CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thế là vài tháng sau, tôi trả nhà, bay thẳng đến Vân Nam.
Trước khi đi, tôi chỉ nhắn cho Chu Cạnh Nhạc một tin, dặn thằng bé học hành chăm chỉ, lớn lên phải hiếu thuận với bố. Còn người mẹ là tôi đây, cứ coi như chúng ta quên nhau giữa dòng đời đi.
13
Năm thứ năm kể từ khi Tụng An biến mất, mẹ Chu lại bắt đầu giục cưới.
Chu Nghiên Tu nghe tai này lọt qua tai kia, trong đầu chỉ mải tính chuyện cuối tuần đưa con trai đi bảo tàng dạo một vòng.
Nghe nói dạo gần đây ở đó mới nhập về mấy bức tranh thêu di sản phi vật thể của tộc người Thái, hiệu ứng thị giác rất ấn tượng.
Thứ bảy vừa đến nơi, anh đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới một tác phẩm trưng bày.
Năm năm không gặp, thần sắc Tụng An trông tốt hơn rất nhiều, ngay cả đôi mắt cũng ánh lên niềm vui.
Tuy vẫn không trang điểm, nhưng cả người cô toát lên vẻ dịu dàng, nhìn thôi cũng khiến người ta xao xuyến.
Bước chân Chu Nghiên Tu bỗng trở nên lảo đảo, không vững. Anh muốn gọi cô, nhưng lại sợ cô không vui.
Vừa định bước tới, vai anh bị ai đó vỗ nhẹ.
Chu Cạnh Nhạc giờ đã cao lớn phổng phao, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn người bố tổng tài của mình.
“Bố, sao thế ạ? “
Nhìn theo hướng mắt của bố, thằng bé cũng sững sờ tại chỗ.
Chu Cạnh Nhạc muốn khóc.
“Bố ơi, đó là mẹ phải không? “
Chu Nghiên Tu gật đầu.
“Ừ. “
“Mẹ trông đẹp quá, mẹ khỏi bệnh rồi sao? “
“Chắc là vậy, dù sao cũng đã tịnh dưỡng lâu như thế rồi mà. “
“Vậy chúng ta qua tìm mẹ đi. “
“. .. Được. “
Hai bố con vừa định nhấc chân bước tới thì có người đã nhanh chân hơn một bước.
Một người đàn ông bế theo bé gái chừng ba tuổi, bước chân huỳnh huỵch chạy lao tới.
“Bà xã ơi, anh và con gái tới rồi nè, nhớ em quá đi thôi! “
Người đàn ông hôn “chụt” một cái rõ kêu lên má Tụng An.
Mặt Tụng An đỏ bừng.
“Anh có thể khiêm tốn chút được không, ở đây đông người lắm đấy. “
Phó Gia Minh chẳng hề bận tâm: “Vợ anh tốt như vậy, tại sao phải khiêm tốn? Anh muốn cho cả thế giới biết em là bà xã của anh. “
“Được được được, Phó tổng thân yêu, giờ chúng ta vào trong được chưa? Dù sao đây cũng là dự án hợp tác của anh, phải theo dõi sát sao chút chứ. “
“Tuân lệnh bà xã~ Nghe vợ hết. “
Bàn tay to lớn ôm lấy eo Tụng An, cô vừa định bước vào phòng triển lãm.
Quay đầu lại, cô nhìn thấy hai bóng người đang cứng đờ ở cách đó không xa, ánh mắt dán chặt về phía này.
Chu Nghiên Tu và Chu Cạnh Nhạc bất giác thẳng lưng dậy.
Họ tưởng cô sẽ chào họ.
Không ngờ Tụng An chỉ khẽ gật đầu một cái.
Như thể người dưng nước lã, cô đón lấy bé gái, rồi đi thẳng vào trong phòng triển lãm.
Bố con nhà họ Chu ngẩn ngơ mất một lúc lâu mới sực tỉnh chạy theo.
Nhưng khi đến nơi mới phát hiện đó là phòng VIP đang tiếp đãi khách quý, không có hẹn trước thì không thể ra vào.
Chu Nghiên Tu thất bại ê chề, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Anh có nằm mơ cũng không ngờ Tụng An sẽ kết hôn với người khác.
Càng không ngờ cô đã có con.
Tôi vào trong phòng đã lâu, nhưng trong đầu vẫn thoáng nghĩ đến Chu Cạnh Nhạc.
Phó Gia Minh nhận ra tôi mất tập trung, liền nghiêng người sang hỏi:
“Sao thế em? “
“Em vừa nhìn thấy chồng cũ và con trai. “
“Có muốn gặp mặt chút không? Dù sao chúng ta cũng còn năm tiếng nữa mới bay về. “
“Thôi, không cần đâu. Gặp rồi cũng phải chia xa, thà đừng gặp còn hơn. “
Dù sao thì không có tôi, bao năm qua họ vẫn sống tốt đấy thôi.
Tôi không phân tâm nữa, chuyên chú chơi đùa với con gái.
Gương mặt bầu bĩnh đáng yêu của con bé cứ cọ cọ vào cổ tôi, miệng bi bô gọi mẹ ơi mẹ à, cưng muốn xỉu.
Tôi không kìm được mỉm cười.
Tình yêu là thứ quá khan hiếm, không thể lãng phí.
Khó khăn lắm mới có được chiếc “áo bông nhỏ tri kỷ” này, tôi phải dành trọn trái tim để yêu thương con bé.
HẾT