CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi ôn tồn nói: “Xin phép. “
Đảo Tự Hải Địa không lớn, nhưng phong cảnh thực sự rất đẹp, trời và biển xanh ngắt nhuộm thắm sắc xuân.
Hệt như năm chúng tôi kết hôn.
Tôi lái xe lao vút đi, qua kính chiếu hậu thấy một chiếc sedan màu trắng đang bám riết không buông.
Tim đập mạnh hai nhịp, tôi đạp chân ga, kéo giãn khoảng cách giữa hai xe.
Trong khoảnh khắc đánh lái ở khúc cua, tôi ngước mắt lên, nhìn thấy Chu Tố đang ngồi ở ghế lái.
Gương mặt người đàn ông lạnh tanh, anh đánh tay lái thật mạnh; sau tiếng ma sát chói tai của cú drift, chiếc xe vung đuôi chắn ngang trước mặt tôi, chặn đứng lối đi.
Quán tính khi phanh gấp khiến lưng tôi đau điếng, tôi hít sâu một hơi để bình ổn lại vài giây rồi xách túi xuống xe.
Chu Tố vừa đóng cửa xe, thái độ vẫn ung dung: “Tiểu Chung, em hận anh, chúng ta không làm người lạ được đâu. “
Tôi nhìn chằm chằm anh ta. Dù đã năm năm trôi qua, sự vô sỉ và điên cuồng trên người gã đàn ông này vẫn chẳng hề thay đổi.
“Anh hiểu lầm rồi Tổng giám đốc Chu, tôi không hận anh. ” Tôi bình thản đáp: “Mối quan hệ của chúng ta, dùng chữ hận thì nặng nề quá, thật sự không đến mức đó. “
Chu Tố cười khẽ, cúi đầu: “Anh biết mấy năm nay em đã thành lập một công ty công nghệ mới ở Nam Thành, nếu như. .. “
Anh đưa cho tôi một tấm danh thiếp: “Cần bất cứ sự giúp đỡ nào, em đều có thể tìm anh, số điện thoại của anh chưa bao giờ đổi. “
“Năm đó anh quá trẻ, làm việc không chừa đường lui. ” Ánh mắt Chu Tố rơi vào hình xăm trên cổ tay tôi, giọng khàn đi: “Anh hối hận. .. “
Lời còn lại của anh ta đột ngột tắt ngấm, bởi tôi đã dùng chiếc túi xách quật mạnh vào mặt anh.
Chu Tố không kịp đề phòng nên lệch mặt sang một bên, đuôi mắt bị khóa kim loại trên túi quẹt rách, rướm máu.
“Đừng nói hối hận. ” Tôi cười khẩy, phủi phủi tay: “Nghe nó hèn lắm. “
12
Cuộc đối đầu giữa tôi và Chu Tố bị cắt ngang bởi chiếc Cullinan vừa trờ tới.
Thư ký Trần lái xe, xe vừa dừng hẳn, đứa trẻ trong xe đã hét lên “Bố ơi” rồi chạy xuống.
Thằng bé khóc nức nở, dang rộng hai tay chắn trước mặt Chu Tố, ánh mắt nhìn tôi đầy bướng bỉnh.
Đôi mắt tròn xoe đỏ hoe, giống hệt tôi ấy khiến tôi có chút thẫn thờ.
“Không được bắt nạt bố cháu. ” Vốn từ vựng của cậu bé còn ít ỏi, tức giận cả buổi mới thốt ra được một câu mắng: “Đồ đàn bà xấu xa. “
Chu Tố cúi người bế thốc thằng bé lên, giọng nghiêm khắc: “Chu Hựu Vân, giáo dưỡng và lễ phép của con đâu? “
Cậu bé tủi thân ôm cổ cha, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn ánh mắt đó tôi liền hiểu, đây là một đứa trẻ cực kỳ thông minh.
Từ gương mặt giống mẹ nó của tôi, từ sự dây dưa của Chu Tố với tôi, bản năng nhạy bén của thằng bé đã phát hiện ra nguy cơ.
“Tổng giám đốc Chu, đến cái thứ ‘giáo dưỡng’ mà bản thân anh còn không có, lại đi trông mong con trẻ hiểu được sao? ” Tôi cười lạnh: “Trước mặt trẻ con, giữ lại chút thể diện đi. “
Tôi lái xe bỏ đi thẳng.
Nửa tháng sau, thư ký Trần tìm đến khách sạn nơi tôi ở.
“Ngồi đi, uống chút gì không? ” Thái độ tôi bình thường: “Vẫn như cũ nhé? “
Thư ký Trần có chút gượng gạo. Dù sao cũng là người đi theo Chu Tố lâu nhất, ông ấy đã chứng kiến toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi và Chu Tố.
Từ thỏa thuận trước hôn nhân đến phân chia tài sản ly hôn, đều qua tay ông ấy đưa cho tôi.
Bao gồm cả hợp đồng mua hòn đảo này năm xưa.
“Cô Hứa, Tổng giám đốc Chu phái tôi đến, là muốn biết cô định bán hòn đảo này cho ai? “
Thư ký Trần nói: “Nếu có thể, Tổng giám đốc Chu muốn mua lại Tự Hải Địa. “
13
Một nỗi phiền chán vô cớ bủa vây lấy tôi, tôi không nói gì, châm một điếu thuốc.
Nửa tháng nay, dù tôi đi đến đâu cũng thi thoảng chạm mặt Chu Tố.
Anh ta không tiến lên làm phiền, lúc nào cũng dắt theo đứa trẻ kia bên cạnh, nhưng lại khiến người ta cảm thấy chán ghét vô cớ.
“Còn cái này nữa, CEO của Viễn Hàng. ” Thư ký Trần đẩy một tấm danh thiếp tới: “Kỹ thuật mũi nhọn mà dự án mới của cô đang cần, Viễn Hàng có thể cung cấp. “
“Tổng giám đốc Chu đã đánh tiếng với bên Viễn Hàng rồi. “
Tôi nhả một vòng khói, cười nhạt: “Thư ký Trần, người khác không biết, chẳng lẽ ông còn không biết sao? “
“Năm đó những thứ Chu Tố cho tôi còn nhiều hơn thế này gấp bội, nhưng cũng đâu ảnh hưởng gì đến việc anh ta ngoại tình. “
Thư ký Trần im lặng. Tôi hút hơn nửa điếu thuốc, chợt hỏi: “Đứa bé đó, bao nhiêu tuổi rồi? “
“. .. Năm tuổi. ” Thư ký Trần ngập ngừng một chút: “Tổng giám đốc Chu rất yêu thương nó, gần như giữ bên mình tự tay dạy dỗ. “
Tôi cười, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác quái lạ: “Bình thường thôi, con do chân ái sinh ra, đương nhiên phải quý giá hơn nhiều rồi. “
“Hựu Vân từ lúc sinh ra sức khỏe đã không tốt, tuổi còn nhỏ nhưng vì thể trạng yếu ớt mà chịu không ít khổ sở. ” Thư ký Trần nói: “Nhưng cậu bé tư chất thông minh, lại thực sự hiểu chuyện ngoan ngoãn. Mấy năm nay Tổng giám đốc Chu đã gác lại hơn nửa công việc, lúc nào cũng ở bên cạnh thằng bé. “
Cảm giác quái lạ trong lòng càng rõ rệt, tôi cười cười gạt đi: “Ông nói với tôi mấy cái này làm gì, nó có phải con tôi đâu. “
“Mặc dù, ” Tôi dừng lại một chút, giọng mang ý châm chọc: “Nhờ phúc của mẹ nó, thằng bé trông cũng có vài nét giống tôi thật. “
Thư ký Trần lập tức ngậm miệng.
Hút xong điếu thuốc, tôi đứng dậy tiễn khách.
Nửa tháng sau, mọi hợp đồng chuyển nhượng Tự Hải Địa đã được soạn thảo xong.
Vào đêm trước ngày ký hợp đồng với Chu Tố, ảnh hậu Tô Đình nổi đình nổi đám gõ cửa phòng tôi.
14
Dự báo thời tiết nói rằng, do ảnh hưởng của dải hội tụ nhiệt đới, đêm nay sẽ có mưa to.
Tôi mở cửa, bên ngoài tiếng sấm rền vang; Tô Đình mặt không cảm xúc tháo kính râm xuống.
Cô ta vẫn trẻ trung xinh đẹp, dường như thời gian chưa từng lưu lại dấu vết trên gương mặt ấy, ngay cả biểu cảm nhìn tôi cũng y hệt năm năm trước.
Cảm giác quái đản kia lại dâng lên trong lòng.
Tô Đình siết chặt gọng kính đến mức ngón tay trắng bệch: “Tôi biết ngay là cô mà. “
Cửa phòng đóng lại, khoảng không gian huyền quan chật hẹp chỉ còn tôi và cô ta, ép sự hận thù tràn ra khắp lối.
“Anh ấy ở lại Tự Hải Địa gần một tháng trời, tôi đã đoán ngay là cô. “
“Hứa Chung, không phải cô thanh cao lắm sao? ” Giọng Tô Đình sắc nhọn đến chói tai: “Cô đang làm cái gì thế này? Làm kẻ thứ ba đi phá hoại gia đình người khác sao? “
“Câu này mà cũng thốt ra từ miệng cô được à. ” Tôi nhướn mày: “Cô có tư cách gì để nói câu đó? “
“Tôi bây giờ là vợ của anh ấy! ” Tô Đình hằn học nhìn tôi: “Hứa Chung, bây giờ người được pháp luật bảo hộ trong cuộc hôn nhân với Chu Tố là tôi. “
Câu nói này nghe quen tai quá, năm năm trước, chính tôi cũng đã đứng trên cao nhìn xuống cô ta và trần thuật sự thật này.
Cảm thấy chán chường, tôi dựa lưng vào bàn đảo bếp: “Tô Đình, tôi vẫn đánh giá cô quá cao rồi. “
“Năm đó cô biết rõ là kẻ thứ ba mà vẫn cố tình chen chân vào, người đầu tiên tôi tìm đến để xử lý là Chu Tố. ” Giọng tôi đầy thương hại: “Còn bây giờ Chu Tố đơn phương quấy rầy tôi, vậy mà cô lại hèn đến mức ngay cả dũng khí để chất vấn chồng mình cũng không có. “