớ ba, con có thể gọi điện hẹn gặp ba mà. “
Con bé nghịch nghịch con gấu bông trong tay, hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên đáp: “Dạ. “
Trông con bé giờ như biến thành một người hoàn toàn khác so với đứa trẻ khóc nức nở đòi ba trên giường bệnh hồi nửa năm trước. Có vẻ như con đã thực sự không còn bận tâm nữa.
“Con biết rồi ạ. Mẹ nhìn này, con may áo cho em gấu đấy! Con giỏi không? “
“An An của mẹ giỏi quá! Thật sự rất xuất sắc luôn. “
Ăn xong, tôi đưa con gái về nhà.
Phòng khách lúc này là một mớ hỗn độn. Rõ ràng sau khi tôi đi, Tưởng Tư Nghiêu đã nổi trận lôi đình.
Tôi coi như không thấy gì cả, chỉ đưa con gái đi tắm rồi ở lỳ trong phòng cùng con làm bài tập.
Giữa chừng, Tưởng Tư Nghiêu đẩy cửa bước vào. An An vui vẻ lao vào lòng ba, khiến nét mặt vốn đang lạnh lùng, cứng đờ của anh ta bất giác dịu lại.
Hai cha con trò chuyện một lúc. Lát sau, Tưởng Tư Nghiêu liếc nhìn tôi rồi thở dài, quay sang dỗ dành con gái: “Sau này ba sẽ không đi vắng lâu như vậy nữa, ba sẽ ở nhà nhiều hơn để chơi với con và mẹ, chịu không? “
Anh ta cứ tưởng nói vậy con gái sẽ vui lắm, đôi mắt đầy vẻ mong chờ nhìn con bé.
Ngờ đâu An An lại ngây thơ đáp: “Không sao đâu ba, ba cứ đi làm việc của ba đi ạ. Mẹ dạy con là mỗi người đều phải nghiêm túc làm tốt việc của mình. Ba bận việc của ba, con bận việc của con, mẹ bận việc của mẹ. Ba yên tâm đi, dù ba không ở nhà thì con với mẹ vẫn rất ổn mà. Ưm, lúc ba vắng nhà, mẹ đưa con đi chơi bao nhiêu là nơi luôn, An An vui lắm ạ! “
“Ồ, thế, thế à. .. “
Nụ cười trên môi Tưởng Tư Nghiêu dần cứng đờ. Anh ta lại quay sang nhìn tôi, ngập ngừng như muốn nói lại thôi.
Tôi mặc kệ anh ta, quay sang bảo con gái: “Xong rồi An An, con mở bài nghe lên luyện đọc theo một lát đi, rồi ngoan ngoãn đi ngủ nhé. Sáng mai con muốn ăn gì nào? “
“Con muốn ăn trứng luộc! Với cả bánh bao tiểu long nữa ạ! “
“Được, sáng mai mẹ làm cho con, mau đi đi. “
Con bé buông Tưởng Tư Nghiêu ra, chẳng mảy may quyến luyến chút nào, ngoan ngoãn ra góc bàn học luyện nghe đọc.
Tôi đi trước bước ra khỏi phòng con. Tưởng Tư Nghiêu lập tức bám theo sau, đưa tay níu chặt lấy tay tôi.
Thấy tôi nhìn mình không chút cảm xúc, anh ta gượng cười xấu hổ:
“Vợ à, dạo này sao không thấy em đăng ảnh nấu nướng nữa? Lâu lắm rồi không được nếm tay nghề của em. Sáng mai anh cũng muốn ăn bánh bao tiểu long, anh phụ em một tay nhé? Xong rồi cả nhà mình chụp thêm vài kiểu ảnh, cho em tha hồ đăng lên vòng bạn bè. Chẳng phải em thích chụp mấy kiểu này nhất sao? Hồi trước em. .. “
Tôi hất mạnh tay anh ta ra, mỉa mai hỏi lại: “Cả nhà mình ư? Có tính cả Thẩm Nhược Nhược vào không? “
5
Thành thật mà nói, sau cái lần đụng mặt Thẩm Nhược Nhược trong phòng nghỉ ấy, tôi và Tưởng Tư Nghiêu tuy có cãi vã một trận, nhưng cũng chưa đến mức hết thuốc chữa.
Dù sao cũng là vợ chồng nhiều năm, sau đó Tưởng Tư Nghiêu đã ra sức giải thích hết lời. Anh ta nói rằng bản thân luôn đối xử tốt với nhân viên, chuyện cho ngủ nhờ trong phòng nghỉ, Thẩm Nhược Nhược không phải là ngoại lệ.
Thậm chí, để chứng minh lập trường, anh ta còn dẫn Thẩm Nhược Nhược về tận nhà xin lỗi, dùng những lời lẽ vô cùng khó nghe để răn đe cô ả.
Còn tôi, nhìn cô gái đó quỳ gối trước mặt mình khóc lóc kể lể nỗi khổ tâm, bảo rằng khó khăn lắm mới tìm được việc, ở quê lại có người nhà đang ốm đau; nào là khoản nợ vay vốn sinh viên, nào là gánh nặng viện phí. .. Cô ta kể lể nghe đáng thương đến vậy, tôi cũng khó lòng cạn tàu ráo máng dồn người ta vào chỗ chết.
Tôi đành lùi một bước, yêu cầu cô ta chuyển sang phòng ban khác.
Dù sao Tưởng Tư Nghiêu cũng ba lần bảy lượt thề thốt đã vạch rõ ranh giới với Thẩm Nhược Nhược. Nếu tôi cứ tiếp tục đay nghiến cắn mãi không buông thì thực sự cũng chẳng tốt đẹp gì cho cuộc hôn nhân này.
Nhưng sự thật chứng minh, sự nhắm mắt làm ngơ của tôi chẳng hề đổi lấy được thái độ an phận của Thẩm Nhược Nhược. Còn Tưởng Tư Nghiêu, anh ta cũng chẳng hề trong sạch như những gì bản thân tự tô vẽ.
Nửa năm trước, Thẩm Nhược Nhược có lẽ muốn lấy lòng An An nên không chỉ tự ý đến trường đón con bé, mà còn cho con bé ăn bánh kem xoài.
An An bị dị ứng xoài, nhưng Thẩm Nhược Nhược lại mù tịt không biết chuyện đó. Cô ta tự cho mình là thông minh, tưởng An An ôm cổ là do bị nghẹn. Lại sợ Tưởng Tư Nghiêu biết chuyện sẽ trách phạt, cô ta bèn lôi xệch An An vào nhà vệ sinh để tự sơ cứu.
Nhưng bị dị ứng mà dùng phương pháp sơ cứu hóc dị vật Heimlich thì có tác dụng quái gì cơ chứ! Loay hoay một hồi chỉ khiến con bé càng thêm nghẹt thở.
Đợi đến lúc An An không đứng vững nổi nữa, cô ta mới hoảng loạn la hét ầm ĩ gọi nhân viên khác đến cứu. Và vì sự chỉ dẫn sai lệch của cô ta, một nam nhân viên trong lúc sơ cứu cho An An đã dùng lực quá mạnh, dẫn đến việc An An bị gãy hai chiếc xương sườn.
Hôm đó, nếu không nhờ trong công ty tình cờ có người mang theo thuốc chống dị ứng và bệnh viện lại nằm ngay gần đó, An An căn bản không thể cứu được.
Tôi túc trực bên giường bệnh của An An suốt ba ngày ba đêm, gần như không hề chợp mắt. Cho đến khi con bé có thể mở miệng cất tiếng nói, tôi mới phi thẳng đến công ty tìm Thẩm Nhược Nhược để tính sổ.