CHƯƠNG 1
Mùa xuân năm thứ năm sau khi ly hôn.
Tôi và Chu Tố gặp lại nhau trong một studio xăm hình ven biển.
Anh đến để dặm lại màu cho cái tên người thương khắc trên ngực.
Còn tôi… đến để che đi vết sẹo cũ nơi cổ tay.
Xa cách nhiều năm, bốn mắt chạm nhau, lại chẳng ai nói nên lời.
Giữa khoảng lặng kéo dài ấy, Chu Tố vừa định mở miệng thì vạt áo bỗng bị một bàn tay nhỏ kéo nhẹ.
“Bố ơi.”
Cậu bé ngẩng đầu, ánh mắt tò mò nhìn tôi:
“Cô này là ai thế ạ?”
1
Gió biển thổi qua hành lang, làm chuông gió khẽ rung, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt.
“Cô là khách.” Tôi bình thản đáp. “Giống bố con, đến xăm hình.”
Cậu bé nghiêng đầu:
“Cô có quen bố con không ạ?”
“Hựu Vân.” Chu Tố lên tiếng, giọng hơi nghiêm. Thằng bé bĩu môi, không dám hỏi thêm.
“Không quen.” Tôi vẫn trả lời, giọng đều đều. “Người lạ thôi.”
Sắc mặt Chu Tố lập tức trầm xuống.
Ông chủ gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt đảo qua giữa hai chúng tôi:
“Ai làm trước?”
Chu Tố vốn dựa vào quầy bar, lúc này đứng thẳng dậy, ánh mắt dừng lại trên tôi:
“Cô ấy trước.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi linen trắng, quần tây xám bạc, cúc cổ mở hờ, để lộ lồng ngực rắn chắc.
Bên ngực trái là một hình xăm tiếng Anh—nửa kín nửa hở.
Dù không nhìn rõ, tôi vẫn biết đó là tên ai.
Thứ đó… là sau khi ly hôn mới có.
“Đến trước làm trước.” Tôi khách sáo. “Anh cứ làm trước đi.”
Chu Tố chưa kịp đáp thì điện thoại rung lên.
Chỉ thoáng qua một giây—tôi vẫn nhìn thấy hai chữ “Vợ yêu” hiện trên màn hình.
Anh tắt máy.
Ánh mắt lập tức chuyển sang tôi.
Còn tôi… quay người đi về phía ghế chờ.
Sau lưng vang lên giọng cậu bé, đầy háo hức:
“Là mẹ gọi ạ?”
2
Giọng Chu Tố vốn lạnh, nhưng mỗi khi dỗ dành ai đó lại hạ xuống rất thấp.
Trầm và khàn, hòa cùng tiếng cello đang ngân trong tiệm.
Tôi rũ mắt, khuấy nhẹ ly cà phê, thì bên tai vang lên một tiếng gọi non nớt:
“Cô ơi.”
Quay đầu lại, cậu bé đang tựa vào tay vịn ghế nhìn tôi.
Gương mặt sáng sủa như ngọc, đường nét thanh tú—đáng yêu đến mức khiến người ta khó lòng ghét bỏ.
Dù tôi biết… nó là con ai.
“Con nói cho cô một bí mật nhé.” Thằng bé thì thầm như sợ người khác nghe thấy. “Cô trông giống mẹ con lắm.”
“Mẹ con là đại minh tinh, siêu xinh đẹp luôn.”
“Vậy chắc con cũng giống mẹ nhỉ.”
Mắt cậu bé sáng lên, định lại gần tôi hơn.
Nhưng một bàn tay lớn đã giữ đầu nó lại.
Chu Tố xoa đầu con:
“Theo chú Trần ra xe trước đi.”
Tôi liếc mắt, thấy người đàn ông trung niên đứng cách đó không xa.
Bốn mắt chạm nhau, ông khựng lại, vẻ mặt pha lẫn kinh ngạc và lúng túng:
“…Cô Hứa.”
Tôi gật đầu, giọng bình thản:
“Thư ký Trần.”
Chu Tố bế con lên.
Khi đứng dậy, ánh bạc nơi cổ tay anh lóe lên.
Một chiếc đồng hồ Patek Philippe—kiểu dáng mà trước đây anh chưa từng đeo.
Ngón áp út có một chiếc nhẫn trơn, giản đơn nhưng đắt giá.
Hai năm kết hôn… anh chưa từng đeo nhẫn cưới.
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
Hóa ra… chân ái vẫn luôn là chân ái.
Dù bao năm trôi qua, cũng không biến thành thứ bị chán ghét.
3
Cậu bé được đưa đi, nhưng Chu Tố vẫn đứng trước mặt tôi.
“Hứa Chung.” Anh lên tiếng. “Những năm qua… em sống thế nào?”
Ly cà phê đã vơi một nửa.
Tôi đặt xuống, giọng nhạt:
“Cũng ổn. Cảm ơn anh đã hỏi.”
Im lặng kéo dài.
Rồi anh quay người, theo ông chủ lên tầng hai.
Tiếng cello dần chuyển sang piano, êm ái, nhẹ nhàng—trái ngược hoàn toàn với tâm trạng tôi.
Tôi nhìn quanh studio.
Ánh mắt dừng lại ở tác phẩm treo chính giữa.
Một hình xăm—đôi môi đỏ trên mặt trong đùi một người đàn ông.
Đường nét tinh xảo, sắc màu quyến rũ, mang theo vẻ ám muội khó tả.
Giống như một dấu ấn… của người phụ nữ để lại trên cơ thể anh ta.
“Hứa tiểu thư.” Ông chủ gọi.
Tôi quay lại.
Chu Tố vừa bước xuống từ cầu thang xoắn ốc, áo sơ mi đã cài kín.
“Xong rồi?” Tôi hỏi.
“Cậu ta đổi ý, không dặm nữa.” Ông chủ đáp.
Chu Tố đứng trên bậc thang, một tay đút túi, nhìn xuống tôi.
Ánh mắt nặng nề.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi bỗng hiện lên lần cuối cùng chúng tôi ở bên nhau.
Cũng là lúc tôi nhìn thấy… dấu môi đỏ trên đùi anh.
4
Tiếng chuông đồng hồ vang lên.
Tôi xách túi, bước về phía cầu thang.
Khi đi ngang qua anh, cổ tay tôi bất ngờ bị giữ lại.
Lực siết mạnh đến mức cấn vào mặt đồng hồ.
“Hứa Chung.” Giọng Chu Tố khàn đi. “Nhất định phải coi anh như người lạ sao?”
Tôi không giãy.
Chỉ nhìn anh, ánh mắt phẳng lặng:
“Còn có thể giả vờ làm người lạ… đã là tôi giữ thể diện cho anh rồi.”
Anh khựng lại.
Rồi buông tay.
Ngón tay anh khẽ miết qua cổ tay tôi, như muốn níu lại điều gì đó.
“Anh biết… em vẫn còn hận anh.”
Chu Tố vẫn vậy.
Luôn giữ thế chủ động.
Luôn bình thản đến mức đáng ghét.
Giống như năm đó—khi ảnh anh và Tô Đình hôn nhau lên hot search.
Tôi phát điên.
Còn anh… chỉ đứng đó, lạnh lùng.
Như thể kẻ mất kiểm soát là tôi.
“Anh nghĩ nhiều rồi.” Tôi bước lên vài bậc, giọng xa cách. “Quan hệ giữa chúng ta… không đến mức phải nói đến chữ ‘hận’.”
Anh còn muốn nói gì đó.
Nhưng tôi không quay đầu.
Chỉ đi thẳng lên lầu.
—
Phòng xăm mang phong cách hậu hiện đại, trống trải mà lạnh lẽo.
Ông chủ xác nhận bản vẽ với tôi.
Trợ lý giúp tôi vệ sinh cổ tay.
Tôi tháo chiếc đồng hồ xuống.
Dây da quấn ba vòng.
Tháo ra, mất một lúc.
Vết sẹo lộ ra—màu thịt non, nhăn nhúm.
“Vị trí này đau lắm đấy.” Ông chủ nhắc. “Cô chuẩn bị tâm lý.”
Tôi khẽ cười.
“Chắc… không đau bằng lúc tôi tự cắt cổ tay đâu.”