CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lời tuyên bố hùng hồn của Tưởng Tư Nghiêu trước mặt Thẩm Nhược Nhược rốt cuộc chẳng thể nào thực hiện nổi. Vì quá bẽ mặt, sau đợt đó anh ta dứt khoát không thèm vác mặt về nhà thêm một lần nào nữa.
Về phần tôi, sau hai tháng ròng rã diễn vở kịch “níu kéo”, Tưởng Tư Nghiêu vẫn cố chấp đâm lao phải theo lao. Đúng vào ngày An An hoàn toàn bình phục, tôi rốt cuộc cũng đưa ra quyết định chọn đi một con đường khác.
Đó chính là “giải mẫn cảm” cho An An. Có những lời, nói mãi rồi trẻ con cũng sẽ tin. Có những chuyện, làm mãi rồi trẻ con cũng sẽ quen.
Phải vậy không?
7
Đợt đó đúng vào kỳ nghỉ hè của An An. Tôi đưa con bé đi chơi rất nhiều nơi.
Đồng thời, tôi bắt đầu mưa dầm thấm lâu, gieo vào đầu con bé niềm tin rằng: Dù không có ba, một mình mẹ vẫn có thể chăm sóc con rất tốt. Rằng chỉ cần hai mẹ con sống với nhau thôi cũng đủ hạnh phúc rồi.
Trước mặt An An, tôi chưa từng buông nửa lời nói xấu Tưởng Tư Nghiêu. Tôi chỉ bảo với con rằng ba rất bận, sau này có thể sẽ không thường xuyên ở bên con được nữa. Tôi khuyên con bé rằng con đã lớn rồi, phải biết thông cảm cho ba.
Dạo đầu, sau mỗi chuyến đi chơi, hễ cứ rảnh rỗi tĩnh lặng lại là con gái lại nhớ đến Tưởng Tư Nghiêu. Con bé ôm rịt lấy tôi, tủi thân hỏi ba đi đâu rồi, sao ba không đi chơi cùng hai mẹ con.
Những lúc gọi điện thoại mà Tưởng Tư Nghiêu không bắt máy, An An lại khóc mãi không thôi. Những lúc như vậy, tôi ôm chặt con vào lòng, kiên nhẫn giải thích cho con hết lần này đến lần khác.
Tôi khẽ khàng dỗ dành, đưa con đi làm những việc con thích, mua cho con những món đồ con mê. Từng chút, từng chút một, tôi tập cho con thói quen sống những chuỗi ngày không có Tưởng Tư Nghiêu kề bên.
Dần dà, An An chợt nhận ra những ngày tháng vắng ba hóa ra lại càng thú vị và vui vẻ hơn.
Trẻ con mà, một khi đã có thứ khác vui hơn, con bé liền chẳng màng nhớ đến ba nữa. Hoặc dẫu thỉnh thoảng có nhớ đến, con cũng sẽ tự an ủi bản thân rằng ba đang bận. Rồi rất nhanh, sự chú ý của con lại bị những trò vui khác làm cho phân tâm.
Quá trình này kéo dài chừng ba tháng. Cho đến một ngày nọ, An An gọi điện cho Tưởng Tư Nghiêu nhưng anh ta không nghe máy. Con bé liền quay ngoắt sang gọi điện cho bạn cùng lớp. Nhìn dáng vẻ con tươi cười ríu rít buôn chuyện với bạn, tôi thầm hiểu ra.
Tôi rốt cuộc không cần phải tiếp tục cắn răng chịu đựng nữa rồi.
Sau hôm đó, tôi gửi gắm An An cho ông bà ngoại, một mình xách vali đi Đại Lý. Đó là nơi năm xưa tôi và Tưởng Tư Nghiêu đã hẹn nhau sẽ đi tuần trăng mật bù.
Có điều, vừa cưới xong thì tôi phát hiện mình mang thai. Những tháng đầu thai kỳ không ổn định, bác sĩ dặn không nên đi du lịch. Thế là tuần trăng mật đành hủy bỏ. Về sau An An ra đời, công ty của Tưởng Tư Nghiêu lại ngập đầu trong công việc, hai chúng tôi dường như chẳng bao giờ tìm được khoảng thời gian nào rảnh rỗi cùng nhau.
Những năm tháng tình cảm còn mặn nồng nhất, Tưởng Tư Nghiêu vẫn thường hay áy náy vì chuyện này. Nhìn gương mặt ngày một tiều tụy của tôi vì phải chăm sóc cả chồng lẫn con, anh từng bảo: “Nếu kẹt quá thì em cứ rủ bạn bè đi chơi đi, ra nước ngoài xả stress cũng được, thích đi đâu thì đi. Mọi chi phí của em và bạn, anh sẽ bao trọn gói. “
Nhưng lúc đó, tôi chỉ vươn tay áp lên gò má gầy gò vì làm việc bán mạng đến mức ăn mãi chẳng béo nổi của anh, khẽ lắc đầu. Tôi mỉm cười đáp: “Tuần trăng mật mà, nếu không đi cùng anh thì còn ý nghĩa gì nữa chứ. “
“Anh ngốc thế à? ” Tôi bảo: “Không sao đâu, em đợi anh. “
Thế rồi, sự chờ đợi ấy cứ kéo dài năm này qua năm khác. Đợi đến tận lúc sau này, chẳng ai trong chúng tôi còn mong ngóng gì về lời hẹn ước dang dở kia nữa. Và cũng chẳng có ai buồn nhắc lại thêm một lần nào.
Cho đến khi tự mình bước ra ngoài ngắm nhìn thế giới, đứng trước thành cổ Đại Lý và hồ Nhĩ Hải, một nụ cười nhẹ nhõm bật ra từ tận đáy lòng tôi. Lúc này tôi mới ngộ ra một điều: Rằng trên chuyến tàu của cuộc đời, thực ra không nhất thiết lúc nào cũng phải có người kề gối tay ấp đi cùng. Và dẫu có cần người đồng hành đi chăng nữa, người đó cũng chẳng nhất thiết cứ phải là Tưởng Tư Nghiêu.
Trở về từ Đại Lý, tôi đã buông bỏ được đoạn tình cảm này một cách triệt để. Chút không cam lòng và tiếc nuối nhỏ nhoi cuối cùng kẹt lại trong tim cũng tan biến chẳng còn tăm hơi.
8
Tối đó, tôi soạn sẵn thỏa thuận ly hôn rồi ôm An An ngủ một giấc ngon lành trên chiếc giường nhỏ của con bé.
Sáng hôm sau, tôi đưa con đến trường. Lúc quay về, cả Tưởng Tư Nghiêu và Thẩm Nhược Nhược thế mà lại đều không có ở nhà.
Thật ra, tôi không tài nào hiểu nổi chuỗi hành động kỳ quặc dạo gần đây của Tưởng Tư Nghiêu. Trông anh ta cứ như đang trốn tránh điều gì đó. Hoặc cũng có thể giữa anh ta và Thẩm Nhược Nhược đã xảy ra xích mích. Nói chung, thái độ sáng nắng chiều mưa của anh ta làm tôi có chút khó hiểu.
Nhưng lần này, chuyện của An An đã không cần tôi phải nơm nớp lo sợ nữa rồi. Một khi không còn vướng bận, có vài việc cứ thế mà trở nên dễ giải quyết hơn nhiều.
Tôi lái xe thẳng đến công ty. Y như rằng Tưởng Tư Nghiêu không có mặt ở đó. Nhưng lần này tôi không rảnh mà đi lùng sục lung tung như con ruồi mất đầu nữa. Tôi trực tiếp nhấc máy gọi cho Kỳ Tự.
Lần An An xảy ra chuyện dạo trước, Kỳ Tự vô cùng tự trách. Anh ấy bảo lúc đó do quá sốt ruột, chưa kịp suy nghĩ thấu đáo đã vội tin ngay lời Thẩm Nhược Nhược. Anh ấy nói nếu không phải do mình, An An đã chẳng phải nằm viện lâu đến thế.
Dạo đó, để chuộc lỗi, anh ấy cứ túc trực mãi ở bệnh viện để phụ tôi chăm sóc con bé. Bản thân tôi cũng thấy áy náy chuyện anh ấy bị đuổi việc, nên đã hẹn riêng anh ấy đi ăn một bữa.
Nào ngờ, anh ấy không những chẳng mảy may để bụng, mà ngược lại trông có vẻ rất vui sướng.
Sau đó, Kỳ Tự mới kể cho tôi nghe, thực ra anh ấy đã nung nấu ý định tách ra lập công ty riêng từ lâu rồi. Chẳng qua vì “một vài lý do” nên mới chần chừ chưa rời đi.
Lúc ấy tôi cứ đinh ninh “một vài lý do” mà Kỳ Tự nói là do nặng lòng với công ty hay anh em đồng cam cộng khổ gì đó. Chẳng ai ngờ chưa qua bao lâu, anh ấy lại thẳng thắn tỏ tình với tôi.
Nói rằng tôi chính là cái “lý do” đó.
Anh ấy thú nhận, thật ra từ những ngày đầu cùng nhau lập nghiệp, anh ấy đã phải lòng tôi rồi. Có điều lúc bấy giờ tôi đã là bạn gái của Tưởng Tư Nghiêu, tâm tư tình cảm đều đặt trọn lên người Tưởng Tư Nghiêu nên anh ấy mới không tiện bày tỏ gì thêm.
Về sau anh ấy cũng có quen vài người, nhưng tiếc là đều chẳng đi đến được bến bờ hôn nhân. Vốn dĩ anh ấy cũng chẳng ôm mộng tưởng gì sẽ có ngày tiến tới với tôi nữa. Ai dè đúng lúc này, Tưởng Tư Nghiêu lại léng phéng qua lại với Thẩm Nhược Nhược. Thế là ngọn lửa hy vọng trong anh ấy lại một lần nữa bùng cháy.
Kể xong, anh ấy nhét vào tay tôi một chiếc USB. Anh ấy bảo rằng bên trong chứa toàn bộ bằng chứng Tưởng Tư Nghiêu ngoại tình với Thẩm Nhược Nhược mà anh ấy đã cất công thu thập được ở công ty.
Anh ấy còn nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định, nghiêm túc nói: “Công ty mới của anh đã đăng ký xong xuôi cả rồi, chỉ cần bên em dứt điểm thủ tục ly hôn, anh sẽ lập tức rút toàn bộ tệp khách hàng trong tay mình sang. Lê Tuệ, chỗ của anh sẽ luôn có một vị trí dành riêng cho em, thậm chí em có thể nắm giữ cổ phần chi phối luôn cũng được. Chưa cần phải trả lời anh ngay đâu, đợi mọi chuyện ngã ngũ êm xuôi rồi, anh sẽ chờ câu trả lời từ em. “
Nói thật, hôm đó tôi đã bị dọa cho hết hồn. Suy cho cùng, từ thuở mới chập chững khởi nghiệp, tôi, Tưởng Tư Nghiêu, Kỳ Tự và một người bạn cùng khóa nữa vẫn luôn kề vai sát cánh bên nhau. Mãi đến tận lúc tôi và Tưởng Tư Nghiêu kết hôn, Kỳ Tự còn làm phù rể cơ mà.
Ngần ấy năm trời, tôi hoàn toàn không hề hay biết anh ấy lại mang trong lòng những tâm tư giấu kín đầy trắc trở như vậy.