CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi cười khổ một tiếng: “Bởi vì tôi cứ tưởng Chu Nghiên Tu yêu tôi. “
“Gia cảnh tôi rất tốt, từ nhỏ đến lớn cái khổ duy nhất tôi phải nếm trải chính là theo đuổi Chu Nghiên Tu. “
“Tôi theo đuổi anh ấy năm năm, kết hôn xong lại sống cùng nhau thêm năm năm nữa. Tuy cũng có thân mật, cũng có con, nhưng anh ấy đối với tôi lúc nào cũng bình bình đạm đạm, khiến người ta không phân biệt được tâm ý thế nào. Tôi cứ gặng hỏi mãi, anh ấy lại cứ im lặng mãi. “
“Cho nên khi cô xuất hiện, thú thật tôi có chút phấn khích. Tôi nghĩ cuối cùng cũng có cơ hội để biết rõ lòng dạ anh ấy. “
“Không ngờ, kiểm chứng thì cũng kiểm chứng rồi, nhưng đáp án lại không phải điều tôi mong muốn. “
Chu Nghiên Tu không ghét tôi, cũng chẳng yêu tôi. Anh cưới tôi là vì liên hôn gia tộc, mài giũa tôi là vì muốn tôi trở nên hiểu chuyện.
Mọi xuất phát điểm của anh đều là để bản thân anh được thoải mái hơn.
Còn tôi, chẳng qua chỉ là người vừa vặn được đặt vào vị trí người vợ mà thôi.
Tôi nhìn Lâm Nhân Nhân: “Thật ra tôi rất ghen tị với cô. Không phải vì điều gì khác, mà là ghen tị với sức sống mãnh liệt của cô. “
“Cô đã trải qua nhiều chuyện như vậy mà vẫn còn sức lực để tranh giành đàn ông với tôi, sự dũng cảm ấy khiến tôi bái phục. “
“Phàm là tôi còn chút bản lĩnh nào, nhất định tôi sẽ đại chiến với cô ba trăm hiệp, đấu một trận cho ra trò. Nhưng ba năm trước tôi thua thảm hại quá, chẳng còn chút sức lực dư thừa nào nữa. Giờ chỉ có thể nhìn cô cười trừ thôi, chẳng nói được gì khác. “
“Cô Lâm, có lẽ cô nói đúng, đường đời còn dài, Chu Nghiên Tu rồi sẽ có người khác. “
“Tôi không còn mơ tưởng sẽ sống trọn đời với anh ấy, thậm chí chẳng nghĩ đến chuyện chiếm hời gì từ nhà họ Chu. Tôi chỉ nghĩ nếu có chút tiền, không phải ngày ngày đi làm công trâu ngựa là tốt lắm rồi. “
Lâm Nhân Nhân nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quặc hồi lâu, mới mở miệng nói: “Tôi không ngờ đối thủ của mình lại ‘gà mờ’ đến thế. “
Tôi nhún vai: “Đúng vậy, nên cô đừng nản chí, cứ tiếp tục phát huy, biết đâu ngày nào đó Chu Nghiên Tu sẽ thuộc về cô, lại còn được tặng kèm thêm đứa con trai lớn tướng. “
Cô ta im bặt, nhìn chằm chằm về phía sau lưng tôi.
Tôi nương theo ánh mắt cô ta quay đầu lại.
Cách đó không xa, Chu Nghiên Tu đang dắt tay Chu Cạnh Nhạc.
Họ đã nghe thấy tất cả.
11
Tôi cứ tưởng họ sẽ làm ầm ĩ lên với tôi.
Không ngờ hai bố con đi mãi đến khuya vẫn chưa về.
Tôi nghĩ bụng, ồn ào đến mức này chắc lại sắp ly hôn rồi, nên thu dọn một ít đồ đạc.
Ngồi ở phòng khách đợi đến hơn mười một giờ đêm.
Cuối cùng cũng có tiếng mở cửa.
Chu Cạnh Nhạc dìu Chu Nghiên Tu say khướt bước vào nhà.
Vành mắt cả hai người đều đỏ hoe, nhất là Chu Cạnh Nhạc, nhìn thấy hành lý dưới đất liền òa khóc nức nở.
“Mẹ ơi—— Mẹ định đi đâu? “
Chu Nghiên Tu cũng hùa theo gọi: “Vợ ơi, em đừng đi. “
Tôi: “. .. “
Nhất thời không biết nên dỗ ai trước.
Tôi dìu gã say rượu lên ghế sofa, rồi bảo Chu Cạnh Nhạc đi ngủ trước.
Thằng bé túm chặt lấy vạt áo tôi, sống chết không chịu buông.
“Con không đi, mẹ ơi, con muốn ở cạnh mẹ. “
Tôi đành mặc kệ nó lẽo đẽo theo sau mình như hình với bóng.
Pha cho Chu Nghiên Tu cốc nước mật ong, đút cho anh uống xong, anh bỗng ôm chầm lấy tôi khóc không thành tiếng: “Tụng An. .. anh nhớ em lắm. .. “
“Ba năm nay, ngày nào anh cũng nhớ em, nhưng cứ nghĩ đến chuyện em là người đề nghị ly hôn, anh lại giận, cố nhịn không đi nghe ngóng tin tức của em. “
“Khó khăn lắm mới tìm được cái cớ để tái hôn, kết quả em lại muốn đẩy anh cho người phụ nữ khác. Em là đồ vô lương tâm, tàn nhẫn. “
“Vợ ơi, em đừng như thế, anh khó chịu lắm. Em đánh anh đi được không? Anh sai rồi. “
Chu Nghiên Tu thế mà lại nói thích tôi.
Thật thần kỳ, câu nói tôi chờ đợi suốt mười năm, giờ lại nghe được một cách nhẹ bẫng thế này.
Vậy mà trong lòng tôi chẳng hề có một chút rung động nào.
Chu Nghiên Tu say quá, lát sau đã ngủ thiếp đi.
Đến lượt Chu Cạnh Nhạc bắt đầu khóc: “Mẹ ơi con sai rồi, con không nên nghe dì Lâm xúi giục, vì mấy gói bim bim mà nói những lời đó. “
“Con không thích uống coca, không thích ăn gà rán nữa, con không cần gì hết, con chỉ cần mẹ thôi. Mẹ ơi, mẹ đừng đối xử với con như vậy. “
Thằng bé nước mắt nước mũi tèm lem, nắm chặt tay tôi không buông.
Tôi không lên tiếng, đợi đến khi cả hai bố con đều ngủ say, tôi lấy ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn để lại, rồi xách túi quay về căn nhà trọ.
12
Tôi cũng là người thù dai lắm.
Từng nghĩ đến chuyện tái hôn, mọi người cứ sống qua loa đại khái với nhau, vì tiền, tôi có thể diễn kịch cùng họ.
Nhưng khi mọi chuyện đã nói toạc ra rồi, từng người một lại quay sang đòi hỏi tình yêu từ tôi, tôi thực sự không cho nổi nữa.
Chạy cũng chạy rồi, mấy ngày sau đó Chu Nghiên Tu không nhắn tin cho tôi. Mãi cho đến khi con trai bị cúm A phải nhập viện, tôi vào thăm thì chạm mặt anh trong phòng bệnh.
Chu Nghiên Tu lại khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày.
“Tụng An, anh chuyển vào thẻ em 500 vạn, đủ để em sống sau này. Chúng ta ly hôn đi. “
Tôi không hỏi tại sao, không cãi vã ồn ào, trực tiếp cùng anh đi làm thủ tục.
Lúc bước ra khỏi cục dân chính, Chu Nghiên Tu cười khổ một tiếng.
“Hah, anh cứ tưởng ít nhất em cũng sẽ nổi giận. “
“Anh thậm chí đã nghĩ sẵn rồi, nếu em tát anh hai cái, mắng anh là đồ khốn nạn, đồ thần kinh, coi chuyện kết hôn ly hôn như trò đùa, thì anh sẽ có cớ để quỳ xuống ôm chân em xin em đừng bỏ đi, xin lỗi em rằng anh sai rồi, chúng ta làm lại từ đầu. “
“Nhưng em chỉ cười với anh rất vui vẻ. Lúc đó anh biết, anh không giữ được em nữa rồi. “
Chu Nghiên Tu vuốt mặt, đôi mắt ôn nhu nhìn tôi.
Đáy mắt chứa đựng thâm tình mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“An An, anh đã bao giờ nói với em chưa, anh vẫn luôn rất thích sự ồn ào, náo nhiệt của em. “
“Năm đó bố mẹ bắt anh liên hôn, thực ra có những ứng cử viên tốt hơn. Nhưng lúc đó anh nghĩ, nếu không phải sống cả đời với em, thì còn gì thú vị nữa? “
“Lúc ấy không biết đó là thích, đến bây giờ hiểu ra rồi thì lại làm em tổn thương sâu sắc quá. “
Anh đưa tay xoa tóc tôi: “Ban đêm em thường xuyên khóc, hay bị giật mình nói mớ, gọi tên anh, tên con. Anh đi hỏi bác sĩ, cô ấy nói có thể em bị tổn thương tâm lý, cảm xúc có vấn đề nghiêm trọng. “
“Anh không dám dùng cái nhà đó để giam cầm em nữa, nên trả tự do cho em. Từ nay về sau, đổi lại là anh theo đuổi em, chọc em vui, trao cho em tình yêu, được không? “
Tôi không ngờ ban đêm mình lại khóc, càng không ngờ anh lại đi gặp bác sĩ.
Tôi gật đầu qua loa cho xong chuyện, rồi quay người bỏ đi.
Từ hôm đó trở đi, ngày nào Chu Nghiên Tu cũng nhắn tin cho tôi, chuyện nhỏ nhặt như sinh hoạt của con, chuyện lớn như chiến lược công ty.
Những chuyện mà trước kia tôi cứ bám riết lấy anh để hỏi, giờ anh đều kể hết cho tôi nghe, kiên nhẫn vô cùng.
Anh còn cho con trai đi học ngoại trú, chỉ cần công ty không có việc là đưa con đi chơi, nấu cơm cho con, y hệt một người cha mẫu mực.
Tôi chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó, trong đầu chỉ mải tính toán xem giờ có chút tiền rồi, nên đi đến nơi nào có mức chi tiêu thấp để sống ẩn dật, không phải hít khói bụi ở thành phố lớn này nữa.