CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Thực ra bà ấy vẫn luôn không thích tôi, nhưng vì tôi sinh được con trai nối dõi nên mới không xoi mói nhiều.
Bây giờ, ngay trước mặt Lâm Nhân Nhân, bà thản nhiên nói với tôi: “Thực ra tôi không ưng cô làm con dâu. Nhưng thằng Tu bảo con cần mẹ ruột, nên chuyện tái hôn tôi mới không có ý kiến. “
“Nhưng trước kia cô thực sự quá hay ‘làm mình làm mẩy’. Nhà hào môn đại hộ, có chuyện gì mà không thể đóng cửa bảo nhau? Cứ nhất định phải làm ầm ĩ lên như mấy mụ đàn bà chanh chua ngoài chợ mới chịu sao? “
“Cô có biết hồi đó cô hại cổ phiếu nhà họ Chu bốc hơi bao nhiêu tiền không? Cô có biết thằng Tu suốt hai năm trời không ngẩng mặt lên được trước người ngoài không? “
“Bây giờ cô không còn là con gái nhà họ Tụng nữa, sau này muốn trụ lại cái nhà này thì làm gì cũng phải biết thân biết phận, cái gì nên làm, cái gì không. “
Lời này quả thực chẳng nể nang chút nào.
Chu Nghiên Tu nhíu mày, vừa định nói gì đó thì bị tôi cắt ngang.
Tôi thành tâm thành ý xin lỗi:
“Chuyện quá khứ là do con không đúng. “
“Con biết rồi thưa mẹ, sau này con sẽ sửa, nhất định sẽ hầu hạ Chu Nghiên Tu thật chu đáo, thoải mái. “
Dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng của tôi.
Đã chặn đứng những lời còn lại trong cổ họng Chu Nghiên Tu.
6
Bữa cơm này diễn ra vô cùng quái dị.
Tôi im lặng.
Chu Nghiên Tu thì tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.
Chỉ có Lâm Nhân Nhân là ân cần gắp thức ăn cho mọi người, ra dáng nữ chủ nhân của ngôi nhà.
Ăn xong, tôi định ra về.
Mẹ chồng bảo tối nay chúng tôi ngủ lại đây.
Cả Lâm Nhân Nhân cũng ở lại.
Lúc này tôi mới biết, mấy năm tôi ly hôn, Lâm Nhân Nhân đã thành công chiếm được cảm tình của bà mẹ chồng khó tính này. Bà ấy vẫn luôn muốn Lâm Nhân Nhân làm con dâu, nhưng Chu Nghiên Tu không chịu.
Giữ Lâm Nhân Nhân ở lại, một là để chọc tức tôi, hai là bà vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn thử gán ghép thêm lần nữa.
Bà thậm chí còn sai bảo tôi đi dọn phòng ngủ cho Lâm Nhân Nhân.
“Cô cũng là một phần của cái nhà này, trải giường cho khách là việc nên làm. “
Tôi bước vào phòng ngủ dành cho khách, ngay lập tức hiểu ra tâm tư của mẹ chồng.
Trong ngăn kéo tủ đầu giường có đặt một hộp bao cao su mới mua, kích cỡ y hệt loại Chu Nghiên Tu vẫn dùng.
Tôi vờ như không thấy, lôi vỏ chăn ra lồng.
Chu Nghiên Tu bước vào: “Anh không biết mẹ lại làm như vậy. “
“Ừm, không sao đâu, em hiểu mà. “
“Tối nay chúng ta ngủ chung. “
“Sao cũng được, tùy anh. “
Cuối cùng anh cũng nổi cáu, bóp chặt lấy cằm tôi.
“Từ lúc tái hôn đến giờ anh đã muốn hỏi, Tụng An, sao em lại biến thành cái dạng này? “
“Suốt ngày mặt mày cứ trơ ra, nói năng thì bóng gió kỳ quặc. Anh đã nói rồi, anh và Lâm Nhân Nhân không có gì cả, sao em cứ phải như thế hả? “
Lại là những lời thoại cũ rích cứ tua đi tua lại, giống hệt kịch bản của ba năm về trước.
Ký ức về mồi lửa dẫn đến cuộc ly hôn cuồn cuộn ùa về.
Năm đó làm sao tôi phát hiện ra điều bất thường nhỉ?
Là một ngày Chu Nghiên Tu về nhà, tôi phát hiện vết son môi trên cổ tay áo anh.
Lúc đầu tưởng chỉ là vô tình, nhưng sau đó có người gửi ảnh vào điện thoại tôi.
Góc chụp rất rõ nét, chụp cảnh khóe môi Lâm Nhân Nhân dán sát vào Chu Nghiên Tu.
Hai người nhắm mắt, trông thân mật vô cùng.
Tôi yêu anh nhiều đến thế, trong tim trong mắt chỉ chứa mỗi mình anh.
Sao có thể chịu đựng được sự phản bội?
Tôi muốn tìm Chu Nghiên Tu hỏi cho ra lẽ, anh lại mất kiên nhẫn bảo đó là ảnh ghép photoshop, bảo tôi đừng tin.
Tôi không muốn tin, tôi bảo anh đuổi việc Lâm Nhân Nhân đi, tôi sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lúc đó anh đã nói gì ấy nhỉ?
À, anh lạnh lùng nhìn tôi bảo: “Tụng An, em đừng can thiệp vào chuyện công ty của anh. Hơn nữa, Lâm Nhân Nhân là đàn em khóa dưới của anh, cô ấy không giống em sinh ra đã ngậm thìa vàng, kiếm đồng tiền không dễ dàng gì. “
“Em vung tay một cái hại người ta thất nghiệp, em có biết người ta tìm một công việc khó khăn thế nào không? “
Về sau tôi thấm thía rồi, đúng là khó thật.
Cho nên bây giờ tôi biết thông cảm cho Lâm Nhân Nhân, cũng hiểu cho Chu Nghiên Tu rồi, tôi diễn theo đúng ý anh, kết quả anh vẫn không vui.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi, thở dài nhìn anh: “Chu Nghiên Tu, rốt cuộc anh muốn nói cái gì. .. “
“Mẹ anh bảo em trải giường, em trải rồi. “
“Cô Lâm muốn ở lại nhà họ Chu, thì cứ ở. “
“Em không ho he, không cãi nhau, cái gì cũng chiều theo ý anh, anh lại mắng em làm mình làm mẩy? “
Chu Nghiên Tu nghẹn lời: “Rõ ràng là em đang thái độ! “
“Em không có, em rất bình tĩnh. “
“Anh không tin! “
“Thế hay là để em moi tim ra cho anh xem nhé? “
Anh lại im bặt.
Rồi quay ngoắt người bỏ đi.
7
Vì cãi nhau, Chu Nghiên Tu cả đêm không về phòng ngủ.
Anh có sang phòng Lâm Nhân Nhân hay không tôi không biết, tôi chỉ biết lúc tôi vừa định ngủ thì Chu Cạnh Nhạc mò sang.
Thằng bé ôm cái chăn, rón rén: “Mẹ, con thấy bố vào phòng dì Lâm rồi, tối nay con ngủ với mẹ được không? “
Tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Một lúc lâu sau mới bảo: “Con trai lớn phải tránh mẹ, con học lớp ba rồi, phải tự lập chứ. “
Hốc mắt Chu Cạnh Nhạc đỏ hoe: “Nhưng. .. nhưng mà mẹ ơi, con ba năm rồi không gặp mẹ. Lần này mẹ với bố tái hôn, mẹ cũng chẳng quan tâm đến con. “
“Con. .. con uống coca mẹ không quản. Con thi điểm kém mẹ không mắng, con ở nội trú mẹ cũng mặc kệ, có phải mẹ không thương con nữa không. .. “
Nước mắt thằng bé rơi lã chã từng hạt lớn, rõ ràng là tủi thân dữ dội lắm.
Nhưng lòng tôi lại bình lặng vô cùng, bình lặng đến mức có thể mỉm cười xoa đầu nó.
“Đứa trẻ ngốc này, con nói gì thế. Dù thế nào con vẫn là con của mẹ, sao mẹ lại không thương con? “
Mẹ chỉ là không còn sức lực để yêu thương ai một cách nồng nhiệt nữa thôi.
Tôi đẩy thằng bé về phòng, đắp chăn cẩn thận cho nó.
Nhìn nó nhắm mắt lại, hồi lâu không có tiếng động.
Ngay lúc tôi tưởng Chu Cạnh Nhạc đã ngủ say, người trên giường bỗng lên tiếng.
“Mẹ. “
“Hửm? “
“Con có thể chuyển về nhà ở được không? “
“. .. Nghe lời bố đi con. “
“Bố không muốn con về nhà, bố chẳng quan tâm con. “
“Để hôm nào mẹ nói với dì Lâm, nhờ dì ấy khuyên bố con xem sao. “
Mắt Chu Cạnh Nhạc trợn trừng, mở to hết cỡ.
Thằng bé thốt ra câu nói y hệt Chu Nghiên Tu:
“Chuyện nhà mình, tại sao lại phải nhờ dì Lâm đi hỏi? “
Thằng bé như vỡ òa cảm xúc, tôi không biết giải thích thế nào.
Sắp xếp ngôn từ một hồi lâu tôi mới nói: “Bởi vì cả con và bố con đều thích dì Lâm, nên lời dì ấy nói có lẽ sẽ có trọng lượng hơn mẹ, như vậy có thể giúp con đạt được mục đích nhanh hơn. “
Chu Cạnh Nhạc cứng đờ người, như nhớ ra điều gì đó, đôi mắt giống tôi đến bảy phần lại ngập nước.
Nó tì trán lên tay tôi.
Giọng khàn đi đặc quánh:
“Mẹ, mẹ hận con phải không? “
8
Thực ra tôi nghe thấy hết.
Nhưng tôi không biết phải trả lời con thế nào, chỉ đành vỗ nhẹ lên chăn dỗ nó ngủ.
Trở về phòng ngủ, trong đầu tôi cứ trằn trọc suy nghĩ mãi về câu nói của bé Nhạc.