CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi chần chừ vô cùng.
“Chẳng phải con không thích mẹ đến trường sao? Con từng bảo mẹ EQ thấp, không được lòng thầy cô mà. Hay là có chuyện gì ở trường? Hay để mẹ liên lạc với dì Lâm, lát nữa dì ấy đến xem con thế nào nhé? “
Chu Cạnh Nhạc nhìn tôi đầy vẻ không tin nổi: “Mẹ, con chỉ muốn mẹ đến trường, nghe tình hình học tập của con thôi mà. “
Tôi cười trừ thành thật: “Không sao đâu, con thi được bao nhiêu điểm mẹ cũng chấp nhận được hết. Mẹ đường đột đến đó sợ lại làm phiền thầy cô của con. “
Thực ra trong lòng tôi nghĩ, với tình hình hiện tại, chưa chắc tôi đã trụ lại nhà họ Chu được lâu.
Nếu giờ tôi xông vào môi trường học đường của con, lỡ sau này ly hôn lần nữa, thằng bé sẽ rất khó giải thích với bạn bè.
Không biết Chu Cạnh Nhạc có nghe lọt tai hay không, nhưng cuối cùng thằng bé cũng ỉu xìu bỏ đi.
Đợi tôi nằm trên sofa ngủ nướng thêm một giấc, Chu Nghiên Tu cũng đã dậy.
Anh mặc âu phục phẳng phiu, ngồi xuống bên cạnh tôi. Thấy tôi mở mắt, anh rút điện thoại ra.
“Em chặn anh rồi, kết bạn lại đi, anh chuyển tiền sinh hoạt cho. “
Nghe thấy tiền, tôi tỉnh cả ngủ, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Chẳng nói chẳng rằng, tôi thao tác xong ngay tắp lự.
Sau đó đổi tên gợi nhớ: Chồng – Chu Nghiên Tu.
Hành động của tôi khiến anh bật cười vì tức.
“Sao thế? Trước kia toàn lưu là ‘Cục cưng’, ‘Đồ khốn’, ‘Kẻ lạnh lùng’, giờ lại nghiêm túc khuôn phép thế này, là để phân biệt với tình nhân bên ngoài của em à? “
Rõ ràng anh chỉ nói đùa, nhưng tôi lại giật thót mình.
Tôi xua tay lia lịa: “Không không, chỉ là muốn tỏ ra tôn trọng chút thôi, dù sao anh cũng là chồng em mà. “
Cũng là cha mẹ áo cơm của tôi nữa.
Nụ cười trên môi Chu Nghiên Tu bỗng cứng đờ.
5
Không biết có phải Chu Nghiên Tu đã nhận ra sự dè dặt, cẩn trọng của tôi hay không.
Lúc lĩnh chứng xong, anh đưa cho tôi một tấm thẻ, bảo trong đó có 100 vạn tệ (khoảng 3, 5 tỷ đồng), bảo tôi đi dạo phố mua sắm cho khuây khỏa.
Đợi anh đi khỏi, tôi dùng điện thoại đăng ký nhận thông báo số dư, nhìn con số trong tài khoản mà trong lòng lẫn lộn đủ mọi cảm xúc.
Trước đây tôi chưa bao giờ thấy 100 vạn là nhiều.
Nhà họ Tụng tuy không phải giàu nứt đố đổ vách, nhưng chưa bao giờ để tôi thiếu thốn cái ăn cái mặc.
Sau khi gả cho Chu Nghiên Tu, tôi mua đồ hiệu cứ như đi chợ mua rau.
Chính vì thế tôi mới không biết trời cao đất dày, lúc ly hôn dám mạnh miệng tuyên bố ra đi với hai bàn tay trắng.
Sau khi bị lừa sạch mấy chục vạn tiền tiết kiệm, tôi mới nếm đủ mùi đời cay đắng để kiếm miếng cơm.
Làm thư ký thì bị sếp chèn ép vì từ chối quy tắc ngầm.
Làm sale thì bị khách hàng quấy rối, tôi tát hắn một cái, kết quả là bị sa thải.
Cuối cùng cùng đường bí lối, nghe người ta bảo chạy shipper lương cao, tôi cắn răng học đi xe máy.
Không phân biệt được phanh và ga, ngã trầy trụa đầu gối không biết bao nhiêu lần.
Đội mưa đội gió, mỗi tháng cũng chỉ kiếm được 4-5 ngàn tệ, lại còn thường xuyên không kịp ăn cơm.
Bây giờ Chu Nghiên Tu tùy tay vứt cho tôi 100 vạn, số tiền mà tôi có đi làm thuê cả đời cũng không kiếm nổi.
Trong lòng vừa giận vừa buồn cười, tôi không nhịn được tự tát mình một cái.
Cho mày giả thanh cao này, Tụng An.
Sướng không muốn lại muốn chịu khổ, giờ thì biết ai là “bố” rồi chứ.
Tôi đếm lại số dư lần nữa, nhớ tới lời Chu Nghiên Tu bảo đi mua mỹ phẩm dưỡng da. Tôi nghĩ bụng vẫn nên tích cóp chút tiền, lỡ sau này có ly hôn tiếp, cứ tiết kiệm thì cũng không đến mức phải sống khổ sở.
Thế là cầm khoản tiền khổng lồ 100 vạn, tôi đi mua. .. một lọ kem nẻ Dabao và hai bộ quần áo, số còn lại tôi chuyển hết sang thẻ cá nhân để ăn lãi.
Tối đến, Chu Nghiên Tu đi làm về, thấy tôi đang bôi mặt thì hơi sững sờ.
“Em bôi cái gì đấy? “
“Kem nẻ Dabao, dùng tốt lắm. Anh có muốn thử không? “
Anh lắc đầu, cau mày nhìn lên bàn trang điểm.
“Đống chai lọ lọ chai của em đâu? “
“Hết hạn rồi. “
“Chẳng phải đưa tiền cho em rồi sao? “
Tôi cười lấy lòng: “Em thiên sinh lệ chất, dùng cái gì cũng đẹp như nhau cả thôi. “
Đêm qua mệt quá, tôi nằm xuống giường là ngủ thiếp đi ngay. Không hề biết rằng Chu Nghiên Tu đã ngồi ở đầu giường ngắm tôi suốt nửa đêm, trong lòng anh đau như kim châm.
Ly hôn ba năm, Chu Nghiên Tu vẫn nhớ như in lúc mới cưới, những chai lọ mỹ phẩm của Tụng An bày kín cả một cái bàn.
Nào là kem nền, sữa dưỡng, mặt nạ môi, tinh chất, thứ nào cũng có công dụng riêng.
Chu Nghiên Tu muốn hôn, Tụng An liền đẩy ra.
Cô nhõng nhẽo nói: “Anh đợi chút, người ta còn chưa dưỡng da xong, sau này già đi thì làm thế nào? “
Đôi mắt ướt át ánh lên vẻ tinh quái, giống hệt một con hồ ly nhỏ sống động.
Điều gì đã khiến cô ấy trở nên không còn thích chưng diện nữa?
Là do số tiền mình đưa chưa đủ sao?
Chu Nghiên Tu phá lệ đi soi xét những việc ngoài công việc, anh bấm vào kiểm tra lịch sử thẻ, phát hiện tiền đều đã bị chuyển đi hết.
Anh lặng lẽ nhìn Tụng An đang say ngủ một lúc, không nói gì, lại chuyển tiếp vào đó 200 vạn nữa.
5
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi cứ thấy thi thiếu cái gì đó.
Mãi một lúc sau mới phản ứng lại, con trai tối qua không về nhà.
Tôi chạy đi hỏi Chu Nghiên Tu, anh đang làm việc trong thư phòng, thản nhiên đáp: “Bé Nhạc học trường nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà. “
Tôi kinh ngạc: “Thằng bé mới 9 tuổi, anh đã cho nó ở nội trú? “
“Ừ, đó là ngôi trường chuyên đào tạo người thừa kế, con cái các gia đình thế gia, ai xác định kế nghiệp đều được gửi vào đó từ sớm. “
Chu Nghiên Tu không cho là đúng: “Hồi nhỏ anh cũng lớn lên như vậy, anh không thấy Nhạc Nhạc ở trường có vấn đề gì cả. “
Lúc này tôi mới vỡ lẽ, hóa ra tính cách lạnh nhạt của anh có lẽ được hình thành từ môi trường đó.
Còn nhớ hồi cấp ba tôi rất nghịch ngợm, lúc nào cũng thích trêu đùa đánh nhau với bạn bè. Có lần vô tình đụng phải Chu Nghiên Tu, anh chỉ lạnh lùng nhìn tôi, chẳng nói chẳng rằng.
Lúc đó tôi có nhiều người theo đuổi, lại thích thử thách độ khó cao.
Chu Nghiên Tu chính là mục tiêu hấp dẫn nhất. Tôi dốc hết sức lực theo đuổi anh ngược dòng, từ cấp ba lên đến đại học, cuối cùng cũng được toại nguyện.
Một sự toại nguyện đầy gượng ép.
Gả cho Chu Nghiên Tu, mỗi ngày tôi đều cảm thấy rất hạnh phúc.
Nhìn thấy anh là hạnh phúc, ân ái với anh là hạnh phúc, có thêm bé Nhạc lại càng phúc trùng lai.
Cho đến khi hiện thực giáng cho tôi một cú tát nổ đốm mắt.
Tôi hít sâu một hơi, nhìn người đàn ông trước mặt, quyết định không tranh cãi với anh.
Tôi quay đầu định đi, Chu Nghiên Tu lại nói: “Anh vừa chuyển thêm ít tiền vào thẻ em đấy, em đi mua mấy bộ quần áo đi, tối nay chúng ta về nhà cũ ăn cơm. “
Nghe thấy lại có tiền, trong lòng tôi mới nhen nhóm chút hơi ấm.
Không sao cả, tiền làm tôi vui.
Sắp phải gặp bố mẹ chồng, tôi không dám qua loa. Tôi mua một bộ đồ đắt tiền, lại ra tiệm nhờ chuyên viên trang điểm kỹ càng rồi mới bắt taxi đến nhà cũ họ Chu.
Lâm Nhân Nhân đã đón bé Nhạc đến từ trước, bố mẹ Chu đang kéo thằng bé lại dặn dò điều gì đó.
Vừa bước vào cửa, tất cả mọi người đều khựng lại.
Mẹ Chu liếc nhìn tôi một cái, thái độ không hề nhiệt tình như tôi tưởng tượng.